|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
gì con ai không liên quan đến trẫm! hắn không thèm quan tâm ngắt lời, một đôi ánh mắt một khắc không li cắm chặt vào đôi nam thanh nữ tú kia.
-A? Lý Ti Thần sờ sờ đầu, càng ngày hành động và lời nói của Hoàng thượng hắn càng không thể hiểu.
Nhìn Xuân Yến rạng rỡ như ánh mặt trời cười tươi như hoa nở mùa xuân, lại quay đầu nhìn cục đá xám xịt bên cạnh, trong đầu hắn hình như hơi vỡ ra một cái gì đó.
Nhưng nó là cái gì, thì hắn vẫn chưa nghĩ ra!
Lại bỏ thêm chút gia vị, lật con cá một cái, mùi cá nướng thơm nức mũi theo gió bay khắp nơi.
-Oa, thơm quá! Xuân yến nhắm mắt hít thật sâu một hơi, đầy thỏa mãn lẩm bẩm.
-ĐỢi chút nữa, sẽ ngon lắm! – Hắc y nam tử nhìn cái mặt tí tởn như trẻ con của nàng, bất giác mỉm cười có chút cưng chiều.
-Ừ ừ! Nàng gật đầu rối rít, hai mắt dán vào con cá vàng ươm kia không chớp mắt, giống như chỉ cần chớp mắt một cái, con cá sẽ mọc cánh bay tuốt lên trời.
Mùi hương mê người ve vuốt dụ dỗ cái mũi của Lý Ti Thần và PHượng Dật. Ti Thần vươn cổ động động cái mũi hít hà hít hà, không nhịn được nuốt ngụm nước miếng, quay sang nhìn Phượng Dật với một đôi mắt Puppy dog:
-Hoàng Thượng, thơm quá đi! Hay chúng ta cũng đi bắt hai con cá về nướng ăn đi!
Chính mắt nhìn hắc y nam tử cầm con cá nướng vàng ươm nóng hôi hổi đưa cho Xuân Yến. Khi nàng tiếp lây con cá, chẳng hiểu sao tay hai người lại lỡ chạm vào nhau, đâm ra cả hai luống cuống cả chân tay suýt nữa làm rơi con cá, hai má Xuân yến hây hây đỏ rất động lòng người, Phượng Dật nhìn hắc y nam tử như muốn đóng đinh người ta, hai mắt lại càng tối sầm lại, tiếng nói phát ra lại càng giống Thần Chết:
-Muốn đi thì tự đi một mình!
Âm thanh âm u đến mức làm cho Ti Thần phát run, ngoan ngoãn nằm im không dám động đậy.
Trơ mắt nhìn người ra ăn ăn uống uống, còn mìnhchỉ được ngửi ké cái mùi thơm nức mũi như trêu ngươi, hắn chỉ có thể mút ngón tay, lòng hối hận chẳng hiểu sao lúc đấy mình lại đồng ý đi chơi cùng hắn.
Chơi cái gì chứ! Nhịn đói nằm ngó người ăn!
Há miệng cắn thật to một miếng cá nướng ngoài vàng óng trong nõn nà, Hoa Hoa không chút e thẹn xuýt xoa:
-Quá tuyệt với! Thì ra sau bốn năm công phu nướng cá của ta không hề bị tụt lùi đi.
-Ương!On ắm On ắm! – con bé con một tay cầm một con cá, miệng đang nhóp nhép nhai vẫn cố bập bõm nói mấy lời không rõ tiếng.
Đối ngược lại với mẹ con nàng đang ầm ỹ, hai vị công tử ngồi gần đó một đen một trắng có vẻ văn nhã hơn nhiều. Hắc Vô Thường bẻ một miếng cá đưa lên miệng, tinh tế ngậm một chút để cảm nhận, sau đó mới nhẹ nhàng nuốt xuống, cười hiền:
-Chu cô nương quả nhiên khéo léo. Món cá nướng này, thế gian mấy ngươi được ăn!
-Tất nhiên! Ta là ai chứ? Đệ nhất biết hưởng thụ vui chơi mỹ thực Chu Tiểu Hoa! Hoa Hoa vỗ ngực lớn tiếng tự hào.
-Da da, hưởng thụ, ăm ngon, chơi vui, đệ nhất, đệ nhất! Con bé con giơ con cá chỉ còn bộ xương trong tay lên trời như vẫy cờ ủng hộ mẹ nó.
Xuân Yến phì cười, lấy cái xương cá trong tay con bé ra, lại dùng khăn dịu dàng lau miệng cho nó, giận giận lườm muội muội:
-Xem ngươi kìa! Dạy con thế nào để nó cứ nói leo loạn lên thế?
-Loạn cái gì mà loạn? Hoa Hoa không phục cãi lại tỷ tỷ – Ta dạy nó, làm người phải biết hưởng thụ mặc kệ thiên hạ nghĩ gì!
-Nói bậy! Xuân Yến vừa tức vừa buồn cười trừng mắt lườm nàng.
-Hạ cô nương. Trên bếp còn hai con cá đã chín, Hắc Vô Thường để tâm chọn con ngon hơn đưa cho Xuân Yến.
-Cám ơn! Nàng đón lấy con cá, cười ngọt ngào.
Một màn tình tứ ngọt như lùi của anh với ả làm sao thoát được cặp mắt của ai kia. Một giây, Hoa Hoa thoáng cảm thấy sống lưng mình rợn hết cả lên, nổi da gà, mồ hôi lạnh lấm tấm.
Gạt Hắc Vô Thường sang một bên, Hoa Hoa chen vào giữa đẩy đẩy Xuân Yến nói nhỏ vào tai tỷ tỷ:
-Yến tử, Hòn đá ương bướng nhà tỷ còn định giương mắt xem trộm chúng ta đến bao giờ? Mắt hắn liếc qua một cái, cả con cá mới nướng còn nóng hôi hổi của ta đã hóa thành băng hết rồi này!
Xuân Yến nhàn nhạt liếc mắt về phía hai con rùa đang trốn trong đám lá cây vẫn đinh ninh mình giỏi kia, nhún vai không thèm quan tâm:
-Thích nhìn đến khi nào thì nhìn! Ta không cản! Dù sao bước khỏi cửa Hoàng Cung thì ta không biết hắn, hắn không biết ta. Mặc kệ! Chúng ta tiếp tục ăn!
-Đành là thế. Nhưng ánh mắt của hắn thật khủng khiếp! – Hoa Hoa ôm lấy hai bả vai xoa xoa làm bộ như đang phát run đến nơi.
Nhưng Xuân Yến chỉ nhàm chán liếm liếm môi:
-Hắn là thế đấy. Trước giờ vẫn vậy! – Chắc đến chết cũng không đổi được, cứ như ai đó đã đóng băng hắn suốt ba trăm năm ấy. Chả khác gì mẫu phi của hắn.
-Biết thế. Nhưng cứ bị hắn giương mắt nhìn chằm chằm người ta chẳng tự nhiên được… Hoa Hoa nhăn nhó vỗ lưng tỷ tỷ vẫn đang thản nhiên gặm xương cá.
-Khụ khụ khụ… Cái gì? Khụ khụ… nhìn chằm chằm? Xuân Yến đáng thương ngắc ngoải ho đến đào tâm đào phế, nhìn đến tội – Nếu ngươi không quen bị bốn con mắt kia dòm lom lom thì để ta bảo Hắc Vô Thường đuổi họ đi!
-Không muốn không muốn! – Hoa Hoa chối vội – Tỷ không cần tàn nhẫn đến thế! Dù sao người ta cũng đã sống cùng nhà với tỷ, là đứa con gọi tỷ là Mẫu thân suốt bốn năm đó!
-Con? Ta chả dám nhận! Huống hồ đứa con lớn như thế ta cũng chẳng sinh được. – Nàng cười lạnh, mắt vẫn lạnh lẽo – Nói đi, ngươi muốn gì?
-A a, tỷ biết rồi. – Hoa Hoa lừ lưỡi cười ngây ngô.
Xuan Yến hơi nhếch miệng thành một nụ cười cực kỳ châm chọc: – Muội tử, không phải ta nói ngươi. Nhưng so về tâm cơ với ta ngươi còn lâu mới có thể.
-Đúng vậy đúng vậy, tỷ đúng. Cùng là hai tiểu thư giàu có, xét về so tâm đấu trí tỷ là số một. Trên đơiì này chẳng mấy ai dám đắc tội với tỷ! – Hoa Hoa phồng miệng hơi ghen tỵ.
Xuân Yến nhàm chán phẩy tay:
-Ta cũng chẳng thể lựa chọn. Nếu có thể, ta cầu được như muội, vô tâm vui vẻ sống đến hết đời.
-Ai chà, nếu thành sự thật thì ai sẽ tuồn đồ trong cung ra cho ta bán đây. – miệng thì nói vậy thôi, nhưng Hoa Hoa vẫn lo lắng – Yến tử, tỷ nói, hắn có nhận ra thân phận của tỷ không?
-Đến tám chín phần mười là có! Xuân Yến thầm thì.
Từ ngày nàng lòi đuôi cáo trước mặt tiểu tử đó, xem ánh mắt hắn nhìn nàng đều lạ lạ. Hơn nữa ngôn ngữ cử chỉ của hắn cũng đều được phòng bị rất cẩn thận. Cũng nhờ có bọn Lục Ngọc Thu Dung ở sau hỗ trợ nên nàng vẫn miễn cưỡng ổn thỏa ra khỏi cung. Nhưng, nàng cũng nhận ra, ánh mắt tiểu tử kia nhìn nàng không như trước, dường như bớt một chút oán hận, lại đong đầy hơn một chút gì đó…
Nhưng là cái gì thì nàng chịu chẳng đoán ra, hoặc có thể nói, nàng chẳng buồn đoán.
Có điều, việc hôm nay hắn theo tới đây hoàn toàn nằm ngoài dự kiến của nàng. Không nghĩ tiểu tử này lại ghê gớm đến thế, cứ như thể nàng chính là kẻ thù giết mẹ hắn ấy! xem ánh mắt kia kìa, giống như thể có lăng trì tùng xẻo nàng cũng không thỏa hất nỗi hận của hắn!
-không phải hắn đang chờ người đến bắt tỷ chứ? Hoa Hoa lo lắng.
-Xem chừng có thể lắm! – Xuân Yến chậm chậm gật đầu thật mạnh.
-Hay là thế này – Hoa Hoa lẩm bẩm – Cứ bị nhìn lom lom thế này chẳng hay tí nào. Yến tử, nếu không, chúng ta trêu ngươi bọn họ một phen cho bõ ghét!
-Trêu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




