|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
đại thần đều ông nói ông có lý, bà nói bà có lý, chấp nhau từng từ, không ai chịu nhường ai, hắn 1 đầu hai tai nghe cũng đến ong ong không biết nên theo ý nào.
Hắn dù sao tuổi cũng còn rất trẻ, tuy đăng cơ cũng đã ba năm nhưng chính sự toàn giao thẳng cho Xuân Yến xử lý, bây giờ sức khỏe đã tốt hơn, mới có thể bắt đầu tiếp xúc với tấu chương. Nhưng những mối quan hệ trong triều hắn lại không nắm hết, nên không thể thành thục ứng phó được hết những quỷ quyệt gian kế trong triều. Cho nên, thân là vua một nước, có khi chỉ là một con rối hay là một cái danh để khỏi mất nước mà thôi. Có chuyện gì khẩn cấp vẫn phải thỉnh ý chỉ của Thái hậu. Giờ Xuan Yến bệnh có vẻ rất nặng, hán không dám làm phiền, nên nửa tháng này vẫn ngồi chết dí trong thư phòng cũng vẫn không xử lý hết đống tấy chương chất cao như núi.
Có Nam Cung Xuân Yến, ai ai cũng oán hận nàng suốt ba năm. Giờ kcos Nam Xung Xuân Yến, cả triều đình rơi vào tình thế hỗn loạn, Lục bộ vô chủ! đương nhiên, chính là thân đế vương như hắn!
-Thái hậu rơi xuống nước, bị cảm lạnh, nằm không dậy nổi, giờ rất cần tĩnh dưỡng, trẫm có thể có biện pháp gò đây? Phượng Dạt nắm chặt chén trà trong tay.
-Thái hậu… người… Bị bệnh thật sao? Lý Ti Thần khó nén kinh ngạc nhìn PHượng Dật, cảm thấy có gì đó không đúng.
-Đúng. Nhưng là… Chúng ta cũng rơi xuống nước, mà có sao đâu! Chỉ ccosThais hậu…
-Chúng ta là nam nhân, còn đó là nữ nhân!
-Ai…! – Lý Ti Thần không biết vì sao lại thở dài, chỉ là bỗng dưng mà như vậy – Không thể tưởng tượng được, Thái hậu vô địch không ngờ cũng có lúc không chịu nổi một kích.
-Đúng thê! – Trong lòng Phượng Dật cũng thoáng buồn, thất thần lẩm bẩm – Trước giờ vẫn nghĩ nàng đánh không biết chết. Nhưng khi đó nhìn nàng sắc mặt tái nhợt nằm trên giường ho rũ rượi mới hiểu ra, thì ra, nàng cũng chỉ là một người bình thường, cũng có sinh lão bệnh tử. Chỉ là một chút phong hàn, có thể khiến nàng nằm bệnh đến hơn mười ngày.
-Hoàng thượng… Thái hậu… Lý Ti Thần lúng túng tìm lời,đột nhiên thấy Phườn Dật đứng lên đi ra ngoài.
-Hoàng thượng, người đây là… Lời nói lạc cả giọng, tiện đi qua thấy tiếng cười nói, Xuân Yến là Lục Ngọc, Thu Dung đi tới,nhất thời hiểu ra.
Chạy vội tới đi. Hành lễ đi!
-Nhi thần tham kiến mẫu hậu.
-Vi thần tham kiến mẫu hậu.
Nhìn thấy bọn họ, Xuân Yến dường như cũng lắp bắp kinh hai. Đôi mi thanh tú nhíu chặt:
-Hoàng thượng, hôm nay cao hứng, cũng đến Ngự hoa viên?
-Vâng – liếc mắt qua nhìn thấy nàng đã khôi phục bảy tám phần huyết sắc, Phượng Dật mới an tâm sụp mí – Nhi thần thấy cảnh đẹp nên đi ra ngoài dạo chơi. Không nghĩ gặp được mẫu hậu. Thực ra là chịu không nổi một trung đội nam không ra nam nữ không ra nữ, ngàn thiêu vạn tuyến, mở đường máu mà chạy trốn ra đây!
Mắt phượng lai chuyển hướng đến Lý Ti Thần đamg đứng sau lưng:
-Lý công tử cũng đến đây?
Bị nàng nhìn lạnh băng như thế, giác quan thứ sáu nhắc Ti Thần cảm thấy bất an, vội lyif lại hai bước. Cho dù làđang lâm bệnh nặng, lão hổ cũng không thể biến thành mèo con. Hắn cứ cẩn thận không thừa!
Nàng nhếch khóe môi, lại nhìn PHượng Dật, lại thấy mấy cung nữ đặc biệt kia đang quỳ đằng sau, không chút hảo ý cười:
-Xem ra, Hoàng Thượng cũng dễ thích nghi.
Đương nhiên biết nàng đang nói cái gì. Pượng Dật giật giật khóe miệng một lúc mới nói nên lời:
-Nhờ ơn mẫu hậu quan tâm.
Từ khi họ đến, một ngày ba bữa cơm sáu bữa ói, những thứ phun ra còn nhiều hơn những thứ ăn vào. Sau này, hắn ói mãi cũng dần quen, có nhìn thấy cũng chỉ chết lặng. Thói quen! Thật đáng sợ!
Nhất thời không ai nói gì, chỉ nghe thấy tiếng áo sột soạt khi Lý Ti Thần ngố không hiểu chuyện ngoái qua ngoái lại nhìn hai người, nhưng có thắc mắc cũng không dám nói ra,
-Thái hậu!
Tiểu Hỉ tử theo người ta chỉ chạy tới hành lễ, ghé vào bên tai Thái hậu nói nhỏ vài câu.
Phượng Dật không tự chủ vểnh hai lỗ tai lên nghe, chỉ thấy mấy tiếng bập bõm:
-Ba cô nương… Khi nào… Xuất cung… Gặp mặt…
Nghe xong mấy lời, khóe miệng nàng nheehcs lên một nụ cười cực nhạt cực đạm nhưng lại cực kỳ thỏa mãn.
Nhưng chỉ trong nháy mắt, nàng nói với PHượng Dật:
-hiếm khi Hoàng thượng đã có nhã hứng du viên, ai gia không tiện quấy rối.
Lại quay sang nói với bọn Lục Ngọc Thu Dung:
-Chúng ta về!
Xoay người lại như thể bỗng nhỡ ra điều gì, nàng nói:
-Hoàng thượng, tối nay ai gia muốn nghỉ ngơi sớm một chút, người không cần tới thỉnh an.
Nói rồi dẫn một đám cung nữ thái giám bỏ đi.
Sao lại vội về như thế? Bênh vừa mới đỡ đã muốn đi ra ngoài gặp nam nhân kia sao?
Nhớ tới cảnh bên sông nàng thân thân thiết thiết với hắc y nam tử kia, còn có nụ cười chưa bao giờ dành cho mình, một ý lạnh nổi lên.
Dedicated to Tuyệt đối là hành động vô ý thức, khi hắn tỉnh ngộ đi lên phía trước, thân thể Phượng Dật đã vượt qua mấy bước, nhanh chóng đưa ra một cái chân ngáng ngang đường Xuân yến đang vội trở về.
_Á!
Nàng kêu lên một tiếng, cả người lao về trước, nhào vào lòng Phượng Dật đứng đó.
Bùng nổ.
Mùi thuốc nồng đặc quyện trong không khí khiến cho Phượng Dật vừa mới bước đến cửa đã chịu không nổi nhíu mày.
Vén lên bức rèm che, hắn thấy Xuân Yến nằm bẹp trên trường kỳ, cả chân từ đùi đến gót bị bó chặt trong một đống băng trằng muốt, nhìn cũng thấy rất đau.
Không thấy có tiếng hô báo đã thấy Hoàng Thượng vào đến tận nơi, mọi người trong điện hốt hoảng cuống bấn cả tay chân, vội quỳ xuống đồng thanh:-Tham kiến Hoàng thượng!
-Miễn lễ! Hắn phất tay, bước nhanh vào trong.
Nhìn thấy Xuân Yến đang lên cơn sốt li bì, ánh mắt hắn đầy hối hận, bàn tay giấu trong tay áo hết nắm chặt lại thả ra, rồi lại nắm chặt, vài lần như vậy mới kìm nén được xúc động, khom người chắp tay:
-Mẫu thân, người ổn không?
Ổn không áh? Nhìn nàng khổ sở như thế hắn còn hỏi áh? Một trận đại hỏa bừng bừng nổi lên trong lòng, Xuân Yến mặt vừa nghiêm vừa lạnh vừa nặng trịch, khóe môi nhếch lên một cái cười lạnh lẽo, giọng âm ư:
-Lục Ngọc, Thu Dung, Tiểu Hỉ Tử, các ngươi ra ngoài cho ai gia, đóng cửa lại. Không có lệnh của ai gia bất luận là ai cũng không được vào. Nghe rõ chưa?
-Dạ. mấy người cung nữ trong điện không co việc gì cũng bị đuổi hết ra ngoài, ai cũng gửi gắm đến cho Hoàng thượng một ánh mắt thương cảm. Lần này thì Thái hậu động sát tâm rồi, Hoàng thượng, ngài bảo trọng nha!
Tiếng cửa lớn khép lạo vang lên kẽo kẹt, để lại bên trong chỉ còn một nam một nữ.
Không phải không thấy sắc mặt khó coi của Xuân Yến và ánh mắt của Lục Ngọc Thu Dung khi đi qua hắn, nhưng là mình gây nên tội, mình phải chịu tội thôi. Hắn đã sớm chuẩn bị sẵn tinh thần đón nhận hình phạt của mẫu thân.
Nhưng, dù thế nào đi nữa, hắn, đối với những việc chính mình làm ra như thế, cũng không hối hận!
Liếc mắt nhìn Xuân Yến nằm im trên giường không động cựa, Phượng Dật nóng ruột chần chờ dợm bước lên, khẽ gọi “Mẫu hậu…”
-Ai là mẫu hậu của ngươi? Ta không phải là mẹ ngươi! Vừa mở miệng nàng đã ngáng cái tủ to tướng vào giữa miệng hắn, với tay quơ bừa một cái lò than ném veo qua.
Phượng Dật không chuẩn bị, bị ném trúng đầu, mắt hoa mày choáng, đầu óc tối sầm.
Lại với tay
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




