|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
lấy một cái lò than lớn hơn, nàng vừa ném vừa mắng oang oang, nghĩ gì mắng nấy, không kiêng nể e dè:
-Hỗn đản! Vương bát đản! Chê ta không đủ thảm hả? Đầu tiên là ném ra xuống sông. Ta chưa chết ngươi chưa vừa lòng hay sao? Sau đó lại tặng cho ta một cước? Nhìn ta chưa chết hẳn ngươi không cam tâm hả? Giờ tới đây nhìn ta mà cười thầm, sướng lắm vui lắm hả? Dễ chịu chưa?
-Mẫu hậu… nhi thân… nhi thần không có…. – “không có ý đó” nửa câu sau này mà Phượng Dật noi mãi không nên, còn phải chạy trốn lựu đạn.
Xuân Yến không để hở cho hắn chút hơi để nói, quơ quàng hai tay sờ được thứ gì là ném thứ ấy veo veo về phía hắn, vừa ném vừa xa xả mắng:
-Ngươi tưởng chỉ có thế mà ta chết được sao? Ta chết ngươi có gì lời lãi? Ngươi muốn đoạt lại thực quyền? Có khi nào ta nói ta muốn độc chiếm quyền thế chưa hả? Cái thứ naft sống không ăn được chết không mang đi được lại còn bị hại cho chết không thường mạng bổn cô nương ta ham cái khỉ gì! Ta đã nói từ trước, theo như di chỉ của tiên hoàng, chỉ cần ngươi sinh hạ hoàng tử, ta lập tức trao trả lại hết cho ngươi. Ngươi lại cứ một mực ôm cái bụng tiểu nhân so đo, nghĩ xấu tất cả hảo ý của ta. Đồ miệng nam mô bụng một bồ dao găm!
-Mẫu hậu… – bị nót toẹt hết suy nghĩ trong lòng, Phượng Dật cảm thấy xấu hổ vô cùng. Trước mắt hắn là một cái bình hoa Bát Bảo bay đến!
-Bị ta nói trúng phải không? Xuân Yến cười lạnh, lại ném veo thêm một cái lò hương – Đừng tưởng ta không biết Vô Song là người của ngươi! Hẳn là người chuyên an bài hắn ở Tần Lâu Sở quán (chốn lầu xanh) để thu thập tin tức phải không? Tháng trước cái hội văn hội võ ven sông cũng là ngươi đứng sau làm chủ chứ gì! Vương Đạc Lâm Văn chỉ là ra mặt giúp ngươi mà thôi. Bọn họ là tam triều nguyên lão, hiển nhiên là trung tâm cảnh cảnh với hoàng thất, cùng với Lý Thái Phó càng có sức kêu gọi. Ngươi nghĩ thông qua họ gây dựng được lực lượng cho mình, tìm thời cơ đối phó với ta hả?
-Người… -Mặc cho lò hương đang vu vù bay thẳng tới mình, Phượng Dật không trốn tránh mà đứng đực ra đóngạc nhiên nhìn nàng.
Thì ra nàng đã biết, biết hết tất cả.
Kế hoạch mình trăn trở suốt ba năm, nhưng lại bị nàng nhìn thấy hết cả. Nữ tử này… lòng Phượng Dật hỗn loạn biết bao nhiêu tư vị.
-Ta phải trả giá vì ngươi còn ít hả? Vì cái gì mà ngươi cứ khăng khăng không chịu tin ta đã khổ tâm lao trí thế nào? – Ném chán mắng chán, nghĩ lại suốt ba năm qua mình đã chụi thiệt thòi vì hắn thế nào, Xuân Yến ủy khuất đỏ hồng hai mắt – Thân thể ngươi không tốt, ta đi tìm Thái y nghiên cứu đủ loại thuốc, ngày ngày dặn dò họ phải dùng những loại thuốc tốt nhất, dồn hết tâm can mà làm. Sợ đám cung nữ bình thường làm không tốt, ta lại sai cung nữ tin cẩn nhất bên người đích thân tới xem xét trông coi việc sắc thuốc, lại đích thân đem tới tận tay ngươi. Nhưng ngươi làm thế nào?
Nàng hung hăng nhìn hắn như muốn ăn tươi nuốt sống:
-Ngươi uống một nửa bỏ một nửa!
-Nếu không phải nhìn thấy bã thuốc khô ngoài tẩm cung của ngươi, ta còn tưởng đám Thái y làm ăn không đến nơi đến chốn. Thiếu chút nữa thì lôi bọn họ ra xử tội! Hơn nữa, dù là ta cho người theo sát ngươi, ngươi vẫn không chịu đổi, vẫn giở trò mặt ngoài mặt trong! Một thứ bệnh chỉ một năm là khỏi, ngươi lại dây ra cho ta dến ba năm! – Nàng phẫn uất vỗ chát một cái vào bên giường – Ngươi biết không hả? Ngươi đã lãng phí mất của ta hai năm thời gian. Tuổi xuân cứ đi, hoa tàn hoa nở, ta lại vô duyên bỏ mất hai năm tuổi xuân vì ngươi. Ngươi nói, ta có thể không oán sao? Đối với ngươi, bị hành hạ như thế cũng là tự chuốc lấy thôi!
-Mẫu hậu… nhìn hai hốc mắt đỏ hồng của nàng, lòng Phượng Dật thật không đành, không tự chủ tiến lên vài bước.
Xuân Yến đột nhiên cười nhẹ, khịt khịt cái mũi, ép nước mắt quay về, nhẹ giọng nói:
-Ngươi vẫn nghĩ ta độc lãm đại quyền, trở thành đệ nhất nữ hoàng của Phượng Tường phải không?
-Ta… Bị ánh mắt lợi hại kia của nàng chiếu tướng mà cả người hắn run lên, Phượng Dật không tự chủ được khẽ né sang mấy bước, Quả thực, trước kia Phượng Dật có nghĩ như vậy.
Xuân Yến ha hả cười lớn, một giọt nước mắt trào ra theo tiếng cười.
-Phượng Dật, ngươi biết không? Nếu thực sự ta muốn, thì chỉ cần một chén tì sương có thể hạ độc chết ngươi, làm sao ngươi có thể sống tới tận bây giờ?- quệt đi giọt nước mắt nơi khóe mắt, Xuân yến xoa xoa ngực, mặc kệ thái độ cao ngạo – cái màn giết thiên tử lấy lệnh chư hầu ta còn chưa xem qua sao? Giết người phóng hỏa, không gì ta không dám làm? Một đám các ngươi ở sau lưng mắng ta là yêu nữ, không phải hay sao? Đã là yêu nữ, ta còn ngại gì nữa?
-Nếu không phải tiên đế có chỉ, ta thực hận không thể đánh chết ngươi! Nói cho mà nghe, tiên đế có hơn mười hoàng tử, mỗi hoàng tử lại có con trai , bọn họ cùng là huyết mạch của Phượng Tường hoàng thất. Trong số hàng trăm hoàng tôn đó, ta không tin không có ai đủ tài đủ đức để làm vua! Ngươi có gì hay? Ngwoi nghĩ không có ngươi Phượng Tường không sống nổi sao hả?
Nàng… hận hắn! Biết được điều này, lòng Phượng Dật run lên, không nói nên nửa lời.
-Ta nghĩ, ngươi căm ghét ta, chủ yếu là vì nghĩ ta hại chết mẫu phi của ngươi! Xuân Yến cười buồn, lại cao giọng – Đúng thế! Nàng chính là vì ta mà chết, thế thì sao? Ngươi tới giết ta báo thù cho nàng đi! Ngươi có biết vì sao nàng chết không hả? Ngươi đã tìm hiểu cái chết của mẹ ngươi chưa? Tiên hoàng không phải không nói đến tình người! mười mấy năm vợ chồng, hơn mười năm nhu tình quyến luyến, làm sao vì mấy lời của ta có thể ban chết cho nầng? Ta không đủ khả năng như thế!
Tay ngọc vừa nhấc, tấm áo ngủ trên giường phấp phới bay tới :
-Ngươi biết không hả? Nếu nàng không hết, thì người chết từ lâu là ngươi!
Nghe tới câu này, Phượng Dật chấn động, xông lên tóm lấy cánh tay nàng cao giọng hỏi:
-Ngươi nói gì?
Xuân Yến kiên cường ngẩng đầu, không chút thích thú nhìn hắn, lạnh lùng nói:
-Ta nói cái gì, ngươi nghe không rõ hả?
Nàng ngước khuôn mặt xinh đẹp nở nụ cười nhưng vì mang uất hận mà đỏ hồng, mái tóc dài buông xõa hơi rối rủ trên bả vai, lại càng mê người. Lại thêm một đôi mắt trong vắt, trong đáy mắt sáng lấp lánh ánh lửa, càng làm tăng thêm sự quyễn rũ mê hoặc, diễm lệ.
Ít nhất, Phượng Dật ngây người.
Cổ tay bị bắt chặt đến ửng đỏ, phát đau rồi mà đối phương cứ ngẩn ra không chịu buông, Xuân Yến giật mạnh:
42
-Buông ta ra!
Không ngờ mình vô tình quá mạnh tay, hắn vội buông tay, chính mình vì không có chỗ tựa mất thăng bằng ngã nhào xuống giường, vô tình đụng vào cái chân bị thương của nàng, đau điếng người. Xuân Yến vã mồ hôi lạnh, nghiến răng không để rơi nước mắt.
Phượng Dật từ cõi mê tỉnh mộng, đưa tay ra đỡ lấy nàng “Mẫu hậu…”
Xuân Yến gạt phắt tay hắn ra, quái thanh quái khí the thé mắng:
-Ta không phải mẹ ngươi! Tiểu nữ tử phúc mỏng phận ít, làm sao có thể sinh ra một vị quân vương hùng vĩ tài lược như vậy? Mẹ ngươi là Nguyên phi, nàng ta đã chết rồi!
Đau…. Đau ~ ~ ~ Đau quá ~ ~ ~ khuôn mặt trắng nửa trắng nửa hồng vì đau, khẽ mở môi, không kìm
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




