watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:58 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11788 Lượt

– Ánh mắt Phượng Dật đầy nghi ngờ nhìn hắn từ trên xuống dưới.
Bị hắn nghi ngờ, lòng Ti Thần đầy khó chịu:
-Hoàng thượng, ngươi yên tâm. Kể cả ta thích nam nhân cũng sẽ không xuống tay với người.
Quả nhiên! Hắn vẫn có điểm không bình thường! Phượng Dật kín đáo lẳng lặng lùi về sau vài bước, trợn mắt nhìn:
-Vậy vì sao ngươi lại xán tới ra? Còn động tay động chân?
-Động… động tay động chân? – hắn có sao? Ngẫm lại vừa rồi, mình hung hắn xé áo Phượng Dật, thực sự trông cũng giống…
Được rồi, Lý Ti Thần thừa nhận, miễn cưỡng xem như có.
-Hoàng thượng, thần chỉ là muốn biết, ngoài tay chân này trên thân thể người có chỗ nào không tốt. – Bắt tay sau lưng, hắn cẩn thận hỏi. Ô ô, ủy khuất a, thật ủy khuất a, quan tâm đến hắn còn bị hắn cho là lòng lang dạ sói, ô ô.
-Ách…
-Không… không có… –Thái giám hầu hạ hắn tắm rửa buổi sáng khóc thút thít – Hoàng thượng… nửa thântrên của hoàng thượng, chỉ cần có quần áo che khuất thì đều có vết thương.
Đó còn không phải là thương tích đầy minh fsao?
Lý Ti Thần nhíu mày đau lòng nghi hoặc hỏi:
-Hoàng thượng, người… đánh nhau với ai sao? – Trừ phi là đánh nhau, mà phải là bị một đám người đánh hội đồng, nếu không làm sao đến nỗi thương khắp người như thế?
Không đúng nha! NGhĩ lại, khắp thiên hạ, ai dám đánh nhau với đương kim cửu ngũ?
A! Đúng rồi! Có một người – Thái Hậu!
Nghĩ tới khả năng này, Lý Ti Thần lại càng run sợ.
Lần này, trừng phạt sao lại ngoan độc đến thế?!
-Hoàng thượng, người… người làm cáo gì? – Hắn không tài nào nghĩ ra được có thể nguyên nhân gì mà khiến Nam Cung Xuân Yến phát điên thành như thế. Nàng đã phát động tất cả cung nữ trong cung đánh hắn suốt một đêm sao?
-Trẫm… – Nhớ tới cảnh cá nước thân mật đêm qua, cùng với dung nhan kiều mỵ của nàng, Phượng Dật bất giác mỉm cười.
Hắn đang cười? Hắn đang cười? Bị tra tấn thành thế này, hắn làm sao còn cười được? Lý Ti Thần kinh ngạc. Bị đánh thành thế này còn cười đến là… giống như là… giống như cái gì nhỉ….
Nhìn lại mặt hắn, hốc mắt trũng sâu, sắc mặt mỏi mệt nhưng cũng không giấu được vẻ tươi sáng rạng ngời. Nhìn nhìn lại ánh mắt, thỏa mãn mà sảng khoái, quả thực chính là… Đúng rồi! Đúng là dã thú mới ăn no mà!
Hắn bị phát hiện này dọa cho sợ phát khiếp!
Nghĩ lại những lời Phượng Dật vừa nói…
Sẽ không! Sẽ không…. sẽ không là….
Hoảng hốt!
-Hoàng…. Hoàng thượng, tối qua …người… cùng Thái hậu… Thái Hậu… Cái kia…. cái kia…. – Lý Ti Thần lắp ba lắp bắp mãi không được một câu.
Mười mấy năm bằng hữu, hắn muốn nói gì, đương nhiên Phượng Dật hiểu, nhìn hắn, gật gật đầu.
Xong rồi! Lý Ti Thần đầu hoa mắt váng, hận chính mình vì sao còn không ngất luôn đi. Ít nhất ngất đi rồi, chờ khi vừa tỉnh lại hắn có thể tự lừa gạt mình vừa mơ thấy ác mộng.
-Vì… vì…. vì… vì sao? Hắn run run giọng hỏi lại. Nếu đã không ngất được, chỉ có cách là hỏi cho rõ mọi chuyện.
-Vì sao àh? – Phượng Dật lẩm bẩm, suy nghĩ miên man.
-Đúng vậy. Vì sao? – Lý Ti Thần sốt ruột – Hoàng thượng, lúc trước thần đã đánh thức người, là không muốn để cho người tiếp tục trầm luân, chứ không phải để người tiến

lên thực hành ¡!!
-Đừng hỏi, trẫm cũng choáng váng. – Phượng Dật thu lại ánh mắt, ảm đạm. Rõ ràng chỉ nghĩ trước khi đi thân chinh chỉ tới nhìn nàng một cái, không ngờ sự tình lại phát triển tới mức đó. Giờ ngẫm lại hắn cũng hết hồn.
Chính mình, vậy mà chính mình, trong màn chướng, lại triền miên một đêm! Nhưng tư vị tuyệt vời ấy nhớ mãi không quên!
-Hoàng thượng, người không biết mình đàng làm gì sao? Người không nghĩ tới mình làm việc này sẽ để lại hậu quả gì sao? – Lý Ti Thần sắp khóc không thành tiếng.
-Trẫm biết. – Phượng Dật yếu ớt.
-Vậy Thái hậu thì sao? Là nàng tự nguyện hay bị ép buộc?
Phượng Dật nhìn hắn:
-Ngươi nói xem.
Nhìn vết máu trên vai hắn, như thế nào cũng không giống như tự nguyện.
Lý Ti Thần đương nhiên hiểu.
-Vậy…. người tính kế tiếp nên làm sao bây giờ? – Bộ lòng của hắn cũng đang treo lư lửng giữa không trung rồi. Hoàng thượng a, người làm cái gì thế hả? Nhìn khắp thiên hạ, nữ tử trẻ tuổi xinh đẹp, đức hạnh vẹn toàn nhiều không đếm xuể, người nào người cũng không chịu lâm hạnh, lại cố tình tuyển Thái hậu, vẫn là hành hạ người ta mà!
-Trẫm không biết, thật sự là đầu óc hoàn toàn rối loạn. – Phượng Dật ôm đầu thống khổ – Trẫm cần suy nghĩ một chút, thật kỹ.
Trước đõ vẫn còn mê đắm chuyện đêm qua với Xuân Yến, giờ hắn mới ý thức được mức độ nghiêm trọng của chuyện này, cũng choáng váng.
Cuối cùng cũng trở thành sự thật rồi. Ngươi suy nghĩ một chút liền có thể giải quyết đại phiền toái này sao? Lý Ti Thần che mặt rên rỉ.
Không khí chìm trong lặng lẽ, nặng nề.
Minh Ân đột nhiên vội vội vàng vàng đi tới, thấp giọng:
-Hoàng thượng. Hỉ công công tới.
-Hỉ công công? – Phượng Dật kinh ngạc tròn mắt – Không phải hắn đi trông coi hoàng lăng sao?
Trong lòng đầy căng thẳng. Vừa mới xảy ra chuyện kia, đã có thủ dụ của phụ hoàng sao? Sẽ không là…
-Thưa Hoàng thượng, đúng thế ạh. Vừa rồi hắn phái người tìm được nô tài, mệnh cho nô tài tới nói với Hoàng thượng, hắn có thủ dụ của tiên đế muốn giao cho ngài. Hỏi ngài có nguyện tiếp không.
-Thủ dụ của phụ hoàng? – Giờ mới cho? Ba năm rồi đó? Phượng Dật đầy kỳ quái, vội nói – Tuyên!
Chốc lát sau, đã thấy một thái giám nhìn như già hơn cả chục tuổi đi tới, run rẩy quỳ xuống, cố sức chậm rãi nói:
-Nô tài ra mắt hoàng thượng.
-Miễn lễn. – Phượng Dật bình tĩnh nâng tay hắn dậy, ánh mắt nhìn chăm chú vào tấm vải vàng sáng rực trên tay.
-Tạ Hoàng thượng. – Hỉ công công cố sức đứng lên, nhìn thẳng vào Hoàng thượng, hỏi thẳng – Xin hỏi hoàng thượng, đêm qua ngài ở trong cung Thái hậu?
Mấy người ở đây nghe thấy vậy đều tràn đầy tò mò.
-Ngươi… làm sao ngươi biết đc? Lý Ti Thần kinh ngạc hỏi.
-Nô tài làm sao biết được Hoàng thượng không cần phải biết. Hoàng thượng chỉ cần trả lời nô tài là phải hay không phải. – Hỉ công công lẳng lặng nhìn Phượng Dật, lạnh lùng hỏi.
-Đúng. – Phượng Dật gật đầu. trước mắt là trưởng bối thứ hai sau phụ hoàng thân thiết nhất, hắn không muốn nói dối.
-Quả nhiên! – Hỉ công công thấp giọng lẩm bẩm, khuôn mặt khô quắt già nua sáng lên một nụ cười khó coi.
Hắn… hắn hắn hắn… hắn cũng cười? Nghe nói Hoàng thượng qua đêm ở tẩm cung Thái hậu, vị thái giám theo phụ hoàng đã nhiều năm, đối với người luôn trung thành tận tâm, lại cười, còn cười đến là sáng lạng như thế?
Toàn thân khẽ run lên, Lý Ti Thần cực kỳ hoài nghi không biết có phải mình đang nằm mơ không.
Phượng Dật cũng rất tò mò, không biết vị tổng quản thái giám tiền nhiệm lâu nay mai danh ẩn tích có cái gì trong hồ lô.
Hỉ công công cầm tấm vải lụa, trình trước mắt Phượng Dật, cung kính :
-Tiên hoàng khi lâm chung từng có dặn qua nô

Trang: [<] 1, 93, 94, [95] ,96,97 ,99 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT