|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
đời tôi thật nhanh, mà không để lại cho tôi bất kì đau đớn nào. Nhưng sự thật, luôn luôn trái ngược với những gì tôi suy nghĩ và mong muốn.
“Ok! Anh hiểu rồi!”
Anh thôi nhìn tôi, giọng nói và ánh mắt bỗng trở nên lạnh lẽo. Anh đã chấp nhận làm theo yêu cầu của tôi, vậy sao khi anh gật đầu, tôi lại cảm thấy một cái gì đó lại vỡ òa trong lồng ngực.
Anh Dương quay lại xe máy, gạt chân chống, rồi nói tiếp:
“Anh nhớ những ngày em tới phòng tập rồi. Đừng lo, anh sẽ tránh!”
“Anh không cần phải làm thế đâu. Từ giờ em sẽ không tới đó nữa.”
Tôi để ý thấy anh Dương định nói gì đấy, có lẽ là định hỏi tôi lí do, nhưng rồi lại thôi. Anh chỉ gật đầu, rồi phóng xe đi mất dạng. Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh phóng nhanh đến thế. Hiện giờ, anh ghét tôi lắm phải không? Anh không muốn nhìn thấy tôi thêm một giây, một phút nào nữa phải không?
Tôi cắn chặt môi, cắn mạnh tới nỗi nó hoàn toàn tê liệt, mất cảm giác, rồi quay lưng trở lại trường. Đứng trước mặt tôi là Kim, nó nhìn tôi chằm chằm, trên gương mặt nó không giấu nổi sự thất vọng và b
bất bình, giống như anh Dương khi nãy.
“Tại sao mày không đến phòng tập nữa?”
Tôi lảng tránh cái nhìn của Kim, cố nghĩ ra một lí do gì để trả lời cho hợp lí. Tôi không muốn thú nhận sự thật rằng gia đình tôi xảy ra chuyện, mẹ tôi cần tôi, giờ là lúc tôi hoàn toàn tập trung cho việc học, chỉ có kết quả học tập của tôi mới khiến mẹ tôi an lòng. Do vậy, tôi muốn chấm dứt hoàn toàn những việc có thể ảnh hưởng tới quyết tâm của tôi.
“Mục tiêu của tao không còn, tao còn tới đấy làm gì?”
Tôi chợt nhớ mọi lần, tôi vẫn hay nửa đùa nửa thật với Kim, nói rằng mục tiêu chính của tôi khi chấp nhận trở thành “chân sai vặt” cho S.I.U là để ở bên và ngắm một người đẹp trai như anh Dương. Tôi không biết Kim tin những lời tôi nói tới bao nhiêu phần trăm, nhưng tôi tin rằng lí do này sẽ thuyết phục được nó.
“Mày nói thế mà nghe được à? Mày với anh Dương cãi nhau như thế nào tao không cần biết, nhưng chẳng lẽ mười lăm người còn lại ở S.I.U không có chút giá trị gì với mày à?”
“Mày đừng có hỏi như thế!”
“Tao còn biết nói gì với mày hơn đây? Thật sự là mày không coi bọn tao ra gì, phải không?”
“Mày thôi đi! Tao không có ý đấy!”
“Mày không cần biết mọi người cần mày như thế thế nào, yêu quý mày như thế nào? Mày_”
“Mày định nói tao chỉ biết nghĩ tới bản thân?”
Tôi bỗng dưng nhếch mép. Ý tứ của Kim khiến tôi liên tưởng tới câu nói của anh Dương khi nãy. Tôi thật sự là một đứa con gái tệ hại đến vậy sao?
“Mày nói đúng đấy! Hoàng Dương quan trọng với mày tới mức nào đây?”
“Mày đừng có lôi anh Dương vào nữa!” – Tôi gắt Kim – “Mày cũng ngừng việc chất vấn tao đi. Mày là bạn thân của tao, nhưng không đồng nghĩa với việc mày có quyền tra khảo tao như thế!”
“Bạn thân?” – Kim hơi nhướn mày, cố tỏ vẻ ngạc nhiên – “Tao không biết mày coi tao là bạn thân cơ đấy. Có cái loại bạn thân nào mà không thể chia sẻ được với nhau hay không?”
Kim to tiếng, rồi đùng đùng bỏ vào trường. Khi tôi nghe cái từ “loại” phát ra từ miệng Kim, tôi có thể nhận ra nó đang vô cùng tức giận. Tôi đứng ngẩn ra, cảm thấy mình bất lực hoàn toàn. Sao mọi chuyện lại xảy ra thế này? Gia đình, bạn bè, và cả một người đặc biệt, sao đều lần lượt tuột ra khỏi tầm tay tôi? Tôi đã làm gì sai? Sống tiểu thư và ích kỷ như cách mọi người nhận xét, cũng đáng bị đối xử như thế này sao?
Bây giờ ngoài mẹ ra, tôi còn gì nữa?
Tôi muốn biến mất khỏi cuộc đời này. Nhưng tôi còn có mẹ, tôi còn phải tiếp tục sống vì mẹ. Cho đến bây giờ, tôi vẫn chọn cách sống cho người khác, nhưng tôi chấp nhận. Tôi làm gì có lựa chọn nào khác đâu.
.
.
.
Tôi trở về nhà, một cảm giác khác hẳn với ngày thường. Còn đâu là mái ấm nơi tôi luôn ao ước được trở về nữa. Căn nhà tôi giờ đây, lạc lõng và cô đơn đến lạnh người. Tôi dắt xe vào nhà, đóng cổng, cố làm ra vẻ không có chuyện gì và chạy vội vào nhà.
“Mẹ ơi!”
Đèn không bật. Mẹ tôi ngồi trên chiếc ghế sofa, đúng vị trí bố tôi vẫn hay ngồi, khiến trái tim tôi vô thức khẽ nhói đau. Khắp nhà, mọi thứ vẫn bừa bộn như thế, không hề có dấu hiệu được dọn dẹp. Tôi nhìn mẹ, thấy lòng quặn đau. Tôi bước lại gần mẹ, định ôm lấy mẹ, nhưng câu nói của mẹ khiến tôi đứng sững lại.
“Đến mày cũng lừa dối mẹ sao hả Linh?”
“Dạ?”
Tôi tròn mắt nhìn mẹ mình. Đôi mắt mẹ đỏ hoe, bộ dạng phờ phạc vì thức trắng một đêm suy nghĩ. Mẹ nhìn tôi, rồi lại khóc. Mới đầu, tôi còn tưởng là mẹ nhớ bố. Nhưng rồi nghĩ đến câu nói của mẹ, tôi biết là không phải. Tôi lại làm gì sai nữa sao? Tôi đã cố ngoan ngoãn trong suốt thời gian này mà.
“Mẹ nuôi mày từng ấy năm, để bây giờ mày trả ơn mẹ như vậy phải không?”
“Mẹ! Con không hiểu mẹ nói gì?”
“Mày nói mày thi đại học Thương mại, sao mày lại gửi hồ sơ thi Cao đẳng Du lịch?”
Tôi đứng hình, toàn thân run lên vì sợ. Mẹ tôi biết rồi sao? Tôi nhớ là tôi đã giấu kĩ lắm rồi cơ mà! Ngay sau khi nhà trường trả lại tờ phiếu số hai, tôi đã kẹp vào quyển sách Lý, nhét vào ngăn kéo bàn học. Bình thường bố mẹ chả bao giờ lên tới phòng tôi, trừ khi là gom quần áo đi giặt, hoặc “lùa” tôi xuống ăn cơm. Vậy sao lần này mẹ lại phát hiện ra nhanh đến như thế? Tôi vốn định sau khi thi đại học, chờ giấy báo, rồi sẽ xuống thú tội với bố mẹ. Đến lúc đấy thì mọi thứ đều đã xong xuôi, bố mẹ tôi có thể quát mắng, đánh đập, đuổi ra khỏi nhà,… nhưng cũng không thể chặn đứng ước mơ của tôi nữa. Vậy mà bây giờ…
“Mẹ! Sao mẹ lục đồ của con?”
“Nhà tao! Tất cả mọi thứ trong nhà này đều là của tao!”
Mẹ tôi ném phắt chiếc gối ra đằng xa, đôi mắt đỏ ngầu vì tức giận. Tôi không dám nhìn thẳng vào mắt mẹ, chỉ dám nhìn hình ảnh phản chiếu của chính mình trên mặt bàn kính. Tôi phải làm sao đây?
Tôi rụt rè tìm cách giải thích với mẹ:
“Mẹ à! Con_”
“Nếu không thi đại học, thì tốt nhất dừng học luôn đi.”
“Mẹ!”
“Đừng nghĩ đến việc thi Cao đẳng. Tao đã xé tờ giấy đó rồi!”
Tôi cảm thấy choáng váng tột độ, cảm giác như đất dưới chân mình đang nứt dần ra. Mẹ tôi… xé tờ phiếu đấy rồi? Mẹ biết nó quan trọng lắm mà, phải không? Nếu không có tờ giấy đấy, khi đi nhận trường, tôi sẽ không được phát phiếu dự thi. Tôi sẽ không được thi đại học.
“SAO MẸ LẠI LÀM THẾ?”
Tôi thét lớn, giọng lạc hẳn đi. Tôi không thể tin được là mẹ tôi lại đối xử với tôi như thế. Đó là tương lai của tôi, là cả cuộc đời tôi cơ mà. Chỉ vì sở thích cá nhân của mẹ, mẹ sẵn sàng hủy hoại cuộc đời tôi như thế hay sao? Mẹ tôi chưa kịp nói gì, tôi đã tiếp:
“TẠI SAO CẢ BỐ LẪN MẸ ĐỀU PHÁ HOẠI CUỘC ĐỜI CON THẾ?”
“Mày im mồm đi! Đừng nhắc tới bố mày! – Mẹ tôi nghiến răng – “Là tao phải hỏi câu đấy mới đúng! Tại sao bố con mày liên tục làm khổ tao? Bố mày thì lừa dối tao gần hai mươi năm trời. Còn mày, nếu tao không trót có mày, thì bố mày đã không chấp nhận lấy tao. Để rồi mọi chuyện như ngày hôm nay!”
Nước mắt tôi chảy xuống ròng ròng, tưởng chừng như tôi không thể bắt mình thôi khóc, dù với bất kì cách thức nào. Hóa ra mọi lỗi lầm là tại tôi sao? Tại tôi vô tình có mặt, để bố tôi phải cưới mẹ tôi, để ông phải rũ bỏ trách nhiệm với người đàn bà kia,… Hóa ra tôi, mới là đứa tạo ra cái bi kịch “tan nhà nát cửa” này. Không phải bố, không phải mẹ, mà là tôi cơ đấy! Vậy mà tôi cứ nghĩ tôi là nạn nhân. Sao ông Trời lại bất công với tôi đến thế? Sao cái gì Ông cũng cướp đi của tôi? Để cuối cùng tôi mới là thủ phạm?
Tôi lặng người đi, mắt dán chặt vào đống đổ nát giữa phòng. Hết rồi, thật sự hết rồi! Đến giờ phút này thì tôi chẳng còn lấy một cái gì để nghĩ về tương lai của mình nữa. Bố tôi thì là người phá hỏng hạnh phúc của tôi, mẹ tôi thì là người phá hủy tương lai của tôi. Thật nực cười!
“Mày ra mua ngay bộ hồ sơ khác cho tao! Mày đăng kí đại học cho tao!”
“KHÔNG! CÓ CHẾT CON CŨNG KHÔNG ĐĂNG KÍ!”
“Bây giờ tao bảo mày không được nữa phải không? Sao mày ngu thế hả con? Sao mày không nhìn vào mọi người xung quanh mày ấy? Người ta thì cố gắng đỗ đại học cho bố mẹ nở mày nở mặt, còn mày thì sao? Mày_”
“Chẳng phải mẹ vừa nói rồi sao? Tại con ngu đấy! Tại con có mặt trên đời này đấy. Khiến mẹ khổ là do lỗi của con. Khiến gia đình này tan vỡ cũng là do lỗi của con. Mẹ muốn như con người ta, thì sang đó mà nhận, đừng coi con là con mẹ nữa! Mẹ-sinh-con-ra-làm-gì?”
Chát.
Gò má tôi nóng ran bởi cái tát của mẹ. Từ bé đến giờ, bố mẹ chưa bao giờ đánh tôi cả. Cho dù tôi có vì mải chơi mà ngã, thì bố sẽ là người đỡ tôi dậy, mẹ là người dỗ tôi khóc. Còn ngày hôm nay, tôi cảm giác như mẹ đã dồn toàn lực vào cái tát đó. Mẹ hận tôi. Cả bố lẫn mẹ đều không cần tôi nữa!
Tôi ném chiếc cặp xách lại giữa nhà, rồi vùng chạy lên phòng. Tôi ghét cuộc sống hiện tại, nơi mà người thì hận tôi, người thì cảm thấy mệt mỏi vì tôi. Tôi từng nói điều duy nhất níu giữ tôi lại trên đời này là mẹ. Nhưng đến bây giờ, chính mẹ lại là người phá hủy tương lai của tôi, chính mẹ cho rằng tôi mới là nguyên nhân
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




