watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:19 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11908 Lượt

khiến gia đình tan vỡ, thì tôi còn lí do nào để níu giữ cuộc sống này nữa chứ?

Gia đinh? Tan vỡ.

Tương lai? Bị phá hoại.

Bạn thân? Quay lưng.

Còn… anh Dương thì …

Tôi không biết đối với tôi, anh Dương là như thế nào. Nhưng cho dù anh có là gì, thì đến lúc này cũng không còn quan trọng nữa.

Tôi muốn thoát khỏi cuộc sống này càng nhanh càng tốt.

Tôi lao lên phòng, đóng cửa, lục lọi để tìm tất cả các loại thuốc trong phòng. Trước giờ đọc trên báo, tôi đã từng cười khẩy vì con người ta bây giờ tìm tới cái chết quá nhiều. Nhưng đến ngày hôm nay, tôi chấp nhận để người đời chửi rủa, xem thường mình, hay những gì đại loại như thế, chỉ cần để tôi thoát khỏi cái cuộc sống hiện tại mà thôi. Trong hai ngày hôm nay, có quá nhiều chuyện xảy ra. Tôi biết với nhiều người, tất cả những điều đó đều chưa thấm vào đâu, nhưng với tôi thế là quá đủ rồi, tôi quá mệt mỏi rồi, buông tha cho tôi.

Tôi dốc hết thuốc ở trong từng lọ ra mặt bàn, một hơi nuốt lấy tất cả. Những gì tôi có thể cảm nhận được khi đó chỉ là vị đắng của thuốc. Nước mắt tôi vẫn không ngừng chảy, ướt đẫm cả chiếc gối phía dưới. Con người ta có ba kiếp phải không? Nếu có kiếp sau, xin đừng để tôi phải lặp lại cuộc sống như bây giờ nữa. Thà rằng đừng bắt tôi xuất hiện trên đời một lần nữa, còn hơn phải lặp lại cuộc sống như thế này.

Tôi bắt đầu cảm thấy khó chịu trong người, ruột gan cồn cào như có ai cấu xé, còn đầu thì đau như búa bổ. Cả người tôi trong chốc lát, bỗng trở nên nóng phừng phừng. Tôi lật người, nằm úp mặt xuống giường, cố sao cho bụng ép sát với giường, với hy vọng giảm bớt con đau hơn. Nhưng điều đó cũng không có ích gì. Hai tay tôi nắm chặt lấy chiếc chăn, còn răng thì cắn vào môi thật chặt. Tôi nhận thấy vị tanh trên đầu lưỡi mình, rồi sau đó những cơn đau tiếp theo dồn dập kéo tới, kịch liệt hơn. Tôi không biết rằng cái chết lại đau đớn đến như vậy! Lúc này, cả cổ họng tôi như có lửa đốt, vừa đau rát, vừa cồn cào. Tôi bật khóc đau đớn, vị máu tanh nồng ở môi, mùi thuốc đắng, vị mặn của nước mắt, cứ cuộn lấy nhau, làm tôi như ngạt thở.

Tôi cảm giác toàn thân mình bỗng dưng đau ê ẩm, đau cả chân, cả tay, cả đầu. Hình ảnh bầu trời xanh ngắt nơi cửa sổ dần dần nhòe đi, và cuối cùng tắt ngấm, trở thành một màu đen kịt.
Chương 11

Ads S.I.U lại rơi vào tình trạng náo loạn, tuyệt nhiên độ “đau đầu” không có thua gì scandal nhân ngày Valentine Trắng giữa anh Dương và Hoàng. Đó là việc Tuấn và Uyên “đường ai nấy đi”, sau một trận cãi nhau “long trời lở đất”.

Mười lăm người còn lại trong nhóm đều shock nặng và tuyệt nhiên không thể hiểu nổi chuyện gì đang diễn ra. Đặc biệt lại tôi – cái đứa rất hay đi “thần tượng” và “khâm phục” tình yêu của thiên hạ. Dẫu biết đây không phải chuyện để mình tham gia, nhưng quả thật tôi vô cùng ấm ức, bởi lẽ tôi vừa mới biết được tường tận “tiểu thuyết tình yêu” của hai đứa nó, thì đùng một cái: chia tay.

Thằng nhóc Tuấn, cho tới thời điểm này, thì teen Hà Nội không ai không biết nó rồi, nó thậm chí còn nổi tiếng ngang ngửa Hotboy Hoàng Dương của S.I.U ấy chứ. Đơn giản vì bố mẹ Tuấn đều làm trong đài truyền hình, bất kể chương trình lớn nào cũng dẫn nó đi theo. Mà thằng “quý tử” của hai ông bà thì đẹp trai có thừa, lại vô cùng tài năng, nên luôn được xuất hiện bên cạnh các ca sĩ trong đủ vai trò, thậm chí nó còn xuất hiện trong music video của một vài ca sĩ với vai trò diễn viên nữa cơ.

Là “thiếu gia” nhà giàu, lại nổi tiếng như thế, chẳng trách sao thằng nhóc có vô số “vệ tinh”. Mà nguyên nhân khiến thằng nhóc được yêu mến nhường ấy, một phần cũng là do cái vẻ ngoài cực kì Badboy. Tôi đã từng nói rồi mà, mặt Tuấn cực kì…đểu. Đẹp trai nhưng đểu thế, ấy mà vẫn vô số gái theo. Thế mà thằng bé chỉ chung tình với một người duy nhất, không ai khác ngoài Uyên – đứa em út đỏng đảnh của S.I.U.

Uyên đang theo học ở một trường chuyên múa, xinh đẹp và tài năng, đó là điều không phải bàn cãi. Nhưng nếu khi đã thân, mọi người sẽ nhận ra cuộc sống không hề ưu ái nó. Đối với tôi, Uyên chính là “phiên bản đời thật” của Na Hyun Jung trong “Lord of study”. Bố mẹ con bé đều đang ở nước ngoài, hàng tháng vứt về cho nó một đống tiền, để nó tự bươn trải với cuộc sống. Giống như Hyun Jung, Uyên luôn khoác lên mình cái vỏ bọc hào nhoáng để che đậy nỗi cô đơn của chính mình.

Hai đứa nó quen nhau rồi thích nhau, bình thường như mọi câu chuyện tình yêu ở trên đời này. Nhìn bề ngoài bọn nó nhắng nhít và ngốc nghếch vậy thôi, nhưng thực chất cả hai đều hiểu chuyện và rất biết suy nghĩ. Tôi đã rất ngưỡng mộ cái “couple” này cũng vì nhẽ ấy!

Vậy mà vào một hôm nắng đẹp, tôi đang dựa đầu vào vai Trâm, thiu thiu ngủ ở…phòng tập, thì tiếng cửa đóng đến “rầm” một cái vang lên. Tôi và Trâm nháo nhào ngồi dậy, bắt đầu liếc nhìn quanh phòng, nhận ra rằng mọi người cũng ngơ ngác chẳng kém gì hai chúng tôi hiện tại. Uyên – chủ nhân của vụ “đập cửa” kia, sà vào người tôi, bù lu bù loa khóc.

Trong lúc tôi còn ngớ người ra chưa kịp hiểu chuyện gì, thì mọi người đã lại gần chỗ tôi và Uyên. Chị Mai rụt rè lên tiếng hỏi, sau khi Hoàng – cái đứa nhiều chuyện nhất nhóm cũng lắc đầu ái ngại, tỏ vẻ không biết gì:

“Uyên! Sao thế?”

Uyên không trả lời chị. Ngược lại, câu hỏi của chị còn khiến nó òa khóc to hơn. Tôi chỉ biết ôm lấy Uyên, vỗ vỗ vào người con bé, chứ chưa xác định được xem mình nên hỏi gì lúc này.

Anh Khánh hắng giọng, kéo Uyên ra khỏi người tôi, rồi nhìn thẳng vào mắt nó bằng một ánh mắt đặc-biệt-lo-lắng. Điều đó cũng chẳng có gì là lạ. Đối với anh, Uyên thật sự là một đứa em gái mà.

“Nói anh nghe, ai làm em của anh khóc?”

“Tuấn.” – Uyên cụp mắt xuống, điệu bộ thút thít của nó khiến không chỉ tôi, mà cả tất cả mọi người đều cảm thấy thương xót nó. Cho dù không nói thì ai ai cũng biết, khi hai đứa nó cãi nhau, chính Tuấn mới là người bị luôn bắt nạt.

“Ừ. Thế Tuấn làm gì em?” – Anh Khánh gật đầu, vẫn tỏ ra kiên nhẫn và hỏi han Uyên.

“Tuấn nói dối em.”

“_”

“Tuấn bảo Tuấn mệt nên đi ngủ, cơ mà trên đường tới đây, đi qua công viên Lê-nin, thấy Tuấn ở đó.”

“_”

“Em gọi điện hỏi, nói rõ là em nhìn thấy rồi, mà vẫn chối, bảo không phải, còn nói em nhiều chuyện. Ức quá đi!!!!!!!!!!!!!!!”

Tất cả mọi người đều im lặng sau lời than thở của Uyên, bởi lẽ đó là những xung đột…vô cùng đời thường, mà bất kể đôi yêu nhau nào cũng mắc phải, mà đặc biệt là hai cái đứa này. Ừ thì những lần trước Tuấn và Uyên cãi nhau, cũng chỉ xoay quanh những chuyện: có người xin số điện thoại Tuấn, có người tặng hoa cho Uyên, đến muộn, không nghe điện thoại,… Trời ơi, không chỉ tôi, mà tất cả mọi người trong S.I.U, đều thuộc làu làu rồi ấy!

“Em chia tay Tuấn rồi.”

“Phụt!”

Ngay sau khi Uyên dứt lời, thì ngồi ở góc phòng, anh Dương lập tức…sặc nước. Tôi và mọi người cố lơ anh đi, vẫn nhìn Uyên chằm chằm, cố xác minh xem có phải tôi nghe nhầm không? Chia tay? Sao chỉ một chuyện cỏn con như thế thôi cũng chia tay thế hả trời?

“Đùa hả Uyên?”

My trợn mắt nhìn Uyên. Con bé không khác gì tôi, đều đang ngạc nhiên tột độ trước câu “phán” xanh rờn của Uyên. Uyên không nói gì, chỉ lắc đầu. Điều đó khiến cho cả phòng tập rơi vào trạng thái im lặng.

Anh Khánh nhíu mày, suy nghĩ gì đó, rồi định lên tiếng. Nhưng vừa lúc đó, cảnh cửa phòng bật mở, Tuấn bước vào với gương mặt đỏ tưng bừng vì giận dữ. Tất cả chúng tôi đều ngước lên nhìn Tuấn với vẻ thăm dò, chỉ trừ Uyên, con bé vẫn đang dán mắt vào…chai nước để góc phòng của anh Dương.

“Xin lỗi! Em tới muộn.”

Tuấn nhìn anh Khánh nói, mặt nặng như chì, tuyệt nhiên chẳng buồn để ý tới Uyên. Phen này, sóng gió to rồi đây! Mọi lần dù cãi nhau rồi…tuyệt giao, hai đứa vẫn thường len lén nhìn trộm người kia, để xem người ta có còn chú ý đến mình hay không. Vậy mà hôm nay lại như thế, rõ ràng là không hay tí nào!

“Ngồi xuống đây đi!”

Kim lên tiếng, nó khẽ ngồi nhích lại gần tôi, cố ý để cho Tuấn ngồi gần Uyên. Nhưng thằng nhóc bướng bỉnh kia chỉ gật đầu, rồi ngồi xuống cạnh Hoàng, sắc mặt chẳng biểu lộ chút cảm xúc nào.

Anh Khánh lắc đầu, khẽ chép miệng:

“Hai đứa có gì thì nói luôn đi!”

“Em không có gì để nói hết.” – Uyên ngả lưng vào tường nói, tuyệt nhiên không một lần nhìn Tuấn.

“Tuấn!” – Anh Việt liếc mắt sang phía Tuấn, hắng giọng.

“Em không thích nói!”

“Tuấn!” – Lần này là đến anh Dương. Tôi cũng như mọi người, không biết ai đúng ai sai, nhưng dường như các “đàn anh” đều đang bênh vực Uyên, bởi lẽ nó là út, lại thêm đôi mắt sưng vù vì khóc nữa, ai mà không động lòng cho được – “Đàn ông con trai không được làm con gái khóc. Chẳng phải em nói không bao giờ để Uyên khóc hả?”

Điều này thì tôi biết, và lời anh Dương nói hoàn toàn chính xác. Tuấn rất thương Uyên, thằng nhóc đặc biệt sợ Uyên khóc. Bởi lẽ con bé luôn nhí nhố, nhõng nhẽo trước mặt mọi người, nhưng khi ở một mình nó cực kì dễ khóc, bởi cảm giác cô đơn và tủi thân khi không có bố mẹ ở bên.

Nghe anh Dương nói vậy, Tuấn có hơi chững lại, rồi quay mặt đi, thái độ của thằng nhóc

Trang: [<] 1, 20, 21, [22] ,23,24 ,136 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT