watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:00 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8506 Lượt

“Chiếc ba lô này bị vùi dưới một tấm kính, nên không bị cháy.” Trong ba lôkhông có đồ đạc gì khác ngoài mấy thứ đồ dùng hàng ngày. Tôn Văn Tấn vẫn khôngliên lạc được với Đường Du, anh mang theo ba lô của cô đến bệnh viện tìm. Khôngngờ, bệnh viện cho biết Đường Kỳ Chính đã tử vong do suy tim, di thể đã đượcngười nhà đưa đi xử lý.

Tôn Văn Tấnquay về biệt thự đợi, đến tối vẫn không gọi điện thoại được cho Đường Du, khókhăn lắm mới tra ra số di động của Hoàng Lạc, ông ta nói Đường Du đã mua vé tàuquay về trường.

Thứ hai, ĐườngDu đi học cả buổi sáng. Đi tàu cả một đêm rồi lại đến trường ngay, cô rất mệtnên đã ngủ trong giờ học. Lúc tỉnh dậy thì đã là tiết thứ tư, trong giảng đườngchẳng còn ai nữa. Cô ngơ ngác nhìn giảng đường vắng tanh, rồi thẫn thờ, sực nhớtới tối hôm trước, khi Tôn Văn Tấn rời khỏi tòa biệt thự, cảm giác của cô cũngthế này. Nghĩ đến đây, trong lòng có chút chua xót khiến ngực cô nóng ran, cảmgiác này thật khó chịu. Cô nghĩ, cô và gã đã không chỉ là quan hệ tình một đêmnữa, giữa họ còn có điều gì đó rất khác rồi. Người ta thường có sự lo lắng mangtính bản năng đối với những điều mình chưa rõ, cô sợ cảm giác này, cô không muốn“được” gì mà chỉ sợ “mất” chính bản thân mình. Cô đứng lên, thu dọn sách vở rồiđi đến cửa hàng ngay cạnh căng tin trường mua chiếc sạc pin điện thoại. Đangnghĩ nên mua sạc vạn năng hay sạc chuyên dụng thì nghe tiếng bà chủ nói: “Mìnhxem, chiếc Volvo kia cũng đi được vào tận khu giảng dạy.”

Ông chủ thờơ nói: “Chắc là của vị quan chức nào đấy.”

“Không đâu,quan chức thường thích đi xe Audi. Chiếc Volvo này chắc là của người thành đạtnào đó, giàu có nhưng lại không thích phô trương.” Bà chủ nói.

Cuối cùng,Đường Du vẫn quyết định mua chiếc sạc vạn năng, giá mười tệ. Trả tiền xong bướcra, cô bỗng thấy xe của Tôn Văn Tấn đang đỗ trước khu giảng đường, hình như gãngồi ở bên trong.

Lưỡng lự mộtlát, cô đi về chiếc xe. Cánh cửa xe bên chỗ người lái hạ kính xuống, Đường Ducúi đầu nhìn gã.

Tôn Văn Tấnchỉ chiếc ba lô trên ghế cạnh tay lái, nói: “Người chủ nhà nghỉ tìm thấy chiếcba lô này, nhờ anh chuyển cho

“Cảm ơn.”Đưòng Du quay người đi sang mở cánh cửa bên kia, cúi đầu vào trong lấy chiếc balô ra, toan lùi lại thì Tôn Văn Tấn nói: “Lên xe đi, anh có chuyện muốn nói vớiem.” Cô dừng tay lại, ngẩng đầu nhìn, thấy mắt Tôn Văn Tấn đỏ au nên đồng ý ngồivào xe.

Chiếc xe lướtđi, Đường Du trọ trong khu dân cư gần trường, nhưng Tôn Văn Tấn lại lái xe rađường lớn trước cổng trường, đi về hướng khác. Đường Du lên tiếng: “Anh Tôn,xin hãy dừng lại.”

Tôn Văn Tấnngoái đầu nhìn Đường Du, nhẹ nhàng: “Tiểu Du, anh có chuyện muốn nói với em.”

Gã gọi “TiểuDu”, cô nghe mà thấy như tim mình lỡ nhịp, đành quay đầu đi nơi khác, miệngnói: “Có chuyện gì, mong anh nói luôn.”

Tôn Văn Tấnkhông đáp lời, xe cũng chẳng dừng, lúc này Đường Du bỗng tự mở cửa xe.

Tôn Văn Tấnhoảng sợ, lập tức phanh gấp, Đường Du liền mở cửa bước xuống. Tôn Văn Tấn vộibước xuống, vòng qua đầu xe đuổi theo, một tay giữ chặt tay cô, tay kia xoay mặtđối phương lại để mặt cô hướng vào gã.

Ánh mắt TônVăn Tấn chằm chằm nhìn cô, Đường Du có chút sợ hãi, vừa tránh ánh mắt ấy, vừagiãy dụa khỏi bàn tay gã. Cô luống cuống, không còn gọi là anh Tôn nữa, mà nói:“Tôn Văn Tấn, anh buông tay ra.”

Thấy TônVăn Tấn không chịu buông, Đường Du vừa lo lắng, vừa tức giận. Người đi lại trêncon đường trước cổng trường nhiều, đã có mấy người nhìn về phía họ với ánh mắttò mò. Đường Du vừa không ngừng giãy dụa, vừa nén giọng thật thấp: “Tôn Văn Tấn,đây là cổng trường, mong anh tôn trọng một chút!”

Tôn Văn Tấnnói: “Anh buông tay, nhưng em hãy nghe kĩ lời anh nói.”

“Được, anhbuông tay ra đi.” Đường Du đành phải đồng ý.

Tôn Văn Tấnvừa buông tay, cô lập tức quay người toan chạy, nhưng gã đã nhanh hơn, cô vừanhấc chân đã bị Tôn Văn Tấn kéo lại, ôm chặt vào lòng. Đường Du có giãy dụa thếnào, gã cũng không buông ra. Cô cuống đến phát khóc: “Tôn Văn Tấn, anh muốn làmgì, ra, đồ khốn…”

Cô vẫn chưadứt lời thì Tôn Văn Tấn đã cúi đầu hôn lên môi cô. Nụ hôn cuồng nhiệt đến nỗitoàn thân Đường Du mềm nhũn, không thể giãy dụa được nữa, lúc này Tôn Văn Tấn mớibuông tay. Cô thở hổn hển, mặt đỏ bừng, nhưng vẫn tiếp tục giãy. Hai tay củaTôn Văn Tấn ôm lấy khuôn mặt cô, nhìn thẳng mắt cô, nói từng chữ: “Tiểu Du, emđừng như vậy, buổi tối không có chuyến bay, anh phải lái xe cả đêm về thành phốN chỉ vì muốn trông thấy em, cô Ôn Lỗi hôm trước em gặp là người anh quen trướcđây.”

Đường Du hấtmạnh tay gã ra, quay mặt đi: “Cô ta là ai thì có liên quan gì đến tôi.”

Tôn Văn Tấnlại ôm cô vào lòng, bên tai cô vang lên giọng gã: “Tiểu Du, anh đã ba mươi tuổirồi, tìm một người để yêu thật không dễ.”

Đường Du sữngngười, không giãy giụa nữa.

Khi cả haiđã bình tĩnh lại,Tôn Văn Tấn lái xe đưa Đường Du về phòng trọ. Xe dừng dưới gốccây ngân hạnh, Đường Du không về ngay. Hai người lặng lẽ ngồi trong xe, tay nắmchặt tay. Không gian bên ngoài yên ắng, ánh mặt trời chiếu rọi qua những tán lángân hạnh um tùm.Thời gian lặng lẽ, cuộc đời bình yên khiến người ta nghĩ đến sựvĩnh cửu, chỉ mong khoảnh khắc này đừng trôi đi.

Mãi đến khisinh viên trong khu trọ lục tục cầm theo sách vở đi về phía trường, Đường Du mớichợt giật mình. Cô nhìn đồng hồ, một rưỡi chiều, gã và cô đã ngồi với nhautrong xe mấy tiếng đồng hồ. Cô hơi cử động, Tôn Văn Tấn hỏi: “Em phải đến trườngà?”

Đường Du khẽđáp, “Vâng.”

Tôn Văn Tấnbuông cô ra, nhấc tay lên nhìn đồng hồ, sực nhớ ra một chuyện, nói: “Em vẫnchưa ăn trưa?”

Mặt ĐườngDu ửng đỏ, “Chiều nay chỉ có một tiết, em không ăn bây giờ đâu, lát nữa đếncăng tin mua tạm gì cũng được.”

Tôn Văn Tấncũng bật cười, họ đã ngồi mấy tiếng đồng hồ trong xe, quên cả ăn cơm.

Mặt ĐườngDu nóng bừng, “Em đi trước nhé, còn phải về chuẩn bị nữa.”

“Ừ, em điđi.”

Đường Duquay người, vẫn chưa xuống xe đã bị Tôn Văn Tấn kéo lại, cô hết sức bất ngờ,Tôn Văn Tấn nhẹ nhàng hôn lên trán cô. Nụ hôn khiến trái tim Đường Du mềm nhũn,cảm giác giống như một giọt mực đậm được nhỏ lên mặt hồ trong suốt, loang ra khắpmọi nơi. Cô không dám nhìn gã lâu, vội quay người xuống xe.

Tôn Văn Tấncứ ở trong xe dõi theo, Đường Du từ phòng trọ đi ra, thấy gã đang dựa vào cánhcửa xe nhìn. Mặt cô nóng bừng, mắt không dám nhìn chiếc xe, cúi đầu, toan bướcnhanh qua, Tôn Văn Tấn liền ôm cô từ phía sau. Đầu gã dụi vào cổ cô, “Anh đợiem tan học ở đây.”

Máu trongcơ thể cô như đông lại.

Tôn Văn Tấncảm thấy có gì đó bất ổn, gã xoay người cô lại, nâng mặt cô lên, “Chắc anh sẽ vẫngặp được em chứ?”

Đường Du hấttay gã ra, không quay mặt lại. Lòng cô rối bời, không hiểu sao mọi thứ lại diễnra như thế. Cô nói: “Mấy ngày tới anh đừng đến, em đang rất hoang mang, hãy đểem suy nghĩ.”

Tôn Văn Tấnbuông cô ra, nói: “Ừ, anh sẽ đợi, cứ đi học đi nhé, đừng nghĩ ngợi lung tung.”Vừa nói lại vừa hôn lên cổ cô.

Gã nghe cô,không tiễn nữa mà đứng dựa người vào cánh cửa xe dõi theo cho đến khi bóng côkhuất sau cổng trường.

Về đến nhà,Tôn Văn Tấn cứ ngồi một mình trong xe, hút hết điếu thuốc này đến điếu khác,trong xe vang lên giọng ca của Đồng An Cách.

Trần Thíchlái xe đến, đang định lên gác tìm Tôn Văn Tấn thì trông thấy gã ngồi một mìnhtrong xe hút thuốc, Trần Thích tiến lại, gõ gõ vào cửa xe gọi, “Văn Tấn, Văn Tấn…”

Tôn Văn Tấnvẫn chau mày, khói thuốc che mờ cả khuôn mặt. Trần Thích gọi mấy lần mà khôngthấy gã phản ứng, cảm thấy có gì đó kỳ lạ. Trong xe loáng thoáng giọng ca của ĐồngAn Cách, “Chỉ sợ không đáp được tình sâu nghĩ nặngcủa em, nên không dám gần thêm nữa.” Trần Thích nhìn thần sắc của Tôn Văn Tấn, trong lòng đã đoán ra phầnnào, anh ta tiếp tục vừa gõ vào cửa xe, vừa hét to“Văn Tấn, Văn Tấn.”

Lúc này,Tôn Văn Tấn như sực tỉnh giấc mộng, trông thấy Trần Thích, gã kéo cửa kính xuống:“Trần Thích, cậu đến đấy à?”

“Nghe thấyrồi à, gọi mãi mà chẳng thấy cậu phản ứng gì.”

Tôn Văn Tấnkhẽ cười, đưa tay ra tắt nhạc, dụi tắt đầu thuốc lá, mở cửa xe. Trần Thích lùilại sau vài bước, chau mày nói: “Có chuyện gì thế, hút ngần này thuốc mà trongđó không mở cửa xe, cả người lẫn xe sắp bốc cháy cả rồi. Tránh xa tôi ra, đợimùi thuốc bay đi hết đã.”

Tôn Văn Tấnvừa tức vừa buồn cười, “Cậu làm gì mà ẽo ợt như con gái thế.”

Khuôn mặtTrần Thích rạng rỡ, “Bà xã có bầu rồi, giờ tôi phải thể hiện tốt, không hút thuốc,không uống rượu, tôi sẽ là một người đàn ông mới.”

Tôn Văn Tấnhơi đỏ mặt, cúi đầu khẽ cười, rồi lại ngẩng lên, khuôn mặt trở lại vẻ bình thường,nói: “Được đấy, chúc mừng cậu.”

“Cảm ơn, cảmơn.” Trần Thích mặt mày hớn hở, quên khấy vẻ bất thường của bạn.

Tôn Văn Tấnbất chợt hỏi: “Thời khắc quan trọng thế này, cậu còn đến tìm tôi, có chuyện gìkhông?”

Trần Thíchnghiêm mặt, nói khẽ: “Bọn mình lên gác nói chuyện.”

Hai ngườiđi lên gác, Tôn Văn Tấn cởi áo khoác ngoài treo vào móc, sau đó đi đến tủ rượurót hai ly rượu vang, đưa Trần Thích một ly, nói: “Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?”

“Thạch

Trang: [<] 1, 29, 30, [31] ,32,33 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT