|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
Khai, tình bạn với Tô Nhiêu, sự che chở của Diệp Đào Hoa. Tất cả nhữngđiều này đều đã lần lượt bị dập tắt.Cô đã được dạy rằng, càng “được” nhiều thìcái giá phải trả càng đắt, một người đàn ông từng trao đổi tình ái với cô vô cớcho tiền, rốt cuộc là vì cái gì? Cô sực nhớ đến cái hôm Chu Nhiễm vứt tiền vàomặt gã, Đường Du không nói gì, cứ nhìn chằm chằm vào gã, trong lòng đau nhói.Cô không hiểu sao lúc này lại buồn đến thế, tựa như có gì đó đang vò xé tráitim khiến cổ họng cô nghẹn cứng, khóe mắt cay xè.
Tôn Văn Tấn không nhìn cô, Đường Du càng thấy chua xót. Một látsau, cô mỉm cười, “Anh Tôn, cảm ơn, tôi không cần cái này, số tiền của chị ĐàoHoa coi như tôi nợ anh, tôi sẽ cố trả anh sớm.” Dứt lời cô liền đứng dậy bỏ đi.Trả bằng cách nào? Tôn Văn Tấn không cho cô đến làm ở hộp đêm, công ty dịch thuậtcũng có liên quan đến gã, cô làm gì để trả nợ đây? Con đường trước mặt đã bị chặn,mười mấy năm trời chưa từng có khi nào muốn khóc, sao lúc này trong lòng lạikhó chịu đến thế. Cô tự nhủ không sao đâu, chẳng có gì cả, cô không sợ khổ, dùlà phải làm gì đi chăng nữa, dù gian khổ nữa cũng còn hơn nhận tấm thẻ của TônVăn Tấn.
Vừa ra đến cửa, Tôn Văn Tấn liền chạy nhanh đến tóm chặt lấy taycô. Đường Du không quay người lại, cô nhìn cánh tay của Tôn Văn Tấn, nghĩ đếncái hôm ở bệnh viện, gã lại đặt lên tay cô, nhẹ nhàng nói “Nghe anh”, không hiểusao lúc này nước mắt cô bỗng trào ra, cô không thích khóc, đặc biệt là lúc này,trước mặt Tôn Văn Tấn. Cô nhìn bàn tay gã, cố nén tiếng nấc, “Anh Tôn, hôm đóanh nói, chuyện của chúng ta sẽ không có người thứ ba biết. Giờ anh đã quên lờihứa đó rồi sao?”
Nước mắt Đường Du rơi xuống tay Tôn Văn Tấn, cô không ngăn đượcnên đành để mặc nó tuôn rơi, lặng lẽ đợi phản ứng của gã. Tôn Văn Tấn ngập ngừng,nhìn những giọt nước mắt, gã thấy tay mình bỏng rát, vội rĐường Du mở cửa bỏđi, chẳng hề ngoái đầu nhìn.
Đọc tiếp: Tình Yên Đau Đớn Thế – Chương 9
Chương 9:Tình yêu đến với tuổi ba mươi
Tôn Văn Tấnlại ôm cô vào lòng, bên tai cô vang lên giọng gã, “Tiểu Du, anh đã ba mươi tuổirồi, tìm được một người để yêu thật không dễ.”
Đường Du đirồi, Tôn Văn Tấn thẫn thờ một mình trong phòng, nghĩ đến những giọt nước mắt củacô, gã ngây người hồi lâu, đợi tâm trạng đã khá hơn mới lái xe ra về. Di tíchvăn hóa của thành phố B nhiều, quán ăn này
nằm trong một ngõ nhỏ có kết cấu gạch đen, trông rất cổkính. Đường trong ngõ không một bóng người, khi lái xe đến cửa ngõ, gã bỗng dừnglại, gục người vào tay lái, ngồi rất lâu trong tư thế đó.
Gã lái xelượn đi lượn lại trong thành phố, cuối cùng mới định quay về nhà.Vừa đến cổngkhu nhà, gã bỗng vòng tay lái, quay xe lại.
Tôn Văn Tấnđương nhiên biết nơi trọ mới của Đường Du, một khu dân cư gần trường, Đường Du ởtầng một. Đến cổng khu dân cư, gã bỗng dừng xe lại, ngồi một mình trong xe rấtlâu mà không biết nên làm gì. Gã đang tìm thuốc lá thì nghe thấy bài hát của TrịnhNguyên vang lên từ một tiệm cắt tóc bên đường, “Đã yêu thì xin đừng giả bộ làm ngơ,trái tim em tổn thương vì anh… Khi em biết anh vì em dừng bước, nơi ngõ nhỏ vắngngười, khoảnh khắc chỉ muốn nắm chặt tay anh, nghe anh thì thầm muôn lẽ tìnhyêu…”
Gã đặt baothuốc lá xuống, cầm di dộng bấm số máy của Đường Du, tiếng trả lời tự động vanglên: “Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện tắt máy.”
Không thểkìm nén được thêm, gã lái xe qua cổng, xuống xe, vẫn không liên lạc được. Gãtìm căn phòng cô thuê rồi bấm chuông, lát sau, cửa mở, một cô gái trẻ bước ra hỏi:“Xin lỗi, anh tìm ai?”
ăn phòng ĐườngDu thuê là nhà kiểu cũ, một dãy có mấy người thuê, Tôn Văn Tấn nói muốn tìm ĐườngDu.
Cô gái quansát gã một lượt từ trên xuống dưới rồi mới nói: “Đường Du vừa dọn đồ về quê,nghe nói người nhà xảy ra chuyện.”
“Đi bằngtàu hỏa hay máy bay?”
“Chuyện nàyem không rõ.”
“Cảm ơncô!”
Lúc này đãlà hơn hai giờ chiều, Tôn Văn Tấn gọi điện thoại kiểm tra. Hãng hàng không QuốcGia có chuyến bay về thành phố N, cất cánh lúc ba giờ bốn mươi phút chiều, gã vộilái xe về phía sân bay.
Xuống máybay, Đường Du mở di động thấy báo có cuộc gọi nhỡ, cô nhìn số máy, số lạ. Bìnhthường rất ít người gọi điện cho cô. Công ty dịch thuật có việc gì cũng đềuthông qua chị khóa trên. Nghĩ một lát, cô không gọi lại, tìm một nhà nghỉ để cấtđồ đạc trước rồi mới đến bệnh viện.
Trong phòngbệnh của ông Đường Kỳ Chính chỉ có một chị hộ lý, ông Hoàng Lạc không có ở đó.Chị hộ lý này chính là người Đường Du mời đến trước đây, trông thấy Đường Du,chị vội vàng nói: “Ông Đường đã được cấp cứu, giờ đã thoát khỏi cơn nguy kịch,cô yên tâm”.
Đường KỳChính bị trúng gió, não bộ vẫn tỉnh táo nhưng không nói năng được, cơ thể bất động.Vì tim có vấn đề nên không thể xuất viện ngay, Đường Du đành mời cho ông một hộlý phục vụ hai mươi bốn tiếng, hằng ngày giúp giặt giũ, lau người, lật người,chăm sóc việc ăn uống, đại tiểu tiện, xoa bóp. Bệnh tim của Đường Kỳ Chính vốnkhông ổn định, hôm nay bỗng tái phát, chị hộ lý đành phải gọi điện báo cho ĐườngDu.
Thấy ĐườngKỳ Chính không sao, Đường Du tạm ngồi xuống ghế. Vừa mới xuống máy bay, đi lạivất vả nên vô cùng mệt mỏi, cô ngồi chống tay vào đầu ngủ gật bên chiếc tủ thấptrong phòng.
Tôn Văn Tấnbắt taxi đến bệnh viện. Lúc gã đến, Đường Du đang ngủ trong phòng bệnh, mặt hơicúi, da dẻ nhợt nhạt, đôi lông mày rậm trên mặt giống như hai cánh quạt nhỏ cụpxuống, dưới ánh hoàng hôn hắt thành hai cái bóng dài dài, môi cô mím chặt, tóchơi rối, vài sợi vương trên rất mệt mỏi, tiều tụy. Gã ngắm cô rất lâu, cảm xúclẫn lộn, trong phút chốc không diễn tả nổi cảm giác đang dâng trào trong lòng.
Không lâusau, chị hộ lý mang cơm vào, thấy Tôn Văn Tấn dựa người bên bức tường phòng bệnh,mắt chăm chú nhìn Đường Du, chị hơi ngạc nhiên, toan gọi Đường Du dậy. Tôn VănTấn vội “suỵt” một tiếng, dùng tay ra hiệu bảo chị đừng gọi. Chị đành để đồ ănsang một bên, rón rén dìu Đường Kỳ Chính ngồi thẳng dậy. Do đã nhiều năm làmcông việc chăm sóc người bệnh, nên chị rất có kinh nghiệm. Thời kì đầu phát bệnh,Đường Kỳ Chính thậm chí không nuốt được, chị phải thường xuyên nấu canh trứng,sữa đậu nành, cháo, kiên nhẫn bón cho ông ta ăn.
Chị hộ lý vừadìu ông dậy, Đường Du rất nhạy cảm, thấy hơi động liền tỉnh giấc, cô lim dim mắt,đưa tay dụi dụi, lấy di động ra nhìn, đã là bảy rưỡi tối. Thấy đồ ăn để trên mặttủ, cô ngại ngùng nói, “Chị đến rồi ạ, em ngủ lâu thế, sao không gọi em một tiếng?”
“ Chị thấyem mệt mỏi quá, dù còn trẻ nhưng cũng phải chú ý sức khỏe chứ.” Chị hộ lý gặpĐường Du tổng cộng hai lần, lần nào cũng thấy cô mặt mày nhợt nhạt, mệt mỏi.
Đường Du lạithẹn thùng cười, vuốt mấy sợi tóc trên mặt vén ra sau tai, bất giác quay mặt lại,nụ cười bỗng tắt ngấm, Tôn Văn Tấn cũng ở đây.
Chị hộ lý nhìnTôn Văn Tấn, cười nói với Đường Du: “Cô Đường, anh người yêu này đã đợi cô lâulắm rồi.”
Đường Du cườigượng, song cũng chẳng hề đính chính lại sự nhầm lẫn của chị. Cô đứng lên dặndò vài câu rồi nói với Tôn Văn Tấn : “Đi thôi.”
Tôn Văn Tấnkhông nói gì, theo cô ra ngoài, đến cổng bệnh viện gọi xe. Tài xế hỏi đi đâu,Đường Du ngoảnh đầu lại nhìn Tôn Văn Tấn, “Đi đâu, đến khách sạn hay biệt thự củaanh?”
Tôn Văn Tấnhiểu ý Đường Du, gã nhìn vết quầng dưới mắt, nhớ lại hình ảnh cô ngủ say trênghế ban nãy, gã xót xa, nói: “Đưa em về nhà nghỉ trước.” Trong đầu Tôn Văn Tấnđang nghĩ, còn những việc khác sẽ nói sau.
Đường Du khẽcười, quay đầu lại nói với tài xế tên nhà nghỉ cô
Sau đó, cảhai đều không nói gì, Đường Du cứ nhìn chằm chằm vào mũi giày, Tôn Văn Tấn cũngtrầm ngâm.
Xe vẫn chưađến nhà nghỉ thì đã bị cảnh sát chặn lại ở ngã rẽ vào, nói phía trước xảy ra hỏahoạn. Đường Du và Tôn Văn Tấn xuống xe, nhìn về phía xa, thấy một nhóm lính cứuhỏa đang vây quanh tòa nhà ở đoạn giữa đường, bốn chiếc xe cứu hỏa ở chỗ đó. Khói ngùn ngụt tỏa ra từ các ô cửasổ ở tầng hai và tầng ba, lính cứu hỏa đang dùng vòi phụt nước áp suất cao dậplửa, đó chính là nhà nghỉ nơi Đường Du đặt phòng. Biển hiệu bị khói ám đen sì,một nửa vẫn đang treo lủng lẳng trên cửa.
Đường Du hỏimột cảnh sát: “Phía trước làm sao vậy?”
“ Xin lỗicô, nhà nghỉ phía trước xảy ra hỏa hoạn, chúng tôi tạm thời phong tỏa đoạn đườngnày.”
Tôn Văn Tấnbất ngờ ôm Đường Du vào lòng, nói: “Không ở đó được nữa rồi, đến chỗ anh nhé.”
Cô không hấtgã ra mà ngoan ngoãn đi theo, đến ngã rẽ, họ lên xe taxi, Tôn Văn Tấn nói vớitài xế địa chỉ biệt thự của gã.
Tài xế đưahọ lên căn biệt thự trên núi, bên trong sáng đèn, gã nghĩ đó là chị giúp theogiờ đang quét dọn nên không mấy để ý, toan lấy chìa khóa ra thì cửa bỗng được mởtừ bên trong, một cô gái mặc đồ ngủ đứng trước cửa. Tôn Văn Tấn ngạc nhiên,nhìn Ôn Lỗi, “Sao em lại ở đây?”
Ôn Lỗi cũngngạc nhiên, nhìn Tôn Văn Tấn, rồi lại nhìn cô gái bên cạnh gã, cô cay đắng cười,nói: “Hôm nay cuối tuần, nghĩ là anh sẽ về nên em đến. Vừa rồi nghe thấy tiếngxe nên vội dậy mở cửa.. Cô gái này là?”
Trước đây,mỗi khi cuối tuần
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




