watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:00 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8509 Lượt

hiểu tính cách của Đường Du nên cô không hỏi han nhiều.Chỉ cảm giác kể từ hôm Đường Du quay lại hộp đêm Loạn thế giai nhân, giữa cô vàDiệp Đào Hoa có gì đó là lạ, không biết lạ ở điểm nào, cô chỉ lờ mờ nghĩ là cóliên quan đến Tôn Văn Tấn. Chuyện giữa Diệp Đào Hoa và người đàn ông đó, cả hộpđêm truyền tai nhau bao năm nay, phục vụ và tiếp viên đều biết. Anh ta sau nàybỗng nhiên ra tay giúp Đường Du, rồi cả hai đều không xuất hiện ở hộp đêm, việcnày đã gợi ra nhiều liên tưởng. Mọi người đều nghĩ đến chuyện Chu Nhiễm bỏ hộpđêm ra đi cùng anh hồi trước. Tuy nhiên tất cả đều không ngờ, Đường Du lại xuấthiện ở Loạn thế giai nhân, lặp lại chính con đường của Chu Nhiễm.

Lý Văn là cô gái thông minh, chuyện giữa Đường Du và Diệp Đào Hoakhông ai rõ bằng cô, nhưng những người trong cuộc đều muốn giấu nên cô cũngkhông dám suy đoán bừa bãi.

Tuy không hiểu vì sao Diệp Đào Hoa không giúp Đường Du, nhưng làmviệc nhiều năm ở nơi này, Lý Văn đã học được rằng nhìn người không nên quá tuyệtđối, trên đời này chẳng có ai là xấu hay tốt hoàn toàn, tất cả đều vì lợi ích củabản thân thôi. Còn Đường Du, vừa không muốn nhận ân huệ của người khác, lạicàng không chịu để người ta khinh thường, chắc chắn giữa họ có vấn đề. Lý Văncó ý tốt nói: “Nếu cậu thực sự muốn trả hết nợ cho chị Đào Hoa ngay, mấy nămlàm việc ở đây mình cũng tích cóp được chút ít, hay cậu lấy mà dùng? Tốt nghiệpđại học rồi kiếm tiền trả mình sau cũng được.”

Đường Du vô cùng cảm động, nhưng cô vẫn từ chối.

Về đến nhà, lúc tắm cô soi mình vào gương, môi đã sưng phồng, nhớđến lời Tôn Văn Tấn nói “Em đi đến đâu, ở đó sập tiệm”, lại nhớ đến cái hôn củagã, cô thấy tủi nhục, nước mắt bỗng tuôn trào.

Tâm trạng Đường Du vô cùng phức tạp, Diệp Đào Hoa đối xử với cácchị em khác đều rất tốt, chỉ với riêng cô là khác, chẳng phải cô không hiểu, giữahai người đang xen vào một Tôn Văn Tấn, cô hiểu hơn bất kỳ ai về cơn sóng ngầmđang cuồn cuộn giữa họ. Nhưng hôm nay vì sao cô lại như vậy? Khi vay tiền cô đãtình nguyện đáp ứng yêu cầu của Diệp Đào Hoa, cô luôn ý thức rõ nhận rồi thì phảitrả giá. Nhưng tại sao, trước mặt Tôn Văn Tấn, cô lại thấy tủi thân, lại muốnkhóc, lại không muốn gã thấy sự hèn mọn của bản thân mình?

Cô và gã có quan hệ gì? Gái điếm, khách làng chơi, tình một đêm,hay cô đã yêu Tôn Văn Tấn, vì không có sự che chở của gã nên cô phải chịu tủi,muốn khóc và thấy oán hận? Hay là, cô đã yêu gã, cho nên sợ gã nhìn thấy sự thấphèn của mình?

Nhưng Tôn Văn Tấn là người thế nào? Tô Nhiêu vì gã tự sát, Chu Nhiễmvì gã đã tự hủy loại đời mình, Diệp Đào Hoa cũng vì gã mà lãng phí tuổi xuân,cô thì đáng gì? Đường Du khẽ cười, trong gương, nụ cười thê lương, hiu hắt, cườivì mình không biết đến trời cao, đất dày.

Cô nghĩ mình có lẽ thực sự không thể đến hộp đêm Loạn thế giainhân nữa, song dù thế nào, tiền vay Diệp Đào Hoa, cô nhất định sẽ trả. Giờ phútnày, Đường Du vô cùng kiên quyết, nhưng cô lại quên mất là tại sao mình phảitranh giành hơn thua với Diệp Đào Hoa.

Chiều hôm sau, Đường Du nhận được điện thoại của chị khóa trên,người đã giới thiệu công việc dịch thuật trước đây. Sau khi Đường Du không làm ởhộp đêm Loạn thế giai nhân, chị lại giới thiệu cho cô công việc dịch thuật mới,chuyên dịch hợp đồng cho các công ty. Vì cô mới đang là sinh viên năm thứ hainên chị lo chuyên ngành của Đường Du không vững, lần nào cũng yêu cầu cô đưa bảndịch để kiểm tra. Làm được một thời gian, thấy dịch tốt, chị cũng yên tâm, dầndần để Đường Du tự dịch. Lần này, công ty đó gọi điện cho chị hỏi về tài liệuĐường Du dịch, chỉ đích danh muốn gặp Đường Du, họ cũng không nói gì thêm, chỉnói bản dịch hợp đồng có chút vấn đề khiến chị rất lo lắng. Chị biết, gần đâytài liệu Đường Du dịch có liên quan đến một dự án của châu Phi, nếu xảy ra lỗigì, thì chính là lỗi trong bản dịch hợp đồng thương mại giá mấy trăm triệu ấy,chị hốt hoảng nói trong điện thoại: “Tiểu Du, có chuyện rồi.”

Giọng điệu của chị khiến Đường Du lo lắng, “Chuyện gì ạ?”

“Khách hàng nói, bản dịch hợp đồng có vấn đề, muốn gặp trực tiếpem.”

Đường Du mới chỉ là sinh viên năm thứ hai, nên cô rất cẩn thận mỗikhi dịch hợp đồng, chưa từng xảy ra sai sót gì. Giờ thấy nói thế, cô cũng cóchút hoang mang. Dù tâm trạng cô gần đây như búi chỉ rối, nhưng chắc chắn khôngthể có sai sót, “Sai chỗ nào nhỉ

“Chị không biết, họ không chịu nói, em đi gặp họ xem sao, nhớ là tháiđộ phải ôn hòa, chuyện gì cũng có thể từ từ thương lượng, nói năng phải mềm mỏng,đừng làm mất lòng người ta.”

Trước khi đi gặp họ, chị còn gọi điện dặn dò, “Trước đây chị cóxem mấy bản dịch của em, đều khá ổn, khách hàng rất có ấn tượng về em. Lúc nãychị có hỏi mấy người bạn học, họ nói có khả năng khách hàng muốn ép giá, khi gặphọ, em đừng tỏ ra quá sợ hãi.”

Nơi khách hàng hẹn là một quán ăn tao nhã mà lãng mạn, ở giữa cósân, biểu hiện bên ngoài không mấy bắt mắt, khách cũng chẳng đông. Nhưng nhìnphong cách của quán, Đường Du biết đây không phải nơi bình thường. Khi làm việcở hộp đêm, cô từng nghe đến tên quán này, nó được coi là phòng ăn tư gia của nhữngngười nổi tiếng trong thành phố B, giá cả rất đắt đỏ, có thể thường xuyên gặpgiới thượng lưu trong xã hội đến đây. Trước khi đến đều phải đặt trước phòng,cũng có khi, ngay cả chỗ ở đại sảnh cũng không còn. Quả nhiên, Đường Du vừa bướcvào, nhân viên hướng dẫn đã hỏi: “Xin hỏi, cô đã đặt chỗ chưa?”

Đường Du gật đầu, nói tên phòng mà khách hàng đặt. Người nhân viênbỗng trở nên nhiệt tình hơn, lịch sự đưa cô vào phòng.

Bên trong phòng có treo một bức tranh thủy mặc trên tường, đồ đạcđều rất tao nhã tinh tế, khách hàng vẫn chưa đến. Một người phục vụ xuất hiện,thấy khách hàng chưa tới, Đường Du chỉ gọi một ly nước suối. Đợi khoảng nămphút, vẫn chưa thấy khách hàng đâu, người phục vụ bỗng đi vào nói: “Xin lỗi cô,phòng này đã có người đặt. Lúc nãy do nhầm lẫn, giờ chúng tôi đã chuẩn bị mộtphòng khác, xin cô vui lòng đi cùng tôi?”

Đường Du sững người, nghe loáng thoáng thấy giọng nói quen quenbên ngoài, “Lần nào đến đây tôi chả ngồi ở phòng đó, đã nói là giữ phòng đó lại,vậy mà các người sắp xếp kiểu gì vậy? Gọi giám đốc đến đây.” Giọng nói vừa hạxuống, người đó đã bước tới cửa phòng, trông thấy Đường Du, đối phương lập tứcngẩn ra.

Dường như đi đến đâu Hà Khâm cũng hung hăng, hống hách như vậy, ĐườngDu vẫn ngồi im, Hà Khâm vội đi về phía cô, chưa đến nơi thì sau lưng hắn bỗngvang lên giọng nói, “Hà Khâm.

Hà Khâm dừng lại, Tôn Văn Tấn đi đến, nói: “Phòng này tôi đã đặt.”

Đây là lần đầu tiên Đường Du nghe thấy Tôn Văn Tấn gọi Hà Khâm, gặpTôn Văn Tấn, cả Hà Khâm và Đường Du đều tròn mắt ngạc nhiên.

Đường Du nhớ, tối qua khi cả ba gặp nhau, Hà Khâm vẫn rất hốnghách. Lúc này, Hà Khâm nhìn Tôn Văn Tấn rồi lại nhìn Đường Du. Nét mặt Tôn VănTấn thản nhiên, bình tĩnh, còn Hà Khâm vẫn giống lần trước, bỏ đi không nói mộtlời. Người phục vụ đi theo sau, nói sẽ chuẩn bị cho Hà Khâm một phòng khác, mấyngười bạn đi cùng cũng khuyên can hắn.

Một lúc sau mới nghe thấy giọng nói giận dữ của Hà Khâm, “Đổi cáigì, ông mày không ăn nữa!”

Trong phòng chỉ còn lại Đường Du và Tôn Văn Tấn, cô thẫn thờ nhìn lynước trước mặt. Không ngờ vị khách hàng mà chị khóa trên nói lại chính là TônVăn Tấn, rồi lại nghĩ đến biểu hiện quái đản của Hà Khâm lúc nãy, cô đã hiểu raphần nào. Tối hôm trước, Tôn Văn Tấn dọa cô, nói, cô làm ở đâu, ở đó sập tiệm.Chị khóa trên hốt hoảng nói, bản dịch của cô có sai sót lớn, khách hàng khônghài lòng, ai ngờ lại chính là Tôn Văn Tấn, gã thực sự muốn làm những gì đã nóisao?

Không khí có phần ngột ngạt, Tôn Văn Tấn lưỡng lự một lát, toan tiếnlại, không đợi gã ngồi xuống, Đường Du cất tiếng trước, “Bố tôi mắc bệnh tim,công ty bị phá sản, biệt thự cũng bị mẹ kế bán đi, giờ ông lại bị trúng gió,đang nằm trong bệnh viện. Tôi vay tiền của chị Đào Hoa, nợ thì phải trả, tôi cầncó việc làm, dịch thuật hoặc làm ở hộp đêm, anh Tôn, mong anh nương tay.”

Tôn Văn Tấn ngẩn người, không ngờ Đường Du lại nói như vậy, gã ngồixuống, châm một điếu thuốc. Đường Du đã hiểu lầm, trong lòng gã vốn đã rối bời,gã biết cái đêm tình ái ấy luôn canh cánh trong cô. Lần này gã cũng không biếtnên nói gì trước cô gái vừa nhạy cảm vừa hay tự ái này.

Một lát sau, gã mới cất tiếng: “Số tiền của Diệp Đào Hoa, tôi đãgiúp em trả, sau này em đừng đến nơi đó nữa.”

Đường Du nhìn chằm chằm vào ly nước,.

Đợi một lát, Tôn Văn Tấn rút từ trong túi ra một chiếc thẻ tín dụngrồi đẩy nó về phía Đường Du, nói: “Bệnh tình của bố em, tôi biết, tấm thẻ này,mật mã chính là ngày sinh nhật của em.”

Đường Du bỗng ngẩng đầu nhìn Tôn Văn Tấn, ánh mắt cô quá sắc nhọn,Tôn Văn Tấn không dám nhìn vào đó. Trong đời Đường Du, mẹ đã bỏ rơi cô, bố cũngchẳng đoái hoài gì, trên bước đường trưởng thành, chưa từng có người nào khiếncô ấm lòng, không ai quan tâm, cô cho đó là chuyện bình thường, không bao giờvì thế mà oán hận họ. Nhưng cô cũng từng khao khát sự ấm áp, cảm giác yên bìnhbên Lâm

Trang: [<] 1, 26, 27, [28] ,29,30 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT