|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
này, Tôn Văn Tấn thường bao phòng, rất ít khingồi ở đại sảnh, nhưng lần này, gã chọn một góc nhỏ, gọi thứ rượu ngày thường vẫnthích uống, nhìn người qua lại, vừa uống vừa thẫn thờ.
Không biết từ khi nào, đại sảnh vang lên tiếng nhạc, một giọng namsầu muộn, gã lặng lẽ lắng nghe.
Ánh đènsáng tỏ, bóng đêm vẫn không lùi.
Chỉ có anhphiêu bạt vì tình, say ở xứ nào.
Chẳng lẽ trờicao không cho anh liều lĩnh,
Hạnh phúc cứlẩn trốn.
Anh hoangmang tìm khóa mở giấc mơ.
Đau khổ vìtình, lạc mất lối,
Cảm giác buồnđau
Ta mong chờai, khó mà biết trước
Tình vộivã, thế gian bất định,
Ta còn nếmbao đắng cay?
Nếu khôngvì muốn ở bên em,
Ta đã sớm đầuhàng.
Đừng khókhăn thêm nữa tình ơi, đừng khóa chặt giấc mộng.>
Ta nguyệnvượt qua sóng gió, dù đau đớn ngàn lần.
Giọng ca sầu muộn mà sâu sắc, gã vẫy tay gọi phục vụ, hỏi, “Bàinày tên là gì?”
Nhân viên phục vụ nhìn vị khách điển trai rồi lịch sự đáp: “Là bài Đừng khiến tình thêm khó của Trương Tín Triết, đó là ca sĩ gần đây chúng tôi mời từ miền Nam tới,có thể nói anh ta bắt được giọng của hầu hết các ca sĩ nổi tiếng.”
Tôn Văn Tấn gật đầu, rút ra mấy tờ tiền, đưa người phục vụ, nói:“Phiền cô, giúp tôi mua hoa tặng anh ta.”
Người phục vụ nhận tiền xong, Tôn Văn Tấn đỡ trán, lảo đảo đứng dậychuẩn bị ra về, vừa ra đến cổng, gã bỗng sững lại. Dường như không tin nổi vàomắt mình, gã tự chửi một câu, lắc lắc đầu, ngoái lại nhìn, cô gái đi bên ngườiđàn ông kia đã cách đó một đoạn, chỉ còn thấy sau lưng. Gã đột nhiên đưa ra quyếtđịnh, không chút do dự đi nhanh về phía họ, mới mấy bước đã đuổi kịp. Gã giơtay cản đường, cô gái bị chặn ngang lại, gã nghe thấy giọng mình khàn khàn,“Thì ra là em!”
Thốt nhiên câu đó, trong tích tắc hàng trăm mối tơ vò trong đầuTôn Văn Tấn như bật ra, cổ họng bỗng nghẹn lại, không hiểu là do bất ngờ hayvui mừng hay dễ chịu thở phào một tiếng, chỉ cảm thấy thì ra lúc nãy không phảihoang tưởng, đúng là cô ấy!
Hà Khâm ngửi thấy mùi rượu trên người Tôn Văn Tấn, lại nghe thấygiọng nói khàn khàn, ánh mắt hắn chuyển sang cánh tay Tôn Văn Tấn đang kéo ĐườngDu, cười “Văn Tấn, sao, anh…”
Hắn vẫn chưa dứt lời, Đường Du đã bị Tôn Văn Tấn kéo mạnh về phíamình. Gã không để ý đến Hà Khâm, chỉ nhìn Đường Du, đáy mắt như có lửa, “Sao emvẫn đến đây?” Lúc này, gã nhớ ra là đã bảo Trần Thích nhắc nhở cô, bản thân gãcũng nhắc Diệp Đào Hoa, sau này không cho cô đến Loạn thế giai nhân nữa. Sao côvẫn đến, rốt cuộc là muốn làm gì ở đây?
Gặplại Tôn Văn Tấn, Đường Du cũng thấy hơi giật mình, phản ứng gay gắt của gã cànglàm cô rung động. Song chỉ giây lát sau, cô phản ứng lại, nhìn Tôn Văn Tấn khẽcười: “Chào anh Tôn, lại gặp nhau rồi, nhưng tôi và anh Hà đang có chút việc,không tiếp chuyện anh được.” Vừa nói cô vửa đẩy nhẹ tay gã ra, rồi nhích ngườivề phía Hà Khâm, dựa vào hắn, nhìn Tôn Văn Tấn gật đầu, “Tạm biệt!” dứt lời liềnlập tức quay đi. Cô biết mình diễn không tự nhiên vì Hà Khâm đang cúi đầu quansát cô. Cô toan cười với hắn, bảo hắn đi nhanh lên, đừng đợi thêm một giây nàonữa. Chưa kịp đi thì cánh tay đã đau điếng, cả người cô lại bị kéo về phía TônVăn Tấn.
Lần này Hà Khâm không đứng nhìn, hắn nhanh mắt nhanh tay tóm lấytay kia của Đường Du, nhìn Tôn Văn Tấn khiêu khích, “Văn Tấn, anh muốn gì?”
Hà Khâm hung hăng ngang ngược, Tôn Văn Tấn khôi ngô tuấn tú, giữahọ là Đường Du xinh đẹp gợi cảm, chuyện này không khỏi khiến người khác nghĩ ngợilinh tinh. Cả hộp đêm lập tức hỗn loạn, mọi người đang chờ đợi có chuyện xảyra, lúc này Diệp Đào Hoa cũng kịp có mặt.
Từ xa chị đã trông thấy Tôn Văn Tấn đang tóm tay Đường Du, tim chịbỗng loạn nhịp. Chưa bao giờ thấy Tôn Văn Tấn thất thố trước đám đông chỉ vì mộtcô gái, chị thấy thấp thỏm không yên trong lòng.
Lúc này, Tôn Văn Tấn cũng đã nhận ra ánh mắt tò mò của mọi ngườixung quanh, gã không nói gì, cũng không để ý đến Hà Khâm, cứ thế kéo Đường Duđi ra ngoài. Có lẽ Hà Khâm không ngờ Tôn Văn Tấn còn ngang ngược hơn mình nênđã không giữ chặt Đường Du, toan đuổi theo thì bị Diệp Đào Hoa đưa mắt ra hiệucho mấy tiếp viên cản đường. Diệp Đào Hoa dùng lời lẽ ngon ngọt vừa vỗ về vừa đẩyhắn vào trong đại sảnh. Hà Khâm “giơ tay không đánh kẻ mặt cười”, tạm thời bỏqua chuyện kia, nhưng mắt vẫn chằm chằm nhìn Đường Du bị Tôn Văn Tấn đưa đi.
Tôn Văn Tấn nắm chặt tay Đường Du đi như bay, xung quanh gã dườngnhư bao trùm cơn giận dữ ngút trời, gã nắm chặt đến nỗi Đường Du thấy đau. Có lấylàm sợ hãi, quay đầu lại nhìn, thấy Hà Khâm bị Diệp Đào Hoa đẩy vào đại sảnh lạicàng thấy lo hơn. Không biết Tôn Văn Tấn sẽ đưa mình đi đâu nên cô vừa cố hết sứcthoát khỏi bàn tay gã vừa luôn miệng nói: “Anh Tôn, xin hãy buông tay ra.”
Cô càng giãy, Tôn Văn Tấn càng nắm chặt hơn. Sức từ tay gã rất mạnh,cánh tay Đường Du bị gã tóm chặt đến buốt cả xương. Khuôn mặt cô biến sắc, chânbước loạng choạng theo Tôn Văn Tấn, một đám người thích chuyện huyên náo cũngra theo, Tôn Văn Tấn chẳng quan tâm đến ai, cứ nhằm tiến về phía trước. Khônghiểu sao, Đường Du càng lúc càng thấy sợ.
Khó khăn lắm mới kéo được Đường Du ra đến xe, một tay gã giữ cô,tay kia mở cửa xe, kéo mấy lần mà cánh cửa xe vẫn không mở, gã tức tối lấy chânđá mạnh một cái. Đường Du sợ hãi chỉ biết im lặng. Lúc này, cửa xe đã mở, gã đẩyĐường Du vào trong, đóng sầm cửa lại, rồi lên xe từ phía bên kia.
Tôn Văn Tấn vẫn trầm mặc, gã lấy bật lửa ra châm thuốc, nhưngkhông sao đánh lửa được, liền bực dọc ném phăng chiếc bật lửa lên mặt chiếc đồnghồ đo kilomet, không gian chật chội vang lên tiếng “phực”. Đường Du ngửi thấymùi rượu trên người gã, lúc này, cô đã bình tĩnh lại.
Tôn Văn Tấn rút điếu thuốc trên miệng ra, men say đã hạ phần nào,giọng trầm trầm, hỏi: “Sao vẫn đến Loạn thế giai nhân?”
Nghe thấy câu này, Đường Du liền hiểu ngay sự tức giận và bất bìnhthường lúc nãy của gã, Cô khẽ bật cười, nhớ đến Chu Nhiễm, có phải Tôn Văn Tấnđều đối xử với mọi phụ nữ quanh gã như thế? Nhưng giữa cô và gã có liên quan gìcơ chứ? Chỉ là một đêm đổi tình với nhau, gã cũng chẳng hề yêu cô, gần haitháng không gặp, giờ lại tra hỏi. cô bất giác lại bật cười, nói: “Vì cuộc sống.”
Ánh mắt Tôn Văn Tấn chuyển hướng, chằm chằm nhìn thứ đồ trang sứctrên người cô. Đường Du co người lại, tuy nhiên, cô lập tức cảm thấy giận dữ vìsự chột dạ của chính mình, sao phải chột dạ chứ? Cô nhớ cái đêm ở thành phố N,nhớ lại năm lần bảy lượt gã giải vây cho cô ở hộp đêm Loạn thế giai nhân, thậmchí nhớ đến cả cái hôn buổi tối hôm ấy, trong lòng càng đau xót hơn, sự ti tiệncủa cô, gã đều đã nhìn thấy cả, giờ cần gì phải ra vẻ hằm hằm sừng sộ như vậy?Quan trọng hơn, lúc này cô gần như không muốn phơi bày tiếp sự bi thảm của mìnhtrước mặt Tôn Văn Tấn. Thêm vào đó, cô đang nghĩ đến dáng vẻ lúc nãy của HàKhâm, sợ rằng Tôn Văn Tấn sẽ phá hỏng chuyện của cô.
Nghĩ đến đó, cô vừa định mở cửa xe, vừa nói với Tôn Văn Tấn: “AnhTôn, chuyện lần trước, thật sự rất cảm ơn anh, tôi xuống xe trước.”
Có thể do Tôn Văn Tấn đã bình tĩnh lại, có thể do nụ cười thêlương của cô khiến gã nhớ đến một vài chuyện cách đây lâu rồi, tim gã nhói buốt.Gã giơ tay giữ chặt bàn tay đang mở cửa xe của Đường Du, nhẹ nhàng nói: “Đừng đếnhộp đêm đó, và cũng đừng dây dưa với Hà Khâm nữa.”
Đường Du không nói gì.
Tôn Văn Tấn đã quen thuộc với phản ứng im lặng của Đường Du, gã chầmchậm nói tiếp: “Càng đừng nên đến các hộp đêm khác, không thì, em đến chỗ nào,chỗ đó sập tiệm.”
Tôn Văn Tấn buông nhẹ tay cô ra, “Không tin, em cứ thử xem.”
Trong lòng Đường Du bỗng dâng trào nỗi tủi thân, nhưng cô nén xuốngrất nhanh, nhìn thẳng vào mặt Tôn Văn Tấn nói rõ ràng từng câu từng chữ: “AnhTôn, đó là việc của tôi, mong anh…”
Rõ ràng Đường Du đã nén được cảm giác tủi thân xuống rồi, nhưngsao vẫn muốn chảy nước mắt, cô đành ngoảnh đầu sang mở cửa xe. Sự ngụy trang củacô luôn chỉ có vậy, dù thế nào đi chăng nữa cô cũng không để Tôn Văn Tấn nhìnthấy nước mắt mình rơi.
Cô vừa mở được cửa xe, vẫn chưa kịp ra, bả vai chợt đau nhói lên,cả người cô đã bị Tôn Văn Tấn kéo lại. Đường Du sợ hãi, một tay gã đóng cửa xelại, trước mặt cô tối sầm, Tôn Văn Tấn đã áp sát. Cô hoang mang ngẩng đầu lên,đôi môi nằng nặng, Tôn Văn Tấn đã hôn lên đó. Gã khóa chéo tay cô sau lưng, đècả người vào người cô, hôn cuồng dại. Nụ hôn lần này không hề giống lần trước,Tôn Văn Tấn vô cùng mạnh mẽ, ngang ngược, trong không gian xe chật chội, ĐườngDu bị ôm trọn đến nỗi không thể cử động, đau đến chảy nước mắt nhưng chẳng thểđẩy được gã ra. Cô cuống quýt đành phải dùng chân đá, nhưng Tôn Văn Tấn như đãlường trước, nhanh nhẹn tránh, cơn say tình càng dữ dội hơn. Gã giữ cổ cô, nụhôn bắt đầu chuyển sang cổ, hõm vai, tay kia thọc vào trong người, tháo đồ lót,mang theo sự thô bạo và cuồng nhiệt đến bản thân gã cũng không tưởng tượng nổi,rồi lại dùng sức vỗ về, hôn lên môi cô sau đó tiếp tục cuồng loạn chiếm đoạtnhư muốn nuốt sống cả cơ thể đối phương.
Chẳng biết bao lâu sau, hôn đến khi thấy
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




