watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:00 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8511 Lượt

gì thì nói với tôi, nhưng tình cảm thì tôi không có đâu, tôi cũngkhông tin vào thứ đó. Ôn Lỗi là người vùng Giang Triết*, giọng nói nhẹ nhàng,ngọt ngào, tính cách dịu dàng. Khi ở bên nhau, Tôn Văn Tấn chưa khi nào thấy vẻbất mãn trên khuôn mặt Ôn Lỗi, cái gì cô cũng nhất nhất nghe theo. Trần Thíchnói, Tôn Văn Tấn giờ rất ghét các cô gái ngang ngược, buông thả, Thẩm Tử Quấtvì thế cũng không dám quấn quá chặt.

[Vùng GiangTriết: Chỉ 3 tỉnh thành là Giang Tô, Triết Giang và Thượng Hải.">

Thẩm Tử Quất trêu trọc, “Này, sao giờ anh lại thành ra thế này, giốnghệt người trung niên, chỉ thích ngủ, tắm hơi, chơi mạt chược.”

Tôn Văn Tấn đáp: “Anh năm nay ba mươi tuổi, đã là người trung niênrồi, ăn uống tạm bợ, rồi đợi chết thôi.”

Nghe đến từ “chết”, mặt Thẩm Tử Quất chợt biến sắc, cô nghĩ mộtlát rồi nở một nụ cười ngọt ngào. Biết Tôn Văn Tấn ghét nhất là những cô gáibuông thả, ngang ngạnh, nên cô đành kiềm chế, “Anh Văn Tấn, đi cùng người tađi, chẳng mấy khi em đến đây mà. Hơn nữa, hai đứa con gái bọn em đi không tiện,chẳng lẽ anh không sợ em gặp nguy hiểm sao? Ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì, chị gáivà anh rể em…”

“Thôi được, anh đi cùng, được chưa? Sợ em thật đấy!” Tôn Văn Tấn đầuhàng. Bấy nhiêu năm nay, Tôn Văn Tấn luôn biết ơn Trần Thích nên rất để tâm tớichuyện của anh ta. Thẩm Tử Quất là người nhà Trần Thích, gã đành tự khích lệtinh thần mà mặt mày nhăn nhó chuẩn bị hành lý để cùng Thẩm Tử Quất đi thành phốY. Thành phố Y cách thành phố N không xa, là một địa danh phồn hoa nổi tiếng thờicổ đại, có rất nhiều danh lam thắng cảnh, Thẩm Tử Quất muốn đến một khu vườn nổitiếng của thành phố Y chơi, Tôn Văn Tấn nói cô bị ảnh hưởng do xem Hồng Lâu Mộng, nhưng cuối cùng gã vẫn đi cùng cô.

Khi Tôn Văn Tấn đang sắp xếp đồ trong phòng sách, Thẩm Tử Quất đắcý sán lại. Dù bên cạnh gã có bạn gái, nhưng tính cách của Ôn Lỗi dịu dàng, điềmđạm, Tôn Văn Tấn không cho phép người khác vào phòng sách của mình, nên xưa nayÔn Lỗi chưa từng bước vào đó. Ngay cả Thẩm Tử Quất ngang ngạnh đeo bám Tôn VănTấn cô ta cũng chỉ đứng từ xa nở nụ cười hiền lành.

Tôn Văn Tấn không ngờ Thẩm Tử Quất xông vào, gã đang cầm chiếc lắcquý phi màu ngọc bích lên. Thẩm Tử Quất bỗng giật lấy đeo vào tay mình, đưa raánh sáng bên ngoài cửa sổ ngắm nghía, “Ôi, đẹp quá,ít tay, sao anh lại có đồtrang sức của phụ nữ, tặng em nhé.”

Không ngờ Tôn Văn Tấn gắt giọng, “Mau trả lại anh, cẩn thận đấy.”

Thẩm Tử Quất tròn mắt nhìn Tôn Văn Tấn, mặt gã tím lại. Từ khiquen biết Tôn Văn Tấn, cô luôn luôn gây sự, dù gã không kiên nhẫn thêm được nữathì cũng vì chị gái và anh rể mà nể nang cô một chút. Huống hồ, Tôn Văn Tấn lạilà người luôn quan tâm đến phụ nữ, đã bao giờ gã nặng lời đến thế với cô đâu!Thẩm Tử Quất bĩu môi, thờ phì phì tháo chiếc lắc ra, toan vứt đi thì bỗng nhậnthấy khuôn mặt Tôn Văn Tấn căng thẳng đến biến sắc. Cô không dám lỗ mãng, đànhngoan ngoãn trả lại, tuy thế vẫn không phục, giận dữ nói: “Đây là vật đính ướccủa hồng nhan tri kỷ nào cho anh à, sờ một cái cũng không được sao?”

Tôn Văn Tấn cẩn thận cất chiếc lắc đi, không nói năng gì.

Cơn giận của đại tiểu thư Thẩm Tử Quất cuối cùng cũng bùng phát,chuyện cô săn đuổi Tôn Văn Tấn đã không phải bí mật gì, mọi người đều đợi xemtrò hề của cô, ngay cả chị gái Thẩm Tử Tịnh cũng nói, phải đâm đầu vào tường cômới biết quay đầu lại, còn Thẩm Tử Quất thì lúc nào cũng tự tin: “Mọi người hãyhãy chờ xem Tôn Văn Tấn sẽ thuộc về em.” Sau đó tiếp tục nhiệt tình theo đuổi.Cũng có lúc cô cảm thấy nản lòng, Tôn Văn Tấn phòng bị hết sức kín kẽ, xungquanh chẳng bao giờ thiếu phụ nữ, nhưng gã lại chẳng cho cô lấy một cơ hội. Bảnthân cô cũng thấy khổ sở, nhưng nghĩ đến thái độ gã đối với Ôn Lỗi, cô thấy côta không phải là sự uy hiếp với mình. Lần nào cô cũng tự khích lệ thế, nhưng giờnhìn thấy chiếc lắc, lại chứng kiến thái độ thẳng thừng của Tôn Văn Tấn, Thẩm TửQuất sực tỉnh, muốn bật khóc, cuối cùng cô bỏ đi mà không nói nửa lời.

Hôm đó đương nhiên họ không đi thành phố Y, Thẩm Tử Quất một mìnhlái xe bỏ đi. Trước đây Tôn Văn Tấn rất sành sỏi trong việc dỗ dành phụ nữ, họcàng giận dỗ, gã càng có hứng thú, nhưng kể từ sau chuyện của Chu Nhiễm, gã đãthay đổi, giờ đây cơn giận của Thẩm Tử Quất khiến gã càng thấy mệt mỏi. Gãkhông đuổi theo mà đặt chiếc lắc lên bàn rồi nhìn thẫn thờ.

Thấy Thẩm Tử Quất đẩy cửa bỏ đi, Ôn Lỗi đứng trước cửa chần chừ mộtlúc nhưng vẫn không dám vào bên trong. Trước khi theo Tôn Văn Tấn, đã có ngườitừng dạy cô, phải biết điều, với Tôn Văn Tấn càng phải cẩn thận từng li từngtí. Giờ Tôn Văn Tấn ngày một ít nói. Khi người, gã ngồi một mình trong phòngkhách, không gian yên lặng đến nỗi nghe được cả tiếng kim rơi. Gã hút thuốc,khói thuốc bao phủ khắp người, chẳng trông rõ mặt, nhìn dáng điệu đó, không hiểusao tim cô lại nhói đau.

Đêm đó, Ôn Lỗi lặng lẽ nằm trong lòng Tôn Văn Tấn, cả đêm khôngsao chợp nổi mắt, Thẩm Tử Quất đến giờ vẫn chưa về, gọi điện thoại cũng chẳngnghe.

Nửa đêm, tiếng di động của Tôn Văn Tấn vang lên, có thể trong lòngTôn Văn Tấn luôn nghĩ chuyện của Thẩm Tử Quất, gã giật mình bật dậy nghe. Ôn Lỗinghe loáng thoáng thấy tiếng khóc trong điện thoại, nhưng cô cũng không hỏi gì.

Nghe xong điện thoại, Tôn Văn Tấn vừa mặc quần áo vừa nói: “Tử Quấtlái xe về thành phố B, bị lạc trên đường cao tốc, bây giờ anh đi đón cô ấy.”

Ôn Lỗi ngẩng đầu nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường, đã một giờđêm. Nhìn dáng vẻ của Tôn Văn Tấn, cô thấy thương thương, cả đêm không ngủngon, giờ lại phải đi đón người, nhưng cô chỉ biết nói: “Anh đi đi, cẩn thậnnhé.”

Tiễn Tôn Văn Tấn ra đến cổng, Ôn Lỗi bỗng giơ hai tay ôm chầm lấygã. Tôn Văn Tấn quay đầu lại hôn lên trán cô, nói: “Em vào ngủ tiếp đi.”

Lúc Tôn Văn Tấn tìm thấy Thẩm Tử Quất ở một trạm xăng bên đườngcao tốc, sắc mặt vừa lo lắng lại vừa sợ hãi, muốn mắng cho một trận, nhưng thấycô ta ngồi chễm chệ trong xe cười, gã bỗng cảm thấy mệt mỏi khủng khiếp, chẳngcòn sức lực nào mà chửi mắng nữa. Gã nhìn cô nói, “Sao nửa đêm rồi em còn láixe về thành phố B?”

Thẩm Tử Quất nhìn gã, chớp chớp mắt rồi bật khóc.

Tôn Văn Tấn đành mở cửa xe ôm cô ta vào lòng, dỗ dành, “Được rồi,anh đưa em về thành phố B, anh sẽ đưa em về. Đừng khóc nữa.”

Trước đây, Thẩm Tử quất đã từng đòi Tôn Văn Tấn đưa về thành phố Bnhưng gã luôn từ chối. Cô ta còn nói đùa, “Anh nợ nần với cô nào ở đấy hả? Saophải sợ đến nỗi không dám về.” Lúc đó, sắc mặt Tôn Văn Tấn tức sầm lại khiến ThẩmTử Quất sợ không dám nói câu thứ hai. Giờ nửa đêm canh ba trên đường cao tốc,cô thấy vừa vui lại vừa sợ, vừa sợ lại vừa tủi thân, thực ra đâu phải tại cô lạcđường, chỉ là không cam lòng. Từ bé Thẩm Tử Quất muốn gì cũng đều được chị nhường,bố mẹ chiều chuộng, sao phải khổ sở tự mình nghĩ đủ cách lấy lòng Tôn Văn Tấn,còn gã thì luôn như thế, không hề cảm kích mà còn muốn cáu gắt lúc nào thì cáugắt. Thẩm Tử Quất nghĩ đến chuyện chiếc lắc tay, càng khóc lóc thảm thiết, TônVăn Tấn càng an ủi, cô càng khóc da diết hơn đến nỗi nước mắt thấm ướt cả áoTôn Văn Tấn.

Khó khăn lắm Tôn Văn Tấn mới dỗ được Thẩm Tử Quất, xe tạm thời để ởtrạm xăng. Tôn Văn Tấn gọi điện thoại cho bạn ở thành phố N đến lấy, sau đó láixe đưa Thẩm Tử Quất về. Đi một đoạn là đến trạm thu phí, nộp xong lộ phí là điqua Thái An rồi chuyển sang đường cao tốc Kinh Phúc, lúc này đã là năm giờsáng, Thẩm Tử Quất khóc mệt nên đã ngủ say.

Đưa Thẩm Tử Quất về đến nhà, Thẩm Tử Tịnh thấy mặt mày Tôn Văn Tấnbơ phờ, lại nghe gã kể qua sự việc, trong lòng áy náy lắm, liền vội chuẩn bịphòng để gã nghỉ ngơi, nhưng gã nhất định ra về. Lúc này Trần Thích bận côngchuyện làm ăn nên không có nhà, Thẩm Tử Tịnh đành để gã lái xe về căn hộ củamình ở thành phố B.

Tôn Văn Tấn ngủ ở nhà cả buổi chiều, buổi tối, Trần Thích đến đónđi ăn cơm. Ăn xong, Trần Thích hỏi: “Hay đi chơi một lúc?”

Tôn Văn Tấn liếc nhìn anh ta, đùa đùa nói: “Việc kinh doanh của cậuđã bận chết đi được, lại còn vợ nữa, lấy đâu thời gian chơi bời?” Việc kinhdoanh đúng là bận, Trần Thích cả ngày bay đi bay lại, còn Tôn Văn Tấn thì cứ ởlì thành phố N, tính ra hai người đã không gặp nhau khoảng hai tháng nay rồi.

“Kinh doanh là chuyện kinh doanh, nhưng đâu thể phớt lờ bạn bè được,Tử Tịnh nói lần này do Tử Quất không biết điều, bảo tôi thay nó xin lỗi cậu. Tốinay, muốn đi đâu chơi, tôi xin xả thân chiều quân tử.”

Tôn Văn Tấn cười, “Đườc rồi.” Gã vỗ vai Trần Thích, “Giữ lại cái mạngnày cho cậu, lúc rảnh rỗi hãy dành nhiều thời gian cho bà xã, tự tôi biết tìmchỗ tiêu khiển rồi.”

Biết Trần Thích bận, Tôn Văn Tấn kiên quyết từ chối lời mời.

BTôn Văn Tấn lái xe lượn vài vòng quanh thành phố B, ngang qua nhữnghộp đêm trước đây từng đến, Trần Thích không đi cùng nên gã cũng chẳng có hứngthú vào, lượn đi lượn lại, không ngờ cuối cùng lại dừng trước cổng hộp đêm Loạnthế giai nhân. Gã nghĩ một lát, nhớ mang máng là lần trước có dặn Trần Thíchnói với Đường Du đừng đến đây nữa, nghĩ thế, nhưng gã vẫn vào.

Mỗi lần đến hộp đêm

Trang: [<] 1, 23, 24, [25] ,26,27 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT