|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
dễ vỡ.
Phía sau họ, y tá mang xe lăn xuống.
Đường Du ở trong căn hộ của Tôn Văn Tấn tại một khu cao cấp củathành phố B, rộng khoảng một trăm chín mươi mét vuông, nội thất bố trí đơn giảnkiểu cổ điển. Gã mời cho cô một người giúp việc, rồi sau đó không thấy lui tớinữa.
Ngày nào cô cũng ở với người giúp việc, ở trường thì đã xin phépnghỉ, cô cũng không đến hộp đêm Loạn thế giai nhân nữa. Lý Văn có gọi điện thoạihỏi, nhưng cô không nói thật mà chỉ bảo bận việc học, không có thời gian làmthêm nữa.
Lý Văn ấp úng, nói linh tinh vài câu rồi dập máy.
Tôn Văn Tấn vẫn chưa quay lại, Đường du nằm trên giường học bài,người giúp việc là y tá của bệnh viện, rất chuyên nghiệp và cẩn thận, vì thếchân cô hồi phục rất nha
Hôm đến bệnh viện tháo bột, Đường Du không phải ngồi xe lăn nữa,chỉ cần chống gậy là có thể tự đi lại được. Xuống thang máy, vừa ra khỏi cổng,cô bỗng nhìn thấy một chiếc xe đua màu đỏ đỗ trước cổng, một cô gái trang điểmđậm, đeo kính đen, miệng hút thuốc, nhìn cô chằm chằm.
Ban đầu Đường Du không để ý, người giúp việc đỡ cô chống gậy đi ralề đường đón xe. Vừa đón được xe, bỗng nghe thấy giọng Trần Thích, “Cô Đường,xin chờ một chút.”
Trần Thích tiến lại nói với tài xế không cần taxi nữa, rồi quaysang bảo Đường Du: “Hôm nay trước lúc tôi đi bận chút việc nên đến muộn, xin lỗicô, để tôi đưa cô đến bệnh viện.”
Đường Du ngoái đầu nhìn, xe của Trần Thích đỗ cách cổng tòa nhàkhông xa, nhưng không trông thấy chiếc xe đua đỏ nữa. Lúc này Đường Du mới nhớcô gái lúc nãy trông quen quen, chẳng phải đó là Chu Nhiễm ở Loạn thế giai nhânsao?
Sau khi tháo bột, Đường Du chuyển khỏi căn hộ của Tôn Văn Tấn,quay về trường. Trong thời gian bị gãy chân phải ở chỗ Tôn Văn Tấn, bà chủ nhàcó gọi điện đến nói Tô Nhiêu đã trả phòng, trước đấy người giúp việc đã giúp côthu dọn đồ mang đến căn hộ của Tôn Văn Tấn.
Về đến trường thì đã là trung tuần tháng Năm, kỳ thi tiếng Pháp cấpbốn toàn quốc sắp đến, lúc này cô mới phát hiện Tô Nhiêu không những trả phòngmà còn làm xong thủ tục, đi Pháp du học. Mọi người đều bán tán
xôn xao, thì raTô Nhiêu có một ông bố giàu có, muốn xuất ngoại là được xuất ngoại, giọng các bạnđều tỏ vẻ ngưỡng mộ.
Phòng trọ trước đây mà Đường Du ở, Tô Nhiêu đã trả lại, bây giờ họckỳ chưa kết thúc nên cô cũng ngại xin trường cho ở ký túc xá, đành phải thuêphòng gần trường. Phòng ở tầng một, diện tích nhỏ, tắm giặt, vệ sinh chung, vừatối vừa ẩm ướt, may mà giờ đang mùa hè và quan trọng nhất là giá thuê rẻ. HômTrần Thích đưa đi bệnh viện tháo bột, nhân tiện đưa lương ở hộp đêm cho cô, đồngthời nhắc nhở cô sau này đừng đến đó nữa. Mất một nguồn thu nhập, lại phải nằmviệc một tháng nên Đường Du càng phải tiêu pha dè sẻn hơn.
Nghỉ học mất hơn tháng trời, cô bắt đầu làm bài t gần như không rakhỏi nhà, hệt như hồi sinh viên năm thứ nhất. Có lúc mệt quá, cô quay đầu nhìnánh hoàng hôn chiếu vào cửa sổ rồi thẫn thờ theo chiếc bóng đổ dài của mình.
Những ngày này, không có Lâm Khai, không có Tô Nhiêu, không có TônVăn Tấn, cũng chẳng còn Loạn thế giai nhân. Chỉ mình cô, lặng lẽ làm một vài việc,ăn cơm, uống nước, đi học, ôn bài, mất ngủ, chẳng mấy khi nhớ đến một người,nhưng giờ đây, trước cái bóng cô liêu của chính mình, cô bỗng thấy nhớ.
Trước đây, có lần Tô Nhiêu kể: “Hồi nhỏ, mình bị mẹ mắng vì muốnmua một chiếc váy mới. Lúc ấy, mình rất tủi thân, nghĩ sao mình lại khổ sở hơnngười khác, người ta có quần áo mới, đi học, tan học đều có xe đưa đón, còn cónhiều tiền tiêu vặt, mình thì chẳng có. Nghĩ vậy, mình bắt đầu oán hận mẹ, cảtháng trời hai mẹ con chiến tranh lạnh với nhau. Sau một tháng, mình gần nhưquên khuấy chuyện giận dỗi đó, chỉ là đã quen không nói chuyện với mẹ nữa, cũngchẳng có gì để nói cả. Một hôm, mình vô tình nói với mẹ một câu, mẹ bỗng òakhóc rồi nói muốn gì mẹ sẽ mua, chứ đừng thờ ơ như thế. Kể từ đó mình hạ quyếttâm, sẽ không bao giờ nặng lời với mẹ nữa. Mình biết mẹ luôn canh cánh chuyện bốphản bội nên sợ mất đi đứa con gái duy nhất, bởi vậy hơn mười năm nay mìnhkhông dám nhắc đến bố trước mặt mẹ. Mình cũng thề rằng cả đời này không nhậnông ấy nữa, vì mình không thể làm tổn thương mẹ được, bà ấy chỉ có mình mìnhthôi.”
Nhưng cuối cùng Tô Nhiêu cũng dùng tiền của Tô Bất Dị đi phẫu thuậtthẩm mỹ, rồi nghe theo sự sắp xếp của ông ta đi Pháp du học. Chả lẽ cô không cầncả người mẹ duy nhất đó nữa sao?
Tô Nhiêu trước đây thân thiện, hòa nhã, nhân hậu nhưng hai cái tátcủa cô tối hôm ấy rất đau, cổ tay đang bị băng bó mà vẫn mạnh như thế. Tô Nhiêuhận cô, thậm chí còn không cho Đường Du cơ hội giải thích đã một mình bay đếnphương trời xa lạ.
Nghĩ đến đây, trái tim Đường Du đột nhiên đau nhói, như thể bịhàng trăm thứ gì đó giày xéo lên, cô đau đớn cúi gập người, thấy nước mắt mìnhlã chã rơi trên nền nhà.
Từ nay, cô chỉ còn một mình.
Đọc tiếp: Tình Yên Đau Đớn Thế – Chương 8
Đằng Qua
previous page next page
Chương 8:Phiêu bạt vì tình
Cô nhìnbàn tay gã, cố nén tiếng nấc, “Anh Tôn, hôm đó anh nói, chuyện của chúng ta sẽkhông có người thứ ba biết, giờ anh đã quên lời hứa đó rồi sao?”
Cuộc thiPháp ngữ cấp bốn diễn ra vào ngày hai mươi bảy tháng Năm, ngày hai mươi sáu ĐườngDu nhận được điện thoại của bệnh viện, nghe bác sĩ nói xong, mặt cô dần biến sắc.
Sau khi rời thành phố B, Tôn Văn Tấn ở lì tại thành phố N.
Trần Thích lấy làm ngạc nhiên, công ty bất động sản của Tôn Văn Tấnở thành phố N, lần trước vì chuyện của Đường Du nên đã sang tên toàn bộ cho TôBất Dị. Tôn Văn Tấn cũng dự định sẽ tiến quân vào thị trường bất động sản thànhphố B, từng nhờ vợ Trần Thích là Thẩm Tử Tịnh giúp để ý chuyện đất đai, sao giờvề thành phố N rồi lại không muốn quay lại thành phố B nữa?
Hồi đầu tháng Sáu, Trần Thích từng giới thiệu cho Tôn Văn Tấn mộtmối làm ăn tốt, hợp tác với người châu Phi, có cả chính phủ tham gia. TrầnThích xác định đây là mối làm rất có lợi, gọi điện thoại báo cho Tôn Văn Tấn,nào ngờ, gã chẳng hề hào hứng.
“Văn Tấn, cậu không vấn đề gì đấy chứ, không thiết cả kiếm tiền nữa?”Tôn Văn Tấn từng bị lỗ lớn, sau này luôn canh cánh chuyện tiền nong. Về sau, dùđã rất giàu có nhưng gã vẫn ra sức kiếm tiền, Thẩm Tử Tịnh từng giễu, “Anh kiếmtiền nhiều thế để làm gì?” Tôn Văn Tấn đáp, giờ gã chỉ còn mỗi tiền, nếu khônggiữ được chút tiền ít ỏi này thì đời gã coi như chẳng có gì. Giờ đây, ngay cảtiền gã cũng chẳng buồn kiếm nữa, điều này khiến Trần Thích cảm thấy kỳ quái.
Tôn Văn Tấn cười, trở lại giọng điệu bất cần, “Trần Thích, kiếmnhiều tiền để làm gì? Cậu còn nhớ Trương Phó, học cùng bọn mình hổi tiểu họckhông? Lên cấp hai cậu ta sang Mỹ, sau đó mở công ty phần mềm, giờ đang sống ởthung lũng Silicon, giàu nứt đố đổ vách. Thế nhưng hôm qua tôi nghe được tin, cậuta bị nhồi máu cơ tim, đột tử ngay tại văn phòng. Thế nên, nhiều tiền cũng đểlàm gì đâu, biết sống chết lúc nào. Cuộc đời này, nếu thứ mình muốn mà chẳng thểnào có được thì có nhiều tiền nữa cũng chỉ uổng công, tôi nghĩ thoáng rồi. TrầnThích, vẫn chưa muộn đâu, cậu cũng nghĩ thoáng thoáng đi, an phận cùng Thẩm TửTịnh hưởng thụ cuộc sống.”
Tôn Văn Tấn không muốn làm, Trần Thích đành làm một mình, anh takhông quên dặn dò Tôn Văn Tấn vào phút chót: “Em gái của Tử Tịnh sắp về nước,bay thẳng từ Mỹ về thành phố N, lúc đó phiền cậu tiếp đón nhé.”
Hễ nhắc đến cô nàng đó Tôn Văn Tấn lại thấy đau đầu, gã nhăn nhó,“Việc này tôi không giúp được đâu, báo với em vợ cậu mà mua vé máy bay đi thànhphố B ý!”
Thẩm Tử Quất là em gái của Thẩm Tử Tịnh, Tôn Văn Tấn không dám dâydưa, cũng không dám lãnh đạm. Ban đầu, cô nàng đó đối xử với gã vô cùng tốt,tương đối ý nhị, nhưng có thể do sống ở Mỹ từ bé nên tính tình rất thẳng thắn,sau cùng đã hỏi thẳng rằng cô có điểm gì không hợp với gã. Mỗi lần cô nàng gọiđiện thoại đến, Tôn Văn Tấn đều thấy sợ, hoặc không nghe hoặc vội vàng nói vàicâu rồi lấy cớ máy di động sắp hết pin. Các bạn gái bên cạnh nói đùa không ngờgã cũng có lúc bị cô gái nào đó theo đuổi đến nỗi không biết trốn vào đâu.
“Tôi cũng chẳng có cách nào, Tử Quất rất ngang ngạnh, ngay cả phụhuynh cũng phải bó tay. Cậu tưởng Tự Tịnh không mắng nó đấy, nó bảo không tinlà không tóm được cậu, còn bảo Thẩm Tử Tịnh giúp lo đồ cưới, cậu tự giải quyếtđi, thế nhé, tôi dập máy đây, bye bye.”
Trần Thích dập máy nhanh đến nỗi Tôn Văn Tấn không kịp tiếp lời,gã nhìn chiếc di động, miệng rủa thầm một câu.
Hôm Thẩm Tử Quất về, Tôn Văn Tấn vẫn đi đón. Do sống ở Mỹ từ bénên cô nàng rất hứng thú với những danh lam thắng cảnh của thành phố N, cô kéoTôn Văn Tấn đi khắp nơi khiến gã mệt nhoài, cuối cùng gã đưa tiền cho cô, “Emđi cùng Tiểu Lỗi nhé.”
Tiểu Lỗi chính là Ôn Lỗi, bạn gái mới của Tôn Văn Tấn, chỉ đếnthành phố N ở cùng Tôn Văn Tấn vào dịp cuối tuần, do một người bạn cũ giới thiệu,Tôn Văn Tấn cũng không từ chối. Thẩm Tử Quất có nghe nói rằng, trước khi cô ÔnLỗi này trở thành bạn gái của Tôn Văn Tấn, gã đã nói rõ, nếu cô đồng ý làm bạngái, muốn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




