watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:00 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8497 Lượt

về, đừnglo lắng gì.”

Sau đó Đường Du tiếp tục làm việc, mấy tên tay chân trước cửakhông biết đã đi đâu, cô lấy làm bất an, may mà Lý Văn thấy cô đứng ngồi khôngyên nđể cô phục vụ khách. Chẳng có việc gì làm, nhưng Diệp Đào Hoa vẫn muốn cô ởlại, cô đành ngồi thẫn thờ trên ghế sofa trong đại sảnh. Lát sau, Trần Thích về,cô định ra hỏi nhưng anh ta đi luôn vào phòng như thể chẳng có điều gì cần nói.Thấy thế, cô cũng không dám mạo muội hỏi han. Tối nay đã làm phiền anh ta quánhiều rồi, cô vốn không muốn mắc nợ ai, hơn nữa, Tôn Văn Tấn cũng đang trongphòng đó.

Cô vào nhà vệ sinh gọi điện cho Lâm Khai nhưng gọi mấy cuộc đềukhông được, đợi đến lúc hết giờ, cô thay đồ, rời hộp đêm mà lòng dạ bồn chồnnhư lửa đốt.

Đường Du vừa ra đến cổng đã gặp ngay Tôn Văn Tấn, hình như gã đợi ởđó đã lâu. Trông thấy gã, cô cúi đầu, muốn đi nhanh qua.

Không hiểu sao, giờ hễ nhìn thấy gã là cô lại hốt hoảng. Chính conngười này đã hại bạn thân nhất của cô đến nỗi phải tự sát, hiện vẫn đang nằmtrong bệnh viện; hại Chu Nhiễm thành gái điếm “khách nào cũng tiếp”. Hình nhưngười phụ nữ nào gặp gã cũng không thể tự kiềm chế, Đường Du thấy sợ. Đặc biệtkhi cô nhận ra, cảm giác thù địch của cô đối với gã đang mất dần đi trong vô thức.

Nếu là trước đây, dẫu cô và gã đã từng có một đêm ân ái đáng sỉ nhục,bằng vào một chút thù địch ấy, cô vẫn có thể làm ngơ, nghênh ngang đi qua trướcmặt gã.

Nhưng giờ cô nhận thấy bản thân không còn cảm giác muốn đối khángvới Tôn Văn Tấn nữa, vì thế tâm trạng cứ hoang mang, rối loạn như thể biết trướcmặt có cạm bẫy, tự nhủ mình phải cẩn thận, đừng để bị mắc vào nhưng lúc nàocũng sợ ngộ nhỡ mất tỉnh táo, sập xuống bẫy.

Đang nghĩ ngợi vẩn vơ, chưa đi được mấy bước thì cô nghe thấy giọngnói lành lạnh của Tôn Văn Tấn vang lên phía sau, “Để anh đưa về.”

“Để anh đưa về”, một câu cầu khiến, không hề có xưng hô, như thểquan hệ của họ đã thêm thân mật. Ngoảnh đầu lại nhưng ánh mắt của Đường Du chỉdám dừng ở chiếc áo sơ mi của gã, cô vuốt tóc gượng cười, “Không cần đâu, tôiđi một mình cũng được, cảm ơn anh.”

“Cô Đường, để Văn Tấn đưa cô về thì hơn.” Trần Thích đã đi đếnnơi, ánh mắt chứa hàm ý sâu

Đang ngơ ngác thì Tôn Văn Tấn đã kéo Đường Du vào lòng đưa đi.Toàn thân cô cứng đờ nhưng ánh mắt Trần Thích khiến cô không dám chống cự nênđành cúi mặt, cố bình thản bước theo Tôn Văn Tấn. Cô thậm chí không dám nhìngã, giữa hai người như chẳng hề có chuyện gì xảy ra, chỉ có điều, vai cô đangchịu sức nặng bởi cái ôm ghì của Tôn Văn Tấn, người gần như lọt thỏm trong lònggã. Khoảng cách gần đến nỗi cô có thể cảm nhận được mùi cơ thể, nhịp thở và cảhơi ấm của gã. Hai người không nhìn nhau, cũng không nói gì. Nét mặt đều rấtbình thản, chỉ có Đường Du là cảm nhận được dưới vẻ bình thản ấy là từng đợtsóng ngầm đang cuồn cuộn dâng trào.

Lên xe, Đường Du ngồi đờ người, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước.

Tôn Văn Tấn cũng không nói gì, thường thì gã nói nhiều trước mặtcác cô gái, như thể nói mãi mà không hết, khiến trống ngực các cô đập loạn xạ.Có lúc gã cũng trầm ngâm, có lúc lại như mất hồn, đờ đẫn nhìn về một phương nàođó, uống hết ly này đến ly khác, hồi lâu không nói một lời. Những điều này đềudo Lý Văn kể cho cô. Đường Du hoảng loạn lắm, vì sao mỗi lần đối diện, Tôn VănTấn đều khiến cô cảm thấy kỳ lạ, dường như mỗi lúc cô lại càng không hiểu nổichính bản thân mình.

Chẳng cần nghĩ ngợi nữa, cứ coi gã là người xa lạ, cô tự nhủ, sauđó thay đổi tư thế, cất tiếng: “Phiền anh đưa tôi đến bệnh viện.”

Tôn Văn Tấn đáp lời, khởi động xe, buông lỏng vô lăng, chiếc xe êmru chạy thẳng về phía trước.

Để khỏi gượng gạo, Đường Du không ngồi ở ghế trước mà ngồi hàng ghếsau. Trong xe tĩnh lặng như tờ, cô ngoảnh mặt ra ngoài, trong lòng vẫn còn chúthoang mang, bỗng vô tình thấy đôi mắt Tôn Văn Tấn qua gương chiếu hậu. Cặp lôngmày của gã hơi chau lại, hàng mi dài, ánh mắt sâu thăm thẳm, không biết đangnghĩ ngợi gì, cô ngẩn ra nhìn hình ảnh gã trong gương. Tôn Văn Tấn có vẻ rất nhạycảm, gã đưa mắt nhìn, Đường Du bối rối quay mặt đi.

Lúc này, Đường Du đã hơi mất bình tĩnh, nhưng cô chỉ còn cách buộcmình phải trấn tĩnh lại.

Cuối cùng xe cũng dừng lại trước cổng bệnh viện trung tâm thành phố,Đường Du toan mở cửa xTôn Văn Tấn đã mở giúp, cô hơi cúi mặt, nói, “Cảm ơnanh!”

Đường Du chưa đi được bao xa, bỗng bị kéo giật lại, cô loạng choạngquay người. Tôn Văn Tấn ở ngay phía trước, cô bất giác ngửa người ra sau, chưakịp phản ứng, Tôn Văn Tấn đã hôn lên môi.

Đường Du kinh ngạc, trong tích tắc máu trong cơ thể đều dồn hếtlên đỉnh đầu, cô quên khuấy mất phải phản kháng, chỉ biết lùi dần. Tôn Văn Tấntiếp tục dấn tới, cô lùi một bước, gã tiến một bước, Đường Du lùi đến tận cửaxe. Tôn Văn Tấn tận dụng lợi thế ép chặt cô vào cánh cửa, cánh tay gã như gọngkiềm siết chặt eo, Đường Du bị ấn vào cánh cửa chịu đựng nụ hôn của gã.

Mùi đàn ông xa lạ, nồng nặc táp vào mặt, cảm giác nguy hiểm vừa lạlại vừa quen, Đường Du cuối cùng cũng phản ứng lại, cô dùng hai tay cố hết sứcđẩy Tôn Văn Tấn ra, nhưng không nổi. Gã dễ dàng bắt tréo hai tay sau lưng cô,dùng một tay giữ, tay kia nâng mặt cô lên hôn, vừa mãnh liệt vừa dữ dội.

Thái độ bất thường của Tôn Văn Tấn khiến Đường Du hoảng sợ, gãdùng sức rất mạnh, khiến cô không sao cử động được, vừa lo lắng, vừa hoangmang, mồ hôi sau lưng cô túa ra. Bất giác, Đường Du gồng mạnh tay, dồn hết sứclực đẩy gã ra. Không có đường lùi, lưng áp sát vào cửa xe, cô cảnh giác nhìn gãnhư một con mèo đang xù lông, ánh mắt có xen lẫn vẻ thù địch.

Tôn Văn Tấn nhìn Đường Du đang thở dốc, ánh mắt hai người nhìnnhau chằm chằm, chưa kịp phản ứng, gã lại nhào người về phía cô, cô quay ngườitoan chạy, nhưng đã bị gã nhanh nhẹn tóm lấy eo, nghe tiếng thở của Tôn Văn Tấnbên tai, người cô cứng đờ lại. Người ngoài nhìn thấy cảnh này sẽ nghĩ quan hệhai người có gì đó mập mờ, nhưng giọng gã cất lên bên tai cô: “Đừng cử động,phía bên trái, ở đó có một chiếc xe, cô nhìn mấy người bên trong đi… Hà Khâmkhông tin cô là người yêu của tôi, lúc nãy, khi Trần Thích đưa Lâm Khai đến bệnhviện đã không ngăn được hắn ta, Lâm Khai bị đâm thêm một nhát, không ngờ tôiđưa cô đến bệnh viện, hắn cũng cho người theo dõi.”

Cô kinh hãi, nhìn theo hướng Tôn Văn Tấn chỉ, cô nhận ra mấy têntay chân của Hà Khâm, lại nghe chuyện Lâm Khai bị đâm, cảm giác máu trong cơ thểcô hồ như đông đặc lại. Đường Du khẽ run lên, nhưng rốt cuộc cũng không chống cựnữa.

Gã khẽ quay người cô lại, lần này cô rất hợp tác, không giãy giụa,chỉ khi bị gã lại nâng cằm lên mới thấy gượng gạo. Cô khẽ cúi đầu, mùi cơ thểvà hơi ấm của gã lại bao phủ, Đường Du không biết nên nhắm mắt lại hay mở mắtnhìn vào một điểm nào đó, mắt chớp liên tục, mặt dần nóng lên mà không dám nhúcnhích.

Khi môi đã chạm môi, lúc đầu Tôn Văn Tấn chỉ hôn nhẹ, Đường Du rốtcuộc cũng nhắm mắt lại, có phần bị động. Rồi gã đưa lưỡi vào miệng cô một cáchkhéo léo, khi lưỡi khẽ lướt qua lưỡi cô, Đường Du run lên, người mềm nhũn, cơthể cứ trượt xuống, không sao kiểm soát nổi. Một tay gã vẫn giữ eo, tay kia kéotay cô vòng qua cổ. Nụ hôn bắt đầu mãnh liệt, cằm cô bị kẹp chặt, dù lần nàykhông hề có sự phản kháng, nhưng gã vẫn dùng sức mạnh một cách bất thường. Gãhôn không biết chán như thể hận không nuốt chửng được cô. Cánh tay mạnh như gọngkìm siết chặt eo khiến cô lọt thỏm trong lòng, Đường Du bắt đầu ngộp thở. Khôngbiết bao lâu sau, Tôn Văn Tấn mới buông ra.

Khi ấy Đường Du phát hiện mình đã nhón mũi chân lên đón nhận nụhôn tự khi nào, lúc buông ra còn loạng choạng không vững, gã lại ôm lấy cô,khuôn mặt Đường Du áp sát ngực gã. Lúc này, cổ cô cũng đỏ bừng lên, cô liền vộiđẩy gã ra, đứng thẳng người lại.

Cô ngoảnh đầu quan sát chiếc xe của Hà Khâm, nó đã rời khỏi đó từbao giờ. Chiếc xe cách họ không xa, chẳng hiểu sao cô không hề nghe thấy tiếngđộng cơ, nhớ lại chuyện vừa nãy, mặt Đường Du chợt đỏ bừng.

Tôn Văn Tấn bật cười, nhìn bộ dạng của Đường Du, nói: “Mồ hôi túara rồi kìa.”

Đường Du không biết trả lời sao, yên lặng đứng đó, trong đời côchưa từng gặp phải chuyện gì như thế này, mặt lại càng đỏ bừng lên.

Dáng vẻ của Đường Du khiến không khí càng trở nên gượng gạo, như ýthức được điều đó, Tôn Văn Tấn ho một tiếng, trong phút chốc trở lại vẻ trầmtĩnh. Đúng lúc đó, Đường Du nghe thấy tiếng gọi vang lên cách đó không xa: “TiểuDu, Văn Tấn.”

Đường Du như bị sét đánh, vội ngẩng đầu nhìn lên, Tôn Văn Tấn cũngđưa mắt nhìn, khuôn mặt hai người đều biến sắc, Tô Nhiêu đang đứng trước cổng bệnhviện. Cô đã thay bộ áo bệnh nhân bằng quần áo của mình, cổ tay vẫn băng bó. Ánhmắt cô bình thản, u ám, không chút biểu cảm.

Đường Du ngẩn người một lúc sau đó vội chạy về phía Tô Nhiêu. ThấyĐường Du đi về phía mình, Tô Nhiêu liền quay người chạy vào trong bệnh viện, đếncầu thang lớn trong tòa nhà chính Đường Du mới đuổi kịp. Cô kéo cánh tay TôNhiêu lại, giọng khẩn khoản nói: “Nhiêu Nhiêu…”

Tô Nhiêu quay đầu, ánh mắt ngơ ngác, bi ai

Trang: [<] 1, 20, 21, [22] ,23,24 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT