|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
Hoa toan bước vào, thì một người từ phía trong đi ra, đólà Tôn Văn Tấn. Lường được Tôn Văn Tấn đã nghe hết những gì Lý Văn nói, nên chịkhông né tránh nữa mà nói luôn: “Văn Tấn, chuyện Chu Nhiễm em nhất định giúpanh giải quyết, giờ nhân viên xảy ra chuyện, em qua xử lý một chút, anh cứ vềphòng trước đi.”
Tôn Văn Tấn gật gật đầu.
Khi Diệp Đào Hoa đến đại sảnh, Lâm Khai đang bị mấy gã thanh niên ấnngười xuống, mặt gí sát xuống sàn. Hà Khâm cũng chẳng vội băng bó vết thương,máu đầy đầu và mặt. Hắn đạp chân vào mặt Lâm Khai làm nhục cho hả giận. Lúcnày, Đường Du đang cầu xin, lời lẽ ngọt ngào, uống rượu đều vô tác dụng. HàKhâm bình thường ỷ thế có người ông lắm mưu nhiều kế và người bố giàu có nênluôn coi trời bằng vung, gặp phải chuyện thế này, hắn đâu dễ bỏ qua.
Diệp Đào Hoa thấy Đường Du tóc tai rũ rượi, nước mắt đầm đìa, chỉthiếu nước quỳ xuống cầu xin. Trong lòng cũng lấy làm bất nhẫn, bình thường đãquen với Đường Du lạnh lùng, ôn hòa, đâu biết cô cũng có lúc thế này. Vậy là chịvội qua rốt rít, nhận lỗi, giúp Hà Khâm lau máu trên mặt.
Hà Khâm hất tay Diệp Đào Hoa ra, chẳng thèm để mắt đến chị ta, nhấcchân ra, nói với mấy thanh niên vạm vỡ: “Lôi nó lên.”
Lâm Khai đã bị dần cho một trận, lúc Hà Khâm kêu người lôi dậy,chân còn đứng không vững. Hà Khâm nói với Diệp Đào Hoa: “Đào Hoa, đây là địabàn của chị nên tôi nể mặt, đem nó ra ngoài xử lý.”
Nếu ra khỏi Loạn thế giai nhân, không biết cậu con trời này sẽhành hạ Lâm Khai thế nào, Diệp Đào Hoa cuống lên, Đường Du không dám khóc nữa,vội đứng lên ay Hà Khâm. Hắn nghiêng đầu nhìn cô, Diệp Đào Hoa nhét vào tay ĐườngDu chiếc khăn mùi soa, sau đó bấm vào eo rồi nâng tay cô lên ra hiệu lau vếtmáu trên mặt Hà Khâm.
Chị Đào Hoa đứng bên luôn miệng khuyên giải, Đường Du vừa lo lắngvừa sợ hãi, tay cô run lẩy bẩy. Hà Khâm quan sát khuôn mặt nửa cúi của cô từtrên cao, có thể thấy rõ hàng mi cô liên tục chớp chớp, lệ trong suốt còn vương,sống mũi thẳng tắp, thon nhỏ, đôi môi xinh xắn, hồng tươi, chiếc ằm nhọn nhọn,nước da trắng ngần. Trái tim Hà Khâm thoáng run động, hắn tóm lấy tay cô, nói:“Nó không đi cũng được nhưng em phải đi cùng anh.”
Đường Du ngẩng đầu sợ hãi nhìn Hà Khâm, hắn nghiêng đầu nhìn cô,ánh mắt lộ rõ ý đồ, bộ dạng có vẻ hung hăn lắm.
Diệp Đào Hoa biết rằng đây chính là sự thỏa hiệp cuối cùng của đốiphương, do vậy, cũng không tiện nói gì, chỉ biết đợi Đường Du trả lời. Có lúc,người bươn chải ngoài đời cũng không thể theo ý mình, chị ta cũng không thể làmgì được.
Trong tích tắc, Đường Du khóc như mưa, giọng cô lắp bắp như thể cógì đó mắc trong cổ họng. Giọng cô khe khẽ: “Được, chỉ cần anh tha cho anh ấy.”Nhưng toàn thân cô đã run lên vì sợ hãi.
Diệp Đào Hoa nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay kia của cô như muốn nói:“Yên tâm, cứ đi đi, chị nhất định sẽ chăm sóc Lâm Khai.”
Hà Khâm hất đầu ra hiệu, mấy gã thanh niên đang giữ Lâm Khai liềnbuông tay, không biết từ đâu xuất hiện một người bảo vệ tiến lại đỡ anh. ĐườngDu nhìn Lâm Khai, lau nước mắt rồi cùng Hà Khâm rời hộp đêm.
Vừa ra đến cửa, cánh tay Đường Du bị một người đàn ông kéo lại, HàKhâm chau mày quay đầu lại thì thấy Trần Thích và Tôn Văn Tấn.
Tôn Văn Tấn kéo Đường Du vào lòng, một tay ôm lấy eo cô. Hà Khâmchau mày, kìm chế không phản ứng lại. Trần Thích khẽ cười, “Anh Hà, đừng giận,hôm nay nể mặt bọn tôi đi.”
Hà Khâm trừng mắt lên, không nói gì, Trần Thích lại cười, “Lần saugiới thiệu cho cậu một em trẻ trung, xinh đẹp, coi như hôm nay chúng tôi thất lễ,hôm khác đền tội sau
Hà Khâm nhếch mép, nhìn Tôn Văn Tấn cười nhạt, “Cô ta chỉ là ngườiphục vụ trong hộp đêm này thôi mà, anh cũng có hứng thế à?”
Tôn Văn Tấn vẫn không lên tiếng, Trần Thích liền tiếp lời: “AnhHà, hãy nhìn kỹ cô ta đi.”
Hà Khâm liếc nhìn một cái, không nói gì. Trần Thích kéo hắn sang mộtbên nói vài câu, không biết nói những gì. Hắn ngoảnh đầu nhìn Đường du, rồi lạinhìn Tôn Văn Tấn, gã vẫn đang ôm eo Đường Du. Hà Khâm cũng chỉ biết tự nhậnmình đen đủi, tức giận bỏ đi.
Trần Thích nói với theo phía sau: “Hà Khâm, anh đang bị thương,hay để tôi lái xe đưa đi viện?”
Hà Khâm lạnh lùng đáp, “Không cần.”
Hà Khâm ra khỏi cửa, mấy thanh niên sau lưng hắn cũng ra theo. TrầnThích đến kiểm tra vết thương của Lâm Khai, Đường Du cũng vô cùng hoảng hốt, vộingồi bên Lâm Khai, Trần Thích liếc nhìn nét mặt Đường Du rồi lại nhìn Tôn Văn Tấn,không nói năng gì.
Sắc mặt Diệp Đào Hoa cũng biến đổi liên tục, không ngờ Tôn Văn Tấnlại ra tay. Ánh mắt của Hà Khâm nhìn Tôn Văn Tấn trước lúc bỏ đi khiến tim chịta thắt lại. Lòng chị rối bời, nặng nề, dường như đã thấy điềm chẳng lành. Chịnhìn Đường Du rồi lại nhìn Tôn Văn Tấn. Mặc dù trong họ vẫn bình thường nhưng vẫncó gì đó khiến chị không yên, chị nắm chặt chiếc khăn mùi soa trong tay.
Trần Thích vén áo Lâm Khai lên, thở dài, “Tên Hà Khâm hung hăng thật.”
Nhìn những vết tím bầm trên người Lâm Khai, nước mắt Đường Du lạitrào ra. Vết thương khắp người, đau ê ẩm nhưng đầu óc anh vẫn tỉnh táo. Anh nắmtay Đường Du, muốn nói mà không sao thốt ra lời. Đôi mắt thường ngày trong veonhư nước, giờ đã bị sưng tím híp tịt lại. Thấy Đường Du khóc nức nở, bao lời muốnnói đều tắc ở cổ họng, ngứa ngáy, khó chịu, cuối cùng chỉ biết thẫn thờ nhìn ĐườngDu rơi nước mắt.
Đường Du đau lòng lắm, Lâm Khai trước đây nho nhã, lịch sự chứ đâuthê thảm thế này. Cô lấy tay anh. Trần Thích đang kiểm tra vết thương của LâmKhai, trông thấy thế, cánh tay sững lại nhìn Đường Du rồi bất giác ngoảnh đầutìm Tôn Văn Tấn, nhưng gã đã rời khỏi đó tự bao giờ.
Đọc tiếp: Tình Yên Đau Đớn Thế – Chương 7
Giới thiệu
Đằng Qua
previous page next page
Chương 7:Kịch giả tình thật
Cô ngangngạnh, mạnh mẽ, tự lập, biết nín nhịn và cũng vô cùng kiêu ngạo, chưa từng dựadẫm ai hay có tham vọng gì, cũng chưa từng cầu xin hay để ai đó nhận ra ở mìnhvẻ u buồn.
Trần Thíchgiờ cũng không hiểu nổi tâm tư của Tôn Văn Tấn, anh ta biết giữa Tôn Văn Tấn vàĐường Du có gì đó không bình thường.
Chuyện của Chu Nhiễm lần trước, đến tận bây giờ Tôn Văn Tấn vẫnđang phải giải quyết một đống những rắc rối, bài học vẫn sờ sờ ra đó, gã sao mắclại sai lầm cũ được? Thế nên đến giờ gã vẫn chưa tiến thân bước nào với ĐườngDu. Nhưng Trần Thích lại lờ mờ cảm nhận được, Tôn Văn Tấn dường như có một cảmgiác đặc biệt đối với cô gái này.
Chuyện ở thành phố N lần trước, nếu trao Đường Du cho Tô Bất Dị,kiểu gì Tô Bất Dị cũng không quên ơn họ. Lúc đầu còn sợ Tôn Văn Tấn sẽ phản đối,nhưng rồi gã cũng đồng ý để người đàn bà họ Lục đó gọi điện dọa dẫm ông bà Lâm.Những tưởng gã đã không vương vấn gì rồi, không ngờ cái giá còn đắt hơn. Nhưngsau khi trả giá đắt để cứu Đường Du, gã lại dễ dàng để cô đi. Nếu không tình cờgặp lại nhau ở Loạn thế giai nhân, có thể từ giờ về sau Tôn Văn Tấn sẽ khôngbao giờ tìm cô nữa. Dẫu sao cũng gặp rồi, thấy cô bị Hà Khâm chọc ghẹo, thấyngười yêu cô bên cạnh, mặt gã chẳng hề biến sắc, mỗi lần gặp cô, gã cũng chẳngbuồn để mắt, song lại không thể nào kìm được ý muốn trở lại đây nữa.
Cuộc đời Tôn Văn Tấn đã trải qua nhiều thăng trầm, gã sớm trở nênkhôn khéo, trên thương trường cũng chẳng phải chưa gặp những chuyện “hy sinh”hay “bị hy sinh”. Với phụ nữ, gã thành thạo, khéo léo, chỉ vài ba câu nói ngẫuhứng của gã cũng đủ khiến một cô gái say mê đến độ suốt buổi tối không dám ngẩngđầu lên biết, Tôn Văn Tấn đâu có nghiêm túc với mấy cô đó. Những lúc nghiêm túcgã thường rất khó hiểu. Ví dụ như với Đường Du, chẳng ai biết được rốt cuộc làgã đang nghĩ gì.
Tôn Văn Tấn đã đi khỏi đó rồi, Trần Thích cũng đứng lên.
Lúc này mọi người đều đã tản đi, Đường Du xin phép Diệp Đào Hoacho nghỉ rồi dìu Lâm Khai ra về. Nhìn theo Đường Du, trong đầu Trần Thích vẫnđang suy đoán tâm tư của Tôn Văn Tấn. Anh ta quay vào phòng thì Diệp Đào Hoa độtnhiên kéo tay áo lại, chỉ vào mấy người phía sau Đường Du. Lúc này Trần Thích mớiđể ý thấy mấy thanh niên đang bám theo Đường Du và Lâm Khai, sực nhớ là mấy ngườinày lúc nãy đi cùng Hà Khâm nhưng hóa ra không bỏ đi cùng hắn.
Diệp Đào Hoa nói: “Trần Thích, hãy giúp cô ấy.”
Trần Thích thoáng trầm ngâm, ngoảnh đầu nhìn hướng Tôn Văn Tấn mấthút, suy nghĩ một lát rồi tiến về phía trước.
Đường Du vừa ra khỏi cửa thì bị Trần Thích kéo lại, cô ngoảnh đầunhìn với ánh mắt khó hiểu, Trần Thích nói nhỏ: “Để tôi đưa cậu ấy đến bệnh viện.”
“Không phiền anh nữa, tự tôi đi cũng được. Anh Trần, cảm ơn anh vềchuyện hôm nay.” Đường Du chân thành cảm ơn.
“Đào Hoa tìm cô có việc.” Vừa nói vừa nháy mắt ra hiệu, rồi tiếp,“Nghe tôi đi.” Đường Du ngoảnh lại nhìn, trông thấy mấy tên tay chân của HàKhâm, cô giật mình, mặt biến sắc, Trần Thích nói tiếp: “Yên tâm đi, có tôi ởđây, cô vào gặp Đào Hoa trước, tạm thời không nên rời hộp đêm.”
Đường Du nhìn Lâm Khai, ngoảnh đầu lại, nhìn Diệp Đào Hoa ở đằngxa, cuối cùng cũng buông tay ra.
Quay lại chỗ Diệp Đào Hoa, chị ta cười an ủi, “Để Trần Thích đưa cậuấy đi bệnh viện, em cứ làm việc bình thường, đợi đến lúc hết giờ hãy
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




