watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:00 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8488 Lượt

Tô Nhiêu: Anh không đến, em sẽ đi tắm tiếp, tắm đến khi nào anh đếnmới thôi. Anh từng nói, nếu em ốm, anh sẽ đến thăm, chưa từng có ai quan tâm đếnem, chỉ có anh hứa nếu sau này em ốm hay buồn, anh sẽ ở bênh cạnh. Chính anh đãnói vậy, sao giờ lại quên?

Tô Nhiêu: Văn Tấn, anh vẫn không đến sao? Em không muốn tắm nước lạnhnữa, lạnh quá. Anh có biết cảm giác cứa vào mạch máu thế nào không? Đúng là đauthật, nhất là khi nước lạnh ngấm vào, đau lắm. Mẹ Tiểu Du trước đây cũng chếtdo cứa mạch máu. Nếu anh vẫn không đến, có thể em sẽ không bao giờ gặp được anhnữa.

Tôn Văn Tấn: Nhiêu Nhiêu, đừng làm chuyện dại dột, anh sẽ đếnngay.

Những tưởng cuộc sống của Tô Nhiêu đã yên ổn, sao có thể làm chuyệnthê thảm thế này. Đường Du đờ đẫn một lúc rồi cầm điện thoại di động xuống lầu.

Tôn Văn Tấn đưa Tô Nhiêu vào bệnh viện, cấp cứu cầm máu, khâu vếtthương, bác sĩ truyền máu cho Tô Nhiêu nói nếu đến muộn một chút, chắc chắn sẽkhông cứu được. Dù tính mạng của Tô Nhiêu đã tạm qua cơn nguy hiểm nhưng do mấtquá nhiều máu, cơ thể rất yếu, vẫn còn hôn mê.

Lúc này Tôn Văn Tấn đang ngồi trên chiếc ghế dài, bệnh viện cấmhút thuốc nên miệng gã ngậm một điếu nhưng không châm lửa, không biết gã đangnhìn về đâu, ánh mắt sâu thẳm, sắc mặt vô hồn.

Đường Du không thể hiểu con người này, mỗi lần gặp gã đều khácnhau. Lần đầu tiên bên bể bơi, đó là bộ mặt của kẻ vô lại, khinh đời; sau này ởhộp đêm Loạn thế giai nhân, dù chỉ là hai nhân viên phục vụ, gã vẫn rất lịch sựmời vào thang máy trước, khiến trái tim Lý Văn cứ rộn ràng.

Lý Văn nói, nhiều lúc trông Tôn Văn Tấn rất khinh đời, có lúc lạithấy gã vừa cô đơn vừa sầu muộn khiến người ta không khỏi xót xa, nhưng cứ hễnói chuyện với người khác là gã liền trở lại ngay dáng vẻ bất cần đời.

Đối với phụ nữ, gã rất có bài bản, lúc trêu đùa, có thể khiến nhânviên trong hộp đêm ngượng chín mặt, tim đập loạn xạ, đích thị là một công tửtrăng hoa chính hiệu. Nhưng hôm đối diện với “trái quýt” mà Trần Thích dẫn đến,gã lại cẩn thận giữ đúng bổn phận, chừng mực, khi Trần Thích trêu đùa, gã cũngngượng ngùng đỏ mặt; với Chu Nhiễm, nghe nói là bị cô ta phản bội nhưng gã vẫntận tình tận nghĩa.

Lý Văn nói, dáng điệu hút thuốc của gã vừa cô đơn, vừa trống trải,chị Đào Hoa thì suốt ngày u uất vì gã. Rốt cuộc gã là người thế nào?

Đường Du từng rất hận Tôn Văn Tấn, nếu không phải do gã, cô và LâmKhai giờ đâu đến nông nỗi này? Nhưng nghĩ cho kỹ, cô hiểu rằng dù không có đêmđó, quan hệ giữa cô và Lâm Khai cũng sẽ chẳng có kết quả. Cái đêm Tôn Văn Tấnđưa cô về, khi trong xe vang lên ca khúc Tình duyên một đời, mặt gã hơi đỏ. Có thể thấy, dù Tôn Văn Tấn luôn tỏ ra khinh đờinhưng trong sâu thẳm con người này lại không phải vậy. Lý Văn nói nhìn vào ánhmắt của gã, có cảm giác như thể cuộc sống này chỉ mang lại toàn nỗi thương đaunên gã phải giả bộ để che đậy vết thương lòng chằng chịt.

Đường Du không hiểu tại sao Tôn Văn Tấn lại chọn cô. Nhưng giờ đâycô không muốn nghĩ đến điều đó, bản thân cô cũng không cảm nhận, không ý được rằngnhững thành kiến về gã đàn ông này đang phai nhạt dần trong tâm trí mình.

Lúc này, Tôn Văn Tấn lên tiếng: “Muộn quá rồi, cô về trước đi.”

Đường Du ngoảnh mặt lại nhìn gã.

Gã lẩn tránh ánh mắt cô, nói, “Tôi ở đây được rồi, có cần gọi ngườiđưa cô về không?”

Đường Du nhìn vào phòng bệnh, nói: “Không cần đâu, tôi không yêntâm.”

Tôn Văn Tấn gật gật đầu.

Không khí tạm lắng xuống, hai người gượng gạo ngồi trên ghế.

Người bạn thân nhất của cô tự sát vì người đàn ông này, cô và gã lạitừng qua đêm thân mật với nhau. Giờ ngồi cạnh nhau, cô không khỏi nhớ lại rấtnhiều chuyện. Tôn Văn Tấn cũng hơi luống cuống, gã đứng lên nói đi ra ngoài hútthuốc.

Hôm đó gã ở cả đêm trong căn phòng được phép hút thuốc. Trời sáng,Tô Nhiêu tỉnh dậy, Đường Du đi gọi Tôn Văn Tấn, không ngờ gã nói: “Cô ấy khôngsao là tốt rồi, tôi không gặp đâu.”

“Sao lại không gặp, giờ cô ấy…”

Gã đứng lên, chiếc gạt tàn bên cạnh đẩy đầu mẩu thuốc lá, gã dậpthuốc, ngắt lời Đường Du, “Đừng nói với Tô Nhiêu là tôi đến.”

Tôn Văn Tấn đi rồi, cô mới sực nhớ, vội đuổi theo, “Anh Tôn, xin hỏi,hôm đó anh có nhìn thấy một chiếc lắc tay? Một chiếc lắc quý phi, hình bầu dục,màu ngọc bích.”

Đường Du nhìn gã, hình như gã đã hiểu ra hôm đó là hôm nào. Mặt ĐườngDu nóng ran, Tôn Văn Tấn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô. Cô càng lúng túnghơn, Tôn Văn Tấn nói: “Không thấy.” Dứt lời liền quay người bước đi.

ong suốt một thời gian dài, Đường Du không hiểu tại sao Tôn Văn Tấn lại cư xửnhư vậy, sau này nghĩ, Tô Nhiêu giờ ra nông nỗi này, nếu cho cô ấy biết gã hômđó có đến thì sẽ thế nào. E rằng nếu nói ra, tình cảm Tô Nhiêu dành cho gã lạibiến đổi theo hướng cực đoan.

Sau khi được cứu sống, Tô Nhiêu tuyệt đối không nhắc đến Tôn Văn Tấn.Chỉ tiếc cho khuôn mặt cô, kết quả phục hồi ban đầu tương đối ổn. Nhưng vết mổvừa khép miệng lại khiến phần dưới mắt xuất hiện vết lõm lớn, vành mắt sưnglên, khuôn mặt trở nên cứng nhắc, trông giống như con quái vật. Việc phẫu thuậtthẩm mỹ khiến nhiều người tưởng rằng sẽ có được đôi mắt to, chiếc cằm thanh mảnh,sống mũi cao, sẽ trở nên đẹp hơn trước đây, nhưng có ai biết được, thực ra nhữngcái đó đâu có thích hợp với bản thân mình. Đường Du thở dài nhìn Tô Nhiêu.

Y tá mang đồ ăn sáng đến, Tô Nhiêu nhìn vào khẩu phần ăn, nước mắtbỗng trào ra.

Lúc này Đường Du mới dè dặt hỏi, “Nhiêu Nhiêu, sao cậu ngốc thế?”

Nước mắt Tô Nhiêu rơi xuống mỗi lúc một mau. Cô nói, “Tiểu Du,mình không muốn sống nữa, tưởng sẽ quên được anh ấy, tưởng có bạn trai mới rồisẽ quên được, nhưng mình không sao quên nổi. Tối qua, chợt nghĩ mình và anh ấysau này không thể nào ở bên nhau nữa, mình rất buồn. Không dám tưởng tượng phầnđời tiếp theo không còn anh ấy ở bên, nghĩ đến đó mình không muốn sống nữa.”

“Trước đây mình từng nói với cậu mình thích anh ấy vì anh ấy đẹptrai, và rất tốt với mình, nhưng, Tiểu Du à, thực ra không phải thế. Anh ấy tốtvới mình, nói những điều khiến mình vui, dành cho mình sự quan tâm, yêu thươngmà trước đây mình chưa bao giờ được nhận. Lúc đầu mình không hiểu vì sao anh ấylại tốt như thế, nhưng mình biết anh ấy không yêu mình, thậm chí mình không đượcphép khuấy động một phần tâm hồn anh. Trước mặt mọi người anh luôn tỏ ra khinhđời, lúc vui có thể bỡn cợt với mọi cô gái, nhưng khi chỉ có một mình, anh lạikhông nói dù chỉ một câu. Tuy thế mình vẫn muốn ở bên anh ấy, lặng lẽ bên cạnhthôi cũng được, như thế, anh ấy sẽ không cô đơn. Mình biết anh ấy thích nhữngcô gái xinh đẹp, đàn ông nào chẳng như vậy, nên mình đã xin bố tiền đi phẫu thuậtthẩm mỹ, chỉ cần anh đồng ý cho mình ở bên. Tiểu Du, mình chưa từng yêu ai nhưthế, mình chỉ yêu anh ấy, anh ấy có yêu mình hay không cũng chẳng sao. Nhưng cơhội tuột mất rồi, mình không thiết sống nữa.”

Đường Du ôm chặt lấy bạn, nhẹ nhàng an ủi, “Nhiêu Nhiêu, đừng nênnhư thế, cậu phải nghĩ đến mẹ mình chứ, bác chỉ có mỗi mình cậu.”

Tô Nhiêu vẫn nức nở, nước mắt giàn giụa, vừa khóc vừa gật đầu nói:“Ừ, mình biết, mình biết rồi.”

Tô Nhiêu không ăn nổi đồ ăn của bệnh viện, khó khăn lắm mới dỗ đượccô nghỉ một lát, tranh thủ lúc bạn ngủ, Đường Du quyết định về nhà lấy ít quầnáo. Trên đường về, cô ghé qua siêu thị mua con gà về hầm, vội vã thu dọn đồ, rồiđến trường xin phép nghỉ học, sau đó mới mang canh gà đến bệnh viện. Đến phòngbệnh của Tô Nhiêu, cô thấy bên ngoài có hai người mặc com lê đen, trông như vệsĩ. Đường Du đi đến cửa, mấy người đó thấy cô cầm trên tay chiếc bình giữ nhiệtvà túi du lịch nên không ngăn cô, mà bé sang một bên để cô vào.

Vừa mở cửa ra thì nghe thấy tiếng Tô Nhiêu đang khóc, một ngườiđàn ông mặc com lê đen đang ôm lấy cô, vỗ về. Có lẽ tiếng mở cửa khiến Tô Nhiêugiật mình, cô vội vùng ra khỏi lòng người đó, lau lau khóe mắt, nói: “Tiểu Du,cậu đến rồi à?”

“Mình mang cho cậu ít quần áo, đồ dùng cá nhân, có cả canh…” Chưanói hết câu, cô sững người, đôi mắt mở to kinh ngạc nhìn người đàn ông.

Tô Nhiêu thút thít, giọng vẫn rất yếu, “Tiểu Du, cảm ơn cậu, đâylà bố mình. Bố, đây là bạn học ở trọ cùng con, tên là Đường Du.”

Người đàn ông cũng thoáng sững sờ khi thấy Đường Du, nhưng phản ứnglại rất nhanh. Ông ta mỉm cười, gật đầu, “Đường Du, chào cháu, Nhiêu Nhiêu làmphiền cháu rồi.” Ngữ khí vừa nhân hậu, hòa nhã, vừa đứng đắn, là lời chào hỏithân mật chuẩn mực nhất của bậc cha chú nói với con cháu, khiến người ta khôngdám tin rằng đây chính là Tô Bất Dị, kẻ có ánh mắt và lời nói sàm sỡ trong cănbiệt thự của Tôn Văn Tấn hôm nào.

Sau khi đặt đồ xuống, Đường Du không nói gì thêm, Tô Nhiêu chẳngphát hiện ra điều gì bất thường. Cô nói với Đường Du rằng bố cô, đến thành phốB họp, đúng lúc cô xảy ra chuyện. Đường Du biết rất ít về bố của Tô Nhiêu. Cảhai đều không thích nói về chuyện gia đình, chỉ thoáng có cảm giác rằng TôNhiêu luôn canh cánh trong lòng và rất oán hận chuyện bố cô bỏ rơi mẹ con cônăm đó. Đường Du không thể ngờ rằng có một ngày Tô Nhiêu lại thân mật với

Trang: [<] 1, 17, 18, [19] ,20,21 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT