watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:00 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8489 Lượt

khi đi ngủ cô đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài, bất chợt thấy LâmKhai đang ngồi hút thuốc dưới gốc cây ngân hạnh. Không ngờ anh còn biết hút thuốc,dưới gốc cây, tàn thuốc đen đen lờ mờ, trong lòng Đường Du hết sức ân hận. Côbiết mình không hề yêu Lâm Khai, nhưng không nghĩ tình cảm của anh lại sâu nặngthế. Cô thầm hạ quyết tâm, dự định học kỳ sau sẽ chuyển vào ký túc xá ở hoặctranh thù tìm công việc dịch thuật sau đó không làm ở hộp đêm Loạn thế giainhân nữa.

Trước Tết mấy hôm, Đường Du chẳng biết đi đâu nên một mình dạo phố.Hồi trước, cô ở nội trú trong trường hạng sang, mỗi khi Tết đến, các bạn học đềuđược người nhà đón về, chỉ có cô một mình ở lại đón Tết. Có thầy cô giáo thươngcảm mời về nhà, song cô từ chối. Cô thà đơn độc một mình còn hơn nhận chút tìnhcảm bố thí của người khác. Thế nhưng đêm ba mươi, ngay cả người đầu bếp trongcăn tin cũng nghỉ, cô đành mua mì ăn liền rồi dùng nồi cơm điện nấu. Không ngờ,những năm tháng như thế cô cũng chịu đựng được, lúc ấy không biết cô mới mấy tuổi?

Nghĩ đến đây, Đường Du bật cười, cảm thấy mình đang oán hận, nhưngcó gì đáng hận đâu, chẳng phải cô đều đã vượt qua được đấy thôi? Cô đã trưởngthành, sau này nhất định sẽ không buồn vì phải đoán Tết đơn độc nữa, từ nhỏ côđã chỉ có một mình, vậy có gì phải buồn?

Nghĩ thế, cô bỗng thấy hào hứng, liền cầm ví ra siêu thị mua đồ.Những ngày Tết, siêu thị thật náo nhiệt, Đường Du đẩy xe, nhìn từng dãy hànghóa lung linh ngập mắt mà không biết nên mua gì. Vừa đến dãy hàng tươi sống, chợtnghe thấy có tiếng người gọi. Ngoảnh lại nhìn, thì ra là Lý Văn. Qua bên đó mớibiết một đám chị em trong hộp đêm Loạn thế giai nhân đều có mặt ở đây, ai cũngđẩy những chiếc xe chất đầy rau, quả, thịt và cả trái cây khô nữa.

Lý Văn nói : “Mấy người bọn mình định đón Tết chung, đang mua đồchuẩn bị cho bữa tất niên.” Dứt lời liền nhìn vào chiếc x đẩy của Đường Du, “Cậuvẫn chưa mua được gì à?”

“Mình cũng đang mua đồ chuẩn bị đón tất niên đây, nhưng đi mộtvòng rồi mà chả biết mua gì.” Đường Du cười chữa thẹn.

“Hay đón Tết cùng bọn mình đi.”

Mấy chị em này đều là người ngoại tỉnh, không về nhà được nên tậphợp lại cùng nhau đón Tết. Mua chút rau quả, thịt và cả rượu nữa là thành mộtmâm cơm thịnh soạn đón giao thừa, Lý Văn đã mấy năm ăn Tết ở thành phố B như thếrồi. Mọi người thấy Đường Du một mình, cũng đoán cô không có nơi về, chẳng ai hỏivì sao, tất cả đều nhao nhao mời cô.

Là chỗ thân quen, Đường Du hiểu rõ tính cách của họ, dù thích buônchuyện nhưng họ đều rất tốt bụng nên cô đồng ý. Cả nhóm góp tiền lại mua đồ,lương họ không cao, hơn nữa còn trẻ nên ham chơi, thích làm đẹp, trong túi chảlúc nào có nhiều tiền, vì thế cũng không dám chọn mua đồ đắt. Trước khi rờisiêu thị, Đường Du một mình đi chọn mua một ít hoa quả loại hơi đắt và một congà.

Tất cả kéo nhau về nhà trọ của một người trong nhóm làm cơm tấtniên, mấy cô người Tứ Xuyên bắt tay vào làm lẩu, mấy cô vùng Đông Bắc làm món sủicảo. Đường Du không biết làm món gì nên vừa nhặt rau vừa nghe các chị em kểchuyện nhà. Mọi người vui vẻ nấu nướng rồi vừa ăn vừa xem chương trình liênhoan Chào xuân, vui vẻ nâng ly chúc tương lai tốt đẹp, tất cả đều rất vui. Cuốicùng, sau khi đã cơm no rượu say, bụng ai nấy đều căng tròn, cả đám nằm bất độngtrên sàn. Đường Du nghĩ cũng không còn sớm nữa, toan ngồi dậy thì bị Lý Văn kéolại, “Về làm gì, ngủ lại đây luôn đi.”

“Đúng đấy, đừng về nữa, bên ngoài lạnh chết đi được, mọi người ngủthôi.”

Sàn nhà lót bằng những tấm thảm xốp mềm hình vuông, không có đệm,nhưng bên trên có trải chiếu, lại lót thêm chăn, nằm lên thấy êm êm, dễ chịu màấm áp, Đường Du nghĩ đến cái lạnh bên ngoài nên cũng không muốn động đậy.

Một cô ôm thêm mấy cái chăn đến, ném bộp xuống. Có người hỏi: “Saochị có nhiều chăn thế?”

“Chị chả sợ gì, chỉ sợ lạnh. Lúc rời nhà, mẹ chị bảo, một mình ởbên ngoài, dù chịu tủi thế nào cũng không được để bị lạnh, bị đói, bởi vậy chịđã mua rất nhiều chăn.”

“Tốt quá, có nhiều chăn thế này, hôm nay Tiểu Du đừng về nữa, ở lạingủ luôn đi.” Lý Văn vừa ngáp vừa nói, giọng có vẻ đã buồn ngủ lắm rồi.

Vậy là cô đồng ý ngủ lại, cả phòng la liệt chăn, sáu cô gái ngủtrên sàn. Đây là đêm ấm áp nhất của Đường Du kể từ khi cô đến thành phố B này.

Học kỳ mới bắt đầu, Đường Du lại tìm được một công việc. Có mộtkhu nhà gần trường muốn cho trẻ học tiếng Pháp, mời Đường Du đến dạy phát âm vàPháp ngữ cơ bản, mỗi tuần dạy hai buổi chiều, sáu mươi tệ một buổi. Đầu học kỳ,Đường Du nhận được lương liền đi đóng học phí mà cô đã nợ. Nghĩ đến công việc ởhộp đêm Loạn thế giai nhân, cô có phần lưỡng lự, thấm thía nỗi khổ khi tàichính hạn hẹp ít tiền. Giờ không được chu cấp nữa, tiền đối với cô là quan trọngnhất.

Lúc này Lý Văn đã thăng chức lên làm quản lý, thay phó giám đốc đãbị đuổi việc trước đây, trợ giúp chị Đào Hoa quản lý nhân viên phục vụ. Lý Vănvốn sở hữu tinh thần quần chúng, lại có lòng thường xót “dân tình” nên chức vụmới ở hộp đêm tương đối thuận lợi.

Mấy hôm sau, Đường Du lại gặp Lâm Khai, anh giờ không chỉ hút thuốcmà còn uống cả rượu. Lúc đầu mấy cô tiếp viên thấy anh cũng đẹp trai liền đến bắtchuyện nhưng bị Lâm Khai thờ ơ, sau đó lại biết giữa anh và Đường Du có vướng mắcnên không bén mảng nữa. Chẳng ai dạy Lâm Khai hút thuốc, uống rượu nhưng anh cóvẻ rất thành thạo, trông anh suy sụp, chán chường, khuôn mặt không còn vẻ sángsủa như trước, nhân viên phục vụ còn nói nhìn vẻ phiền muộn của Lâm Khai, ngườikhác cũng thấy não nề. Lý Văn từng trách Đường Du, nói, cô đã biến một anhchàng đẹp trai ngày nào giờ bị giày vò đến nỗi không ra người ra ngợm nữa.

Đường Du cười, trong lòng khổ sở lắm. Lâm Khai, Lâm Khai, sao côkhông còn nghĩ sẽ sống cùng anh đến đầu bạc răng long, sinh một đứa con, có mộtmái nhà, cùng dạy con cái, sẽ nói với con rằng có rất nhiều người yêu quý nó,nuôi dạy để nó trở thành người lương thiện, khỏe mạnh, tự tin và có tương lai tốtđẹp. Giấc mộng đó của cô và Lâm Khai giờ không thực hiện được nữa rồi, e rằng cảcuộc đời này cô cũng không sao quên được giây phút mình rời khỏi tay Tôn Văn Tấnđêm đó, dù sau này cuộc sống có mỹ mãn, thì cũng khó lòng quên cho được.

Lâm Khai, Lâm Khai, anh đang giày vò ai đây?

Để chuẩn bị cho kỳ thi chuyên ngành cấp bốn vào tháng Năm, mọi ngườiđều ra sức ôn luyện, Đường Du không có thời gian quan tâm nhiều đến Lâm Khai nữa.Cô không thể cho anh biết chuyện đêm đó, vì không nỡ nhẫn tâm nên cứ kéo dài.Ngày ngày đi học, ôn tập, đi làm, quầng mắt cô thâm lại, sắc mặt nhợt nhạt.

Tan ca về nhà, Đường Du đã mệt đến nỗi chẳng muốn tắm rửa nhưngtrên người toàn mùi thuốc lá. Vừa lấy quần áo để đi tắm, đẩy cửa phòng, cô bỗngphát hiện Tô Nhiêu nằm sóng soài trên nền nhà, bên dưới có vết máu, loang lổ lẫnvới nước. Đường Du hốt hoảng, đầu choáng váng, khó khăn lắm mới dìu được TôNhiêu vào sát tường, cô run rẩy gọi mấy câu. Tô Nhiêu không hề phản ứng gì, nétmặt nhợt nhạt, nằm bất động. Đường Du không biết làm thế nào, chợt nhớ lại nămchín tuổi, mẹ cô cũng nằm trên vũng máu, không còn hơi thở như thế này, ngườiĐường Du bỗng run lên.

Lúc này, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa dồn dập, người đến có vẻđang rất hốt hoảng. Đường Du gượng đứng dậy ra mở cửa, đến nơi, tay vừa chạmvào cánh cửa, chân bỗng nhũn xuống, cô ngã ập xuống. May thay đối phương đã kịpđỡ, dìu cô lên. Đường Du đứng lên mới phát hiện người trước mặt chính là TônVăn Tấn.

Tôn Văn Tấn cuống cuồng hỏi, “Tô Nhiêu đâu, cô ấy ở đâu?”

Đường Du vội đưa Tôn Văn Tấn đến phòng tắm, vừa thấy máu, đầu cô lạichóang váng, đứng không vững, đành phải dựa vào tường, từ khi mẹ tự sát, cô bịdị ứng với máu.

Tôn Văn Tấn rất bình tĩnh, gã nghe tiếng thở của Tô Nhiêu, rồinhanh nhẹn sơ cứu, sau đó bế cô xuống lầu. Tôn Văn Tấn đi rồi, Đường Du kìm néncơn buồn nôn và choáng váng, nhặt chiếc điện thoại lên, trên màn hình là dòngtin nhắn: Nhiêu Nhiêu, đừng làm chuyện dại dột, anh sẽ đến ngay. Người gửi tinlà Tôn Văn Tấn.

Cô định toan thoát khỏi mục Tin nhắn, bỗng phát hiện trong mục Hòmthư đã gửi có rất nhiều tin Tô Nhiêu gửi Tôn Văn Tấn. Hình như mỗi tin nhắn TôNhiêu đều cẩn thận lưu lại. Đường Du không nén được tò mò liền mở ra xem. Cô đtất cả các tin nhắn, theo trình tự thời gian, dần dần cũng hiểu được đầu đuôi sựviệc.

Tô Nhiêu: Anh Văn Tấn thương yêu, ngày mai đến trường em nhé, emnhớ anh.

Tôn Văn Tấn: Nhiêu Nhiêu, xin lỗi em, chúng ta đã chia tay rồi.

Tô Nhiêu: Không, em không đồng ý.

Tô Nhiêu: Văn Tấn, anh không được quên em, em rất yêu và nhớ anh.

Tô Nhiêu: Văn Tấn, anh chẳng phải đã nói là sau khi chia tay, có vấnđề gì vẫn có thể tìm gặp anh sao? Chẳng phải chính anh nói là chia tay rồi vẫncó thể làm bạn sao?

Tô Nhiêu: Lúc trước anh nói, chia tay rồi vẫn sẽ quan tâm đến em,vậy em đang ốm đây, anh có quan tâm không?

Tô Nhiêu: Hôm nay lạnh quá, em đã tắm nước lạnh mấy lần, giờ khắpngười nóng ran, em ốm thật rồi. Văn Tấn, anh từng nói nếu em ốm, anh sẽ vẫnquan tâm.

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT