watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:00 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8486 Lượt

sẽ bị trừ lương. Cám ơn anh đãquan tâm, nhưng, anh mau về đi, nơi này không hợp với anh.” Dứt lời cô liềnquay người đi.

Các chị emtrong hộp đêm những lúc nhàn rỗi thường thích buôn chuyện trên trời dưới biển,Đường Du đã sớm quen với điều này. Khi đi ra, cô thấy một nhóm đang thì thầm tonhỏ chỗ quầy bar, trông thấy cô, mọi người liền tản ra. Đường Du cười, tronglòng đã đoán được chuyện gì.

Buổi tối,trong lúc dọn dẹp, Lý Văn hỏi, “Tiểu Du, cậu đúng là sinh viên khoa Pháp học việnngoại ngữ à?”

“Ừ.”

“Hôm nay, bọnhọ bảo, chàng trai đó…”

“Anh ấy lànghiên cứu sinh trường Đại học Q.”

“Các cậu…”

“Ừ, trướcđây anh ấy là người yêu của mình, nhưng, có lẽ cậu cũng nghe họ nói rồi đấy, bọnmình chia tay rồi, đừng hỏi nguyên nhân tại sao. Anh ấy xuất sắc từ nhỏ, mìnhkhông xứng.” Đường Du nói hết những gì trong đầu khiến Lý Văn không biết nên hỏigì thêm, ánh mắt vừa ngưỡng mộ, vừa tiếc nuối

Bị Lâm Khailàm lộ thân thế, trong hộp đêm Loạn thế giai nhân dần có chuyện kể về Đường Du.Nhiều người biết cô là sinh viên của học viện ngoại ngữ, vừa xinh đẹp lại cókhí chất. Nghe nói trong thành phố B có không ít con nhà quyền thế đêm nào cũngđến hộp đêm Loạn thế giai nhân chỉ để ngắm nhìn cô vì Đường Du là nhân viên phụcvụ nhưng chưa từng uống rượu cùng khách. Có người bỏ tiền ra mời rượu, cô chỉchau mày. Còn có người kể con một vị cán bộ cấp cao có ý muốn qua đêm cùng cô vớigiá cao ngất trời nhưng cô không thèm để ý, không tức giận cũng không biểu lộgì, hằng ngày vẫn quét dọn phòng, làm tốt công việc phục vụ của mình.

Đường Ducũng nghe qua chuyện đó, trên mặt cô chẳng hề có biểu lộ gì, chỉ thấy buồn cười,nhưng một khi chuyện đã truyền ra ngoài rồi thì lại trở nên vô cùng kỳ bí.

Diệp ĐàoHoa đương nhiên thấy vui vì nhiều khách quen của Người đẹp giờ trở thành kháchquen của Loạn thế giai nhân. Làm nghề này đã lâu, tiếp xúc với đàn ông cũng nhiềunên chị ta cũng hiểu biết đôi chút. Chị ta thấy mừng vì trước đây Đường Du từchối không làm nhân viên tiếp rượu, chị hiểu tật xấu của đàn ông. Với họ, cứ nhấtnhất nghe theo là hạ sách, gần mà như xa là trung sách, biết họ có nhu cầunhưng không đáp ứng là thượng sách. Đường Du càng làm bộ, họ càng ngứa ngáy khóchịu, đó mới chính là điều cuốn hút. Chính bởi vậy cho dù ai đưa ra ý nghĩkhông để Đường Du yên phận, chị luôn giúp cô từ chối khéo, “Xin lỗi, Đường Duchỉ là nhân viên phục vụ, khi mới đến đây, cô ấy đã nõi rõ là không tiếp rượu,mong các vị thông cảm.” May mà Diệp Đào Hoa vào nghề đã lâu, đã chủ định rõràng là phải bảo vệ Đường Du, nên phần lớn khách vẫn chịu phục, không ai dámlàm càn.

Sau này ĐườngDu có gặp Chu Nhiễm mấy lần ở hộp đêm, khuôn mặt cô ta gầy đét khiến đôi mắttrông càng to, chắc là tại dùng thuốc kích thích trong thời gian dài, đôi mắtcô ta vô hồn, sắc mặt xám xịt, chỉ ngồi một lúc đã ngáp liên tục, tính khí cũngkhó chịu, động một chút là chửi mắng. Tuy nhiên, cô ta vẫn đẹp, chỉ có điều vẻđẹp này khiến người ta thấy xót xa, giống như bồng hồng sắp tàn, dù mỗi cánhhoa đều nở bung, nhưng sắc màu đã nhạt phai, Lý Văn nói: “Cậu biết không, lúcChu Nhiễm mới đến, tất cả mọi người đều rất thương. Cậu không biết ngày trướccô ấy được trọng vọng thế nào đâu, tính tình lại hoạt bát, đáng yêu. Chu Nhiễmcũng là sinh viên, gia cảnh khó khăn, không có tiền đóng học phí, lúc mới đếnđây cô ấy cầu xin bọn mình đừng để ai biết, nếu có nhìn thấy nhau trên phố cũngcoi như không quen, cô ấy nói muốn sau này sẽ quên đi chuyện đã từng làm tiếpviên ở đây.”

“Lúc ấy, bọnmình đều thấy buồn và thương cảm cho cô ấy, sau đó chị Diệp Đào Hoa giới thiệuvị khách tốt nhất cho Chu Nhiễm. Chị Đào Hoa thích người đàn ông phóng khoáng,biết tôn trọng và tâm lý với phụ nữ đó nên đã giới thiệu Chu Nhiễm cho anh ta.Nghe nói người đó cũng đối xử rất tốt, ai ngờ vài tháng sau cô ta đã ra nông nỗinày.”

Đang nóichuyện thì một cô tiếp viên đi tới, nghe thấy họ đang thì thầm to nhỏ liền cườinhạt tiếp lời: “Con người ta đều có số, Chu Nhiễm với cao nên giờ mới khổ thế đấy.”

“Cũng khôngnói thế được, Chu Nhiễm xinh đẹp, lại là sinh viên, mọi người đều yêu mến, khótránh khỏi hơi hiếu thắng.” Lý Văn bất bình thay Chu Nhiễm.

“Hiếu thắnglà một chuyện, biết lượng sức mình lại là chuyện khác, làm cái nghề như chúngtôi đây, không lúc nào được quên thân phận của mình. Cậu biết trong đời Tôn VănTấn hận nhất điều gì không? Nghe nói Chu Nhiễm quan hệ với người đàn ông khácsau lưng anh ta nên mới bị tống cổ. Những năm trở lại đây, phụ nữ đến với anhta tuy nhiều nhưng anh ta luôn quan niệm thà ít còn hơn xấu, chả có mấy ai gầngũi được lâu. Không biết kiếp trước Chu Nhiễm thắp loại nhang gì mà có thể ởbên anh ta mấy tháng. Chị Đào Hoa nói, nếu Chu Nhiễm cứ tiếp tục như vậy, TônVăn Tấn sẽ mặc xác.”

“Ôi, trời.”

“Đường Du,Lý Văn ơi! Chị Đào Hoa bảo hai người mang hoa quả và đồ uống.” Giọng một ngườiphục vụ từ xa vọng lại.

“Ừ, đếnngay đây.” Lý Văn vừa nói vừa kéo Đường Du đi.

Kể từ khiĐường Du được biết tiếng ở hộp đêm Loạn thế giai nhân, hầu như mỗi lần phòngVIP có khách, Diệp Đào Hoa đều chỉ định hai người bọn họ phục vụ. Lúc đầu ĐườngDu còn lo lắng sẽ chạm mặt Tôn Văn Tấn, nhưng sau nghĩ lại, chẳng có gì phải sợ,chả lẽ vì Tôn Văn Tấn mà cô phải bỏ việc ở đây? Không, không thể như thế được.Tuy nhiên, làm lâu rồi mà vẫn chưa gặp phải anh ta, Đường Du cũng dần quên đichuyện đó.

Lý Văn bêkhay rượu, Đường Du bê khay hoa quả. Theo yêu cầu của khách, Lý Văn mở từngchai rượu, Đường Du cúi thấp đầu, ngồi quỳ chân bày hoa quả và đồ ăn vặt lênbàn. Cô nghe có giọng nói quen thuộc nên v cúi thấp hơn, đúng là Trần Thích.Không nghe thấy giọng Tôn Văn Tấn, cô nghĩ, có lẽ anh ta không ở đây, may quá.

Không biếtTrần Thích đang nói với ai, một giọng nữ, nũng nịu, còn rất trẻ. Đường Du khôngdám ngẩng đầu nhìn, nhưng từ giọng nói đó cô đã lờ mờ đoán được địa vị cũng nhưcuộc sống sung túc của cô ta. “Anh rể, chẳng phải hôm nay anh hứa sẽ hẹn TônVăn Tấn đến đây sao? Anh ấy đâu?”

“Ôi, tráiquýt à, không phải là em đã mê anh ta rồi đấy chứ? Nói em biết, mấy em non nớtlắm, không biết nhìn người. Đừng thấy Tôn Văn Tấn bây giờ ngồi kia lặng lẽ vờnghiêm túc, thực ra, hồi trẻ còn ‘chơi’ hơn chúng ta nhiều. Mười mấy tuổi đã họcngười ta chơi rock, từng đốt ghita trong hầm rượu đấy.”

“TrầnThích, đừng tranh thủ nói xấu lúc tôi vắng mặt nhé.” Tôn Văn Tấn khẽ cười, vẫngiọng bỡn cợt, nghe xa mà gần.

Lưng ĐườngDu quay về phía gã, đầu cúi thấp hết cỡ, mọi thứ đã bày biện xong nhưng côkhông dám đi ra ngay.

Cô gái bị gọilà “trái quýt” lúc này bỗng đứng phắt dậy, giọng lắp bắp, “Anh Văn Tấn, anh…anh…”

“Ồ, nhắcTào Tháo, Tào Tháo tới.”

“Đang bàntán chuyện gì hay ho về tôi thế?” Tôn Văn Tấn hào hứng hỏi.

“Chúng tôiđang bảo trái tim anh bị chó tha đi rồi, có còn tim nữa đâu.”

“Cậu xéođi.”

“Anh Văn Tấn,ngồi đây đi.” Cô gái kia vội nhích sang bên.

“Ôi, tráiquýt à, anh ta là gì của em? Anh là anh rể của em mà lúc thường có thấy em nhườngchỗ bao giờ đâu? Này, đừng cấu nữa, đau…” Trần Thích nheo mày, “trái quýt” rõràng là không nể nang gì. Anh ta xoa xoa tay, chau mày nói: “Này, sao con gái họThẩm nhà em đều thích cấu cánh tay người khác thế, cánh tay này của anh chắc bịhọ Thẩm nhà em làm lệch mất.”

Tôn Văn Tấnbật cười, “Đáng đời!” Gã không ngồi cạnh “trái quýt” mà nói: “Em ngồi đi, anhngồi bên này.” Nói xong liền ngồi xuống bên Trần Thích, “Này, cậu xích ra mộtchút đi.”

Đường Du muốnnhân cơ hội này đi ra ngoài, cô đưa mắt ra hiệu với Lý Văn nhưng Lý Văn cứ ngồiyên phía kia, trên tay cầm chai bia cuối cùng, không nỡ mở ra.

“Anh Văn Tấn,anh hát nhé? Em chọn bài cho, anh thích hát bài nào?” “Trái quýt” lấy lòng.

“Anh khôngbiết hát, em tự chọn bài đi.” Giọng Tôn Văn Tấn nghe thật ấm áp.

“Anh nói dối,anh rể nói lúc trẻ anh còn chơi rock nữa, anh thích ca sĩ nào, em chọn bàicho.”

“Đừng nghecậu ấy, anh không biết hát, em cứ hát đi.” Tôn Văn Tấn từ chối.

“Trái quýt”dẩu môi nhìn Trần Thích, “Anh rể…”

“Hồi trẻ cậuấy thích ca sĩ Lube của Nga, nhưng lâu không thấy hát nữa rồi.” Dừng một lát,Trần Thích nhìn Tôn Văn Tấn, cười gian xảo, “Bây giờ cậu ấy thích những bảntình ca của Đồng An Cách, sầu muộn, tang thương mà sâu sắc. Đồng An Cách, chàngca sĩ được mệnh danh là Hoàng tử Hoa Hồng, em biết chứ? Nếu có bản lĩnh, em mờiđược anh Văn Tấn hát bài Tìnhduyên một đời, đảmbảo nghe vô cùng sướng tai, ngay cả cách luyến láy cũng giống hệt Đồng AnCách.”

“A, vậy thìem muốn nghe Tìnhduyên một đời củaĐồng An Cách. Nào, nhanh lên…”

Không biếttay ai nhanh thế, chẳng mấy chốc trong phòng đã vang lên khúc nhạc dạo đầu dudương của bài Tìnhduyên một đời.Tôn Văn Tấn đứng dậy, tiến về phía máy chọn bài ấn vài nút, màn hình lập tứcchuyển thành bài Bamươi sáu kế trong tình yêu củaThái Y Lâm, gã nói: “Anh không biết hát, nghe mọi người hát vậy, anh rất thíchnghe Thái Y Lâm.”

Không biếtĐường Du đã bao lần ra ám hiệu với Lý Văn nhưng cô ta không hề có phản ứng gì.Đây là những biểu hiện hết sức bình thường của Lý Văn mỗi

Trang: [<] 1, 14, 15, [16] ,17,18 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT