|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
rộng,bên trong có nhiều vườn hoa, em sẽ đến trường gặp anh.”
Nhìn thấycô, Lâm Khai cười cười nói, “Tiểu Du, anh ngại quá, lần này không mang quà gì.Mẹ anh bảo gấp gáp nên không kịp làm, năm ngoái mẹ hứa làm giày bông, có lẽcũng không làm được nữa rồi, bệnh phong thấp của mẹ năm nay rất nặng.” Nụ cườicủa Lâm Khai vô cùng gượng gạo, mặt anh hơi đỏ.
Đường Ducũng cười. Lâm Khai không biết nói dối, anh có thói quen xấu là khi căng thẳng,xấu hổ, hay nói dối, mặt đều ửng đỏ.
Đường Dukhông hỏi thêm những chuyện đó, chỉ hỏi qua về thủ tục sau vụ án, khi chắc chắnvụ án đã kết thúc, cô cũng yên tâm phần nào.
Cô nói:“Lâm Khai, em có chuyện muốn nói với anh, có lẽ sau này chúng ta không thể nhưtrước đây được nữa.”
Lâm Khainhìn cô lặng thinh.
“Tức là,sau này chúng ta vẫn là bạn nhưng không phải là người yêu của nhau, anh hiểu chứ?Như thế, anh có chấp nhận không?”
Lâm Khai vẫnlặng im.
Đường Dunhìn anh, nói thế là quá đủ rồi, hy vọng anh dần dần sẽ hiểu.
“Tại sao?Có phải vì anh đã giết người không?” Lâm Khai điềm tĩnh hỏi.
Đường Du giậtnảy mình, cô nhìn vào mắt anh, “Không phải chuyện đó, anh rất tốt, anh đã giếtngười vì em, là em có lỗi với anh. Không là người yêu nữa, vì em thấy chúngmình không hợp, chúng mình…” Giọng cô đầy khó khăn.
Lâm Khai vộingắt lời, “Sao lại không hợp, anh đã làm gì sai sao? Em không thích anh điểmnào, anh sẽ sửa.”
“Không phảitại anh, mà là em, em có vấn đề, em không xứng với anh.” Cô chia tay Lâm Khaikhông phải vì cô không còn trinh trắng nữa, mà chỉ là cô không thể nào quên đượcthái độ của bố mẹ anh đêm đó, và cả giây phút Tôn Văn Tấn ra khỏi thân thể cô,trái tim cô giống như nhúm tro tàn. Cô thừa nhận, tâm lý mình có chút khôngbình thường, hơi hướng của người theo chủ nghĩa hoàn hảo, cô không mong muốn sựviệc thành ra như vậy, sự việc không nên như vậy, nhưng một người theo đuổi chủnghĩa hoàn mỹ giờ đã trở nên lỗ chỗ vết thương. Đường Du không trách ai, chỉ làcô không có phúc, không xứng với Lâm Khai.
“Hay tại bốmẹ anh, có phải họ đã nói gì em?” Lâm Khai cuống lên. Trước khi đến đây, bố mẹđã nói chuyện với anh, phản hai người, còn nói một số chuyện về Đường Du trongkhi anh đang ở trong trại giam.
Nhưng đóđâu phải là nghĩa vụ của cô, Lâm Khai không quan tâm, không để ý chút nào. Anhchỉ yêu cô, muốn mang đến cho cô cảm giác yên bình, muốn trông thấy nụ cười củacô. Anh biết rất rõ Đường Du chưa bao giờ yêu anh, nhưng như thế thì đã sao, điềuđó đâu quan trọng gì, tình yêu của anh vô cùng thuần khiết và anh muốn trao trọnnó cho cô.
Thấy nét mặtLâm Khai đầy vẻ khẩn thiết, Đường Du cảm thấy hơi ấm lòng, cô không hiểu rốt cuộcanh yêu cô vì điều gì, chỉ biết anh rất thật lòng. Đường Du khẽ cười, “Không phảitại bố mẹ anh mà là tại em. Em đã suy nghĩ kỹ rồi, anh hiểu chứ?” Đường Du chưatừng trách mẹ anh, thái độ của họ như thế cũng là thường tình.
Lâm Khaikhông nói gì, hai bàn tay úp vào mặt.
Đường Du đứngdậy, nghĩ, anh ấy yêu mình như thế, ắt hẳn sẽ rất buồn, nhưng thời gian sẽ làmnguôi ngoai. “Lâm Khai, anh là người xuất sắc, sau này chắc chắn sẽ gặp được côgái tốt hơn em. Em về trước đây, anh giữ gìn sức khỏe.”
Vẫn đi học,đi làm và dịch bài, cô tính toán sơ sơ, cứ theo mức thu nhập hiện tại, cộngthêm việc không phải nộp tiền nhà ba tháng tới, tiêu pha tiết kiệm một chút, đếnkhai giảng năm học mới năm sau, có lẽ sẽ tích đủ tiền trả nợ học phí năm thứhai. Tuy nhiên, những tháng ngày này quả thật chật vật.
Cô bắt đầuhọc nấu cơm, tuy không ngon nhưng cũng chẳng sao.
Một thángsau, Tô Nhiêu quay về, nhưng trông cô đã thay đổi nhiều. Đường Du ngạc nhiên hỏi:“Nhiêu Nhiêu, mắt cậu sao thế, lúc trước một mí mà? Cả mặt và lông mày nữa…” Côchợt hiểu ra, “Một tháng nay, cậu đi phẫu thuật thẩm mỹ à?”
Hàng loạtcâu hỏi khiến Tô Nhiêu không kịp trả lời, giọng cô cũng nhỏ đi nhiều, “Mình điHàn Quốc làm thẩm mỹ, mất một tháng mới lành vết, nên…”
“Cậu điên rồi!”Tô Nhiêu sao có thể làm chuyện này chứ, hơn nữa, xem chừng cũng ngốn không íttiền của, “À này, cậu lấy tiền ở đâu ra thế?”
“Cậu đừng hỏi.
“Thế mình hỏicậu, sao lại phải đi thẩm mỹ?” Hai mươi năm nay chẳng phải là vẫn ổn đấy thôi,sao phải chỉnh sửa?
Đắp hai mí,mài xương cắt cằm thành ra thế này, muốn giấu người khác cũng chẳng được, saunày sẽ đối diện với bạn bè, thầy cô ra sao? Còn nữa, nghe nói diện tích phẫuthuật thẩm mỹ rộng có ảnh hưởng lớn đến dung mạo, không cẩn thận có thể dẫn đếnthương tật, muốn trở lại hình dáng ban đầu cũng khó, Tô Nhiêu đúng là điên rồi.
“Điều này,cậu có thể đừng hỏi được không?” Nét mặt Tô Nhiêu hết sức ảm đạm.
Đường Du giậtmình, có lẽ cô đã hiểu ra phần nào nên không hỏi nữa. Sau khi phẫu thuật thẩm mỹ,ngày nào Tô Nhiêu cũng đội mũ, quàng khăn, đeo kính che đi khuôn mặt.
Đến lớp,các bạn hỏi thăm, cô đều lảng tránh, thầy cô quan tâm hỏi han chuyện bệnh tìnhtrước đây, cô chỉ kể qua loa rồi vội vã bỏ đi.
Trong phòngcủa cô bày đầy những hộp những lọ, ngày nào cũng bôi bôi lên mặt, ăn cơm khôngdám nhai mạnh nên chỉ còn cách là hầm thức ăn thật nhuyễn, ngay cả cười cô cũngkhông dám vì sợ ảnh hưởng đến vết mổ. Tô Nhiêu nói bác sĩ còn dặn đi dặn lại làsau này không được cười nhiều.
Đường Dunhìn bạn, trong lòng thấy xót xa thay. Cô gái Tô Nhiêu ngày nào, giờ lao vàotình yêu như con thiêu thân, bất chấp tất cả.
Bây giờ TôNhiêu không ăn được thức ăn trong căng tin nên ngày nào cũng phải tự mình nấunướng. Cô cũng không hòa đồng như trước đây, gần như chẳng gần gũi với bạn bè.Cô chủ động nói với Đường Du: “Sau này cậu không phải trả tiền thuê nhà nữa, giờmình có tiền rồi.”
Có cảm giácnhư giờ Tô Nhiêu còn nhiều tiền hơn lúc sống cùng Tôn Văn Tấn. Đường Du nhớ đếnchuyện Tôn Văn Tấn giúp Chu Nhiễm ở hộp đêm Loạn thế giai nhân. Lẽ nào, TôNhiêu dùng tiền của Tôn Văn Tấn?
Có tiền rồi,tính tình Tô Nhiêu cũng trở nên thay đổi. Hôm ấy, sau khi tham gia xong hoạt độngngoại khóa do trường tổ chức, Đường Du kéo tay cô ra bắt xe buýt. Lên đến xe,Đường Du đứng vẫn chưa vững nên không cẩn thận giẫm phải chân người đ trước, côvội nói lời xin lỗi rối rít. Người đàn ông trạc hơn bốn mươi tuổi đó, sau khicô đã xin lỗi, không chịu bỏ qua mà cứ cằn nhằn chửi mắng.
Đường Du mộtmực nhẫn nại nhưng gã đó càng lúc càng khó chịu hơn, “Cô có biết đây là loạigiày gì, đắt thế nào không? Mù à? Không được bố mẹ dạy dỗ sao?…” khiến cả xeđều đổ dồn mắt về phía cô, phần lớn ánh mắt tỏ ra thương hại. Đường Du nhẫn nhịn,cô dự định sẽ xuống xe ở trạm tới. Không ngờ, lúc này Tô Nhiêu bỗng quay ngườilại, giáng một cái tát lên mặt gã đàn ông đó.
Mọi ngườitrên xe đều sững sờ, gã đàn ông không tin nổi, ôm mặt nhìn cô, cô cũng trơ trơnhìn lại. Đường Du sợ đối phương ra tay, bước lên đứng trước mặt Tô Nhiêu theophản xạ tự nhiên. Không ngờ Tô Nhiêu lại với tay đẩy Đường Du về phía sau nói:“Cậu đứng đây làm gì?” xong lại tiếp tục nhìn đầy khiêu khích. Cuối cùng, gã tacũng không dám làm gì, xe buýt vừa đến trạm liền ôm mặt đi xuống.
Đáng mừnglà cuối cùng Tô Nhiêu cũng có bạn trai. Một hôm Đường Du tan học về thì thấy mộtanh chàng quàng vai Tô Nhiêu đưa cô về, trông rất tình cảm, thấy vậy Đường Ducũng yên tâm đôi phần.
Ngày hômđó, Đường Du tra xong tài liệu, làm xong bài tập ở thư viện, không kịp ghé quanhà vì sợ bị muộn, cô mua một bắp ngô và một hộp sữa chua ở căng tin rồi sau đóvội vã đến hộp đêm ngay.
Vừa thayxong đồng phục, từ phòng thay đồ đi ra cô liền trông thấy Lâm Khai đứng ở hànhlang.
Thoạt đầu,Đường Du rất ngạc nhiên, bởi vì từ khi chia tay, cả một quãng thời gian ấy côđâu có gặp anh lần nào. “Lâm Khai, sao anh lại ở đây?” Quen Lâm Khai đã lâu, côbiết việc giáo dục đạo đức gia đình anh rất bảo thủ và nghiêm khắc, anh chưa từngbiết đến những nơi quán bar, hộp đêm như thế này. Đường Du nghĩ một lát rồi nhưchợt hiểu ra, “Anh đã đi theo em?”
Lâm Khainhìn cô, hỏi: “Tiểu Du, sao em lại ở đây?”
Đường Du cười,“Có gì đâu, em làm ở đây, giờ em cần có việc làm.”
Lâm Khai rõràng đã quên rằng họ đã chia tay, giọng anh nghe đau xót, “Tiểu Du, sao em lạilàm thế? Hết tiền sao không nói với anh? Anh là nghiên cứu sinh, được hưởng trợcấp, a cũng có thể làm thêm, em đừng đến nơi này nữa…” Lâm Khai vội kéo tay ĐườngDu ra phía ngoài.
Đường Duchau mày, hất mạnh tay, “Lâm Khai, em đã nói rõ với anh từ lâu rồi, sau nàychúng ta chỉ là bạn bè bình thường, đừng quan tâm đến chuyện của em nữa.”
“Đường Du,em đừng bướng bỉnh nữa, một sinh viên chuyên ngành tiếng Pháp đến đây làm gì?Em không cần tương lai nữa sao?” Lâm Khai lộ rõ vẻ tức giận, từ khi quen nhau,anh chưa từng to tiếng với cô.
Trông thấyphía đầu hành lang có vài bóng nhân viên đi lại, cô cười, “Lâm Khai, anh khôngcần phải hét lên như thế. Anh muốn tất cả người ở đây biết em là sinh viênsao?”
Câu nói củaĐường Du khiến Lâm Khai bình tĩnh phần nào, sau đó cô chầm chậm nói: “Xin lỗi,bố con em đã cắt đứt quan hệ, thẻ tín dụng không còn tiền nữa. Học phí năm nayvẫn nợ chưa đóng, lại còn tiền nhà, tiền sinh hoạt nữa nên tạm thời không cócách nào khác. Giờ em phải ra làm, nếu không
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




