watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:00 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8480 Lượt

như thế, có lẽ vì muốn phá vỡ sự yên lặng đang làm lòng mình xáo trộn,gã đưa tay ra bật CD.

Giai điệuchầm chậm vang lên trong xe, là bài “Duyên phận một đời” của Đồng An Cách. Giọngca sầu muộn của người ca sĩ cất lên, “Giấc mộng đời anh đã khép lại, trái timanh là một dòng sông, chờ em đến mở ra, chờ em đến băng qua…” Tôn Văn Tấn mộttay giữ vô lăng, tay kia sờ khắp người tìm thuốc lá, không thấy thuốc đâu, tiếnghát làm gã ớn lạnh. Gã toan tắt đĩa hát, không ngờ, Đường Du khe khẽ nói: “Ấy,đừng tắt.”

Tôn Văn Tấndừng tay, mặt hơi đỏ lên. Giọng ca trầm thấp, buồn rười rượi của Đồng An Cách lạitiếp tục. Hiệu ứng âm thanh trong xe rất tuyệt vời, cảm giác tiếng hát vang lênngay bên tai, thậm chí như còn nghe thấy tiếng thở của người hát, cả đĩa đều lànhững bản tình ca du dương nhưng không hiểu vì sao lại khiến lòng chua xót,“Đôi môi em ấm nồng, nụ hôn em ngọt ngào, phải chăng ta đã quen em từ kiếp trước,kiếp này lại được gặp nhau…”

Nghe đếnđây, Tôn Văn Tấn đưa tay tắt, viện cớ nói: “Bài này cũ quá, đổi sang đĩa khácnhé. Cô thích nghe nhạc đồng quê hay nhạc pop? Cô thích Châu Kiệt Luân hay TháiY Lâm?”

Đường Du khẽcười, giọng dửng dưng: “Không cần đâu.”

Tôn Văn Tấnkhông nói gì thêm, gã đã tìm thấy thuốc lá, nhưng nghĩ Đường Du đang ngồi trongxe nên lại cất đi. Sự tĩnh lặng trở lại, Tôn Văn Tấn cuối cùng đã lấy lại bìnhtĩnh.

Đến khu tậpthể giáo viên, Tôn Văn Tấn dừng xe, Đường Du nói: “Anh Tôn, không phiền anh nữa,để tôi tự xuống.”

Tôn Văn Tấnbỏ dở động tác mở cửa, gật đầu.

Đường Du xuốngxe, đóng cửa lại, mới đi được vài bước thì Tôn Văn Tấn gọi cô. Cô quay lại, cúingười, mặt hướng vào phía trong xe, “Anh Tôn, còn việc gì nữa ạ?”

Tôn Văn Tấnnhìn vào mắt cô, nói từng chứ: “Cô Đường, hãy yên tâm, chuyện tối nay, sẽ khôngcó người thứ ba biết.”

Thế nghĩalà sao? Không kiện cáo được ư? Đường Du cười tự giễu, đương nhiên không kiện đượcrồi, cô và gã có liên quan gì chứ? Một đêm của cô gái trinh đổi lấy tương laicho một chàng trai. Nghĩ đến đây, Đường Du cười, “Nếu được như thế thì cảm ơnanh.”

Cô vừa đi vừanghĩ, trải qua một đêm, ai biết được cô không còn là gái trinh nữa? Lúc đầunghĩ, việc ấy thật bẩn thỉu, đáng hổ thẹn, không thể chấp nhận được, nhưng giờcô lại cảm thấy chẳng qua cũng thế mà thôi. Người ta coi trọng chữ trinh là vìđể giữ lại cho chồng, cho hạnh phúc sau này. Nhưng giờ đây cuộc đời cô chắc chắnkhông được hưởng hạnh phúc đó nữa rồi. Cô tiếc nuối cảm giác an toàn bên LâmKhai, tiếc nuối người như bố mẹ anh nên nghĩ nếu không yêu nhau nữa cũng sẽ coianh là bạn. Chính ý nghĩ đó đã hại Lâm Khai đến nỗi giết người vì cô. Giờ đây,nhân quả tuần hoàn, cô không thể trách móc ai, sai lầm ai gây ra thì người ấychịu. Tuy nhiên, cô còn may hơn khối người, chí ít tối qua, Tôn Văn Tấn cũng biếtquan tâm đến tâm trạng và cảm giác của phụ nữ. Gã lại có cái mã đẹp trai, ít nhấtcô cũng nên cám ơn vì đó không phải là lão Tô Bất Dị năm mươi tuổi.

Sau khi ĐườngDu đi khỏi, Tôn Văn Tấn cũng quay xe về, gã tiện tay mở nhạc nghe. Lúc nãy chỉ ấnnút tạm dừng nên giời đây lời ca nối tiếp cất lên, “… có lẽ chỉ mình em mới hiểura tất cả, nỗi nhớ xa xôi chất chứa lúc này. Có lẽ chỉ mình em mới thay đổi mọithứ, nỗi nhớ kiếp trước, kiếp này mới hay…”

Đồng AnCách nổi tiếng vào những năm chín mươi thế kỉ trước, nhưng giờ đây giọng ca dudương, u buồn, khàn khàn mang chút thê lương của anh lại đưa nỗi lòng Tôn Văn Tấnvề một nơi xa xôi, gợi gã nhớ lại một số chuyện, một số người và cả một khuôn mặtnữa.

Nỗi nhớ xaxôi chất đầy lên trước mắt.

Gã xoay mạnhvô lăng, xe đột ngột quay đầu.

Trần Thíchtìm thấy Tôn Văn Tấn, phát hiện gã đang hút thuốc bên chiếc xà đôi trong sân thểdục một trường phổ thông trng học của thành phố N, phía trên là các phòng học,dưới đất rơi đầy đầu mẩu thuốc lá. Trần Thích chầm chậm tiến lại, Tôn Văn Tấnngẩng đầu lên, Trần Thích không nói gì, chỉ lẳng lặng ngồi bên.

Tôn Văn Tấnhỏi: “Cậu có thuốc lá không? Tối qua tôi hút hết rồi, cho tôi một điếu.”

“Cậu cũngbiết là Thẩm Tử Tịnh quản thuốc lá của mình rất chặt, số thuốc lá nội bộ này chỉsản xuất hạn chế, khó khăn lắm mới kiếm được đấy, vậy mà trong một đêm đã bị cậuđốt hết rồi.”

Tôn Văn Tấnnhìn gã, “Cậu có không?”

Trần Thíchđành phải lấy ra một điếu đưa Tôn Văn Tấn, “Hút ít thôi.” Nói rồi lay lay taygã, “Này, tối qua cậu ở đây cả đêm à?”

Tôn Văn Tấnchâm thuốc, hít một hơi, chậm chậm nhả vòng khói khiến khuôn mặt gã trở nên mơhồ, gã không nói gì.

“Ôi trời,sao gặp một cô gái thôi mà đã ra nông nỗi này hả?”

Tôn Văn Tấnchưa hút được mấy hơi, đột nhiên vứt phăng điếu thuốc xuống đất, nhấc chân đứngdậy.

“Này, cậu…”Trần Thích tiếc rẻ nhìn, chau mày, tức không nói nên lời, “Đồ lãng phí.”

“Đi thôi.”Tôn Văn Tấn thản nhiên nói.

“Đi đâu?”Trần Thích hỏi.

“Tìm Tô BấtDị.”

“…” Ánh mắtTrần Thích nhìn gã ngờ vực.

“Mình đã hứagiúp cô ấy cứu Lâm Khai.”

“Cái gì, cậukhông có não à? Cậu biết rõ là Tô Bất Dị luôn ngáng chân cậu, chính là muốn thanhtoán cậu, thế mà còn…” Trần Thích ngạc nhiên nhìn Tôn Văn Tấn.

“Nếu ông tamuốn tiền, mình sẽ chi.” Giọng Tôn Văn Tấn cụt lủn, thản nhiên.

“Cậu… đúnglà ăn phải bùa mê thuốc lú rồi, đến nước này rồi, có cần thiết không? Hình thứccủa cô ta chỉ là giống thôi mà, nhưng dù có giống y chang đi nữa thì cũng khôngphải…” Nói đến đây, Trần Thích đột nhiên dừng lại, hạ thấp giọng, “Với cô ChuNhiễm lần trước cậu vẫn chưa chịu thiệt đủ hay sao?”

Lúc TrầnThích lải nhải phía sau, Tôn Văn Tấn đã đi được một quãng xa. Anh ta vứt điếuthuốc đang hút dở xuống đất, miệng cằn nhằn đuổi theo, “Mẹ kiếp, thế này là thếnào, bao nhiêu năm rồi mà nhắc đến cũng không được.”

Khi Tôn VănTấn về đến khách sạn, nhân viên phục vụ đang dọn phòng, gã bao phòng này trongthời gian dài. Mặc dù có biệt thự ở thành phố N nhưng thỉnh thoảng gã mới về đóở vài ngày, người nhân viên này cũng do gã chỉ định. Thấy Tôn Văn Tấn về, dọn dẹpxong, cô phục vụ giơ ra một chiếc vòng tay, nói: “Ông Tôn, tôi thấy cái nàytrong bồn tắm.”

Tôn Văn Tấnđưa tay đón lấy, là một chiếc lắc quý phi. Chiếc lắc tay bằng ngọc bích, màu sắcdịu dàng tinh tế, có lẽ là của Đường Du. Tối qua, gã luôn cảm giác trên ngườicô có gì đó cồm cộm, chắc là vật này.

“Cám ơncô.” Tôn Văn Tấn gật đầu lịch sự cảm ơn.

Cô phục vụmặt ửng đỏ, cúi đầu nói: “Phòng đã dọng dẹp xong rồi, tôi xin phép ra.”

“Chào cô.”Tôn Văn Tấn xoay xoay chiếc lắc.

Đường Du vềđến nhà thì phát hiện chiếc lắc biến mất, cô hoang mang, sao lại không thấy đâucơ chứ? Đó là món quà của bà ngoại đã tặng cho cô khi còn sống, cô đeo nó mườimấy năm rồi, không nỡ tháo ra, sao giờ không thấy đâu? Cô bắt đầu lục trong ký ức.Nghĩ mãi mà không ra, cô chợt thấy xót xa trong dạ, không phải buồn vì chuyện mấttrinh tối qua mà buồn vì chuyện chiếc lắc. Cô nghĩ, sao mình đen đủi thế, mónquà đã theo cô mười mấy năm trời sao bỗng dưng lại biến mất.

Đường Dukhông biết quy trình làm án của cảnh sát là thế nào, cô hơi lo lắng. Đêm đó,Tôn Văn Tấn chỉ hứa thôi, có ai làm chứng cuộc đổi của họ đâu, càng chẳng ainói cho cô hay Tôn Văn Tấn đáng tin hay không. Cô không sợ mình đã mất trinh vôích, chỉ sợ nếu Tôn Văn Tấn nuốt lời thì tương lai tốt đẹp của Lâm Khai… cônghĩ thế và bắt đầu lo sợ.

Vì lo lắngchuyện đó, cô cũng không nói gì với bố mẹ Lâm Khai. Những ngày này, họ bắt đầukhông tin tưởng cô, không biết họ và vợ chồng người anh đang bàn tính kế sáchgì cứu Lâm Khai, bây giờ làm gì họ cũng đều không gọi cô, thậm chí cả khi ăncơm cũng không gọi.

Đường Du chỉcười lặng lẽ.

May thay,hai ngày sau, Lâm Khai trở về.

Cả nhà đứngở cửa, hết sức ngạc nhiên.

“Mẹ, bố, TiểuDu, con về rồi.”

“Sao con lạivề được, ai cho con về?”

“Con vô tội.”

“Vô tội? Tứclà không phải quay về nhà lao, không cần phải ra tòa nữa?”

“Vâng, cảnhsát nói có chứng cứ đầy đủ, chứng minh con phòng vệ chính đáng, không phải ratòa nữa. Người nhà Trần Dũng cũng không có ý định kiện tụng, nên con được tha.”

Đường Du đứngsau bố mẹ Lâm Khai, nhìn ra cửa từ một quãng xa, cười chua xót. Cô nghĩ, TônVăn Tấn đúng là có bản lĩnh.
Đọc tiếp: Tình Yên Đau Đớn Thế – Chương 5
Chương 5:Hộp đêm Loạn thế giai nhân

Anh ta ngồimột mình một góc, cách biệt với mọi người, lặng lẽ hút thuốc, đôi mắt chất chứanỗi buồn bã, sự từng trải, tựa hồ cuộc sống này chỉ đem lại toàn những thươngđau, cô quạnh, đổi thay, khiến người khác không khỏi tò mò muốn biết tại sao.

Buổi tốihôm đó, Đường Du mua ngay vé tàu quay về thành phố B. Lúc tiễn biệt, Lâm Khai rấtmuốn giữ cô lại. Vì anh mới trải qua nạn lao tù, mọi người trong gia đình vẫnchưa hoàn hồn, muốn anh ở lại nhà thêm vài ngày, còn Lâm Khai thì muốn cô đợi đểcùng về thành phố B.

Đường Du rấtkiên quyết, lúc đi cũng không để Lâm Khai tiễn, ông bà Lâm đều tỏ ra lạnh nhạt,đến nửa câu khách sáo dường như cũng tiếc. Không biết hôm đó bà Lục rốt cuộc đãnói gì mà khiến họ thay đổi thái độ nhanh đến vậy. Nhưng cũng

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14,15 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT