watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:00 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8471 Lượt

dâm thìkhông đáng được quan tâm hay sao? Những chuyện này chẳng phải một câu

nói của sởtrưởng Tô là xong hay sao.”

Kẻ ca ngườixướng, Đường Du ngồi đó mặt lúc ửng đỏ lúc lại tái nhợt, không biết tiếp lờinhư thế nào.

Đường Dukhông nói gì, bọn họ cũng thôi không bàn tán nữ. Tôn Văn Tấn vừa ngậm thuốc vừađánh mạt chược, chẳng để ý gì đến Đường Du. Đánh xong mấy ván, Tô Bất Dị ngheđiện thoại rồi phải đi ngay, trước khi đi còn cố ý cười cười, vỗ vỗ vai TrầnThích, Trần Thích cũng gượng cười còn Tôn Văn Tấn thì chỉ lạnh lùng liếc nhìnĐường Du.

Khi trongphòng cuối cùng chỉ còn lại ba người, Trần Thích ngồi trên ghế sofa hút thuốc,Tôn Văn Tấn mang ra một ly cà phê đặt trước mặt Đường Du, sau đó ngồi xuống đốidiện, mệt mỏi hỏi: “Cô Đường Du hôm nay đến tìm chúng tôi có việc gì vậy?”

Đường Du đắnđo, không biết nên nói ra hay không. Xem ra Trần Thích và Tô Bất Dị có vẻ rấtthân thiết, nhưng cô không quyết định được, suy nghĩ một hồi lâu vẫn chưa hạ đượcquyết tâm.

Đường Du imlặng, Tôn Văn Tấn thờ ơ quấy ly cà phê trước mặt, lặng lẽ nhìn cô.

Trần Thíchcười nói: “Cô tìm bọn tôi chẳng phải là vì anh bạn học trường đại học Q đósao?”

Đường Du vộingẩng đầu nhìn Trần Thích.

“Cô Đườngđúng là người có tình có nghĩa.” Trần Thích ngồi phía đầu bàn nói, “Chuyện anhbạn của cô, hôm qua tôi cũng đã nghe nói. Lúc nãy chị Lục cũng đã nói lại, thựcra nếu muốn được trắng án, cũng chẳng phải là không có cách.”

Đường Du gồngngười lên, khẽ đáp, “Thế, việc này chúng tôi phải cảm tạ các anh thế nào?”

Trần Thíchnghiêng mình qua chiếc bàn, tay đặt lên tay Đường Du, nói mập mờ: “Chính làcô.”

Đường Du chợtbiến sắc, đứng phắt dậy, ánh mắt bỗng trở nên cảnh giác. Dù sao cô còn quá trẻ,nóng vội, lại chưa từng chịu nhục bao giờ.

Trần Thíchkhông hề ngạc nhiên chút nào, anh ta ngồi lại vị trí cũ, vẫn kiểu cười mà nhưkhông cười quan sát Đường Du, thái độ rất thong thả, nhàn nhã. Lúc này, giọngnói pha lẫn vẻ giễu cợt của Tôn Văn Tấn mới cất lên, “Cô Đường Du, đây là cáchmà cô nhờ vả người khác sao?”

Bị giễu cợt,Đường Du không nén nổi giận dữ, hơn nữa, cô cũng không ngờ Trần Thích lại thẳngthừng như thế, tuy tâm lí đã có sự chuẩn bị, nhưng lúc này cô vẫn thấy rất ngỡngàng. Dù trong lòng đang sôi lên nhưng cuối cùng cô nén giận ngồi xuống.

Trần Thíchnhấp từng ngụm nhỏ cà phê, dửng dưng nói: “Nhưng tôi nói để cô hay, Tô Bất Dịthích gái trinh, điều này, phải xem biểu hiện của cô rồi.” Đoạn anh ta lại tiếp,“Việc này hai bên cùng tự nguyện, tôi không ép cô, có nhiều người muốn nhưngkhông phải ai cũng còn cái đó.”

Trần Thíchnói rất chậm, từng câu từng chữ, lần này Đường Du rất bình tĩnh, cô ngồi thẳnglưng, nghe xong câu đó cơ thể cô gần như bất động, sau đó gật đầu nói: “Việchôm nay đã làm phiền đến các vị, giờ tôi phải về.”

“Được, có cầntôi tiễn cô không, ở đây không gọi được xe.”

Đường Du đứngdậy, nói: “Không cần.”

“ được, nếuđổi ý, có thể đến tìm tôi bất kỳ lúc nào, đây là danh thiếp của tôi.” TrầnThích dứt lời liền rút danh thiếp ra đặt trên bàn rồi đẩy về phía Đường Du. Cônhìn tấm danh thiếp, cười nói: “Cảm ơn, nhưng tôi không cần.” Dứt lời, cô liềnquay đầu bước đi.
Đọc tiếp: Tình Yên Đau Đớn Thế – Chương 4
Chương 4:Hiến thân vì nghĩa
Trái timcô giờ giống như một phiến băng lạnh giá, dù vô cùng cứng rắn nhưng có ai biếtđược rằng chính sự giá lạnh đó đang giày vò tâm can khiến cô nhói buốt tậnxương tủy.

Đường Du vừavề đến nhà, ông bà Lâm chưa kịp hỏi han tình hình ra sao thì nhận được điện thoạicủa người đàn bà họ Lục. không biết bà ta nói gì, sắc mặt ông Lâm trở nênnghiêm trọng, đến lúc cuối Đường Du chỉ nghe thấy vọng ra một câu: “Nói để anhhay, việc này có đưa bao nhiêu tiền tôi cũng không làm đâu, anh chị nhờ ngườikhác đi”. Dứt lời liền dập máy “cộp” một tiếng, vì câu cuối cùng bà ta nói rấtto nên Đường Du nghe thấy rõ mồn một.

Đường Du đứngở giữa phòng, ông bà Lâm không buồn nhìn cô, cả hai đều trầm ngâm, không khí trởnên gượng gạo, nặng nề.

Mặc dù họkhông trách móc gì nhưng Đường Du vẫn thấy tủi thân. Ở khu biệt thự trên núi đókhông có taxi, lúc cô xuống đến chân núi đã là bảy giờ, chẳng còn lại bao nhiêutiền nên cô không dám bắt taxi, đành đi bộ mãi mới đến được ga tàu điện ngầm,sau đó lại đi bộ một quãng xa mới về đến đây, nhưng không ai hỏi xem hôm nay cóphải chịu ức hiếp gì không. Cả một buổi chiều, đến một ngụm nước cũng không đượcuống, vất vả khổ sở để cuối cùng nhận được thái độ này sao? Tại sao lại như vậy?Đường Du nghĩ thế, khóe mắt đỏ hoe.

Buổi tối,ông bà Lâm không ăn uống gì mà đi luôn. Đường Du trong phòng đi ra, thấy haiphòng ngủ và phòng khách đều trống không, trong lòng chợt lạnh lẽo. Những ngàynày bố mẹ Lâm Khai hết sức tin tưởng và coi trọng cô, đi đâu cũng đều gọi đicùng, sao hôm nay lại để cô ở nhà một mình?

Cô đi tàuđiện ngầm đến quán bar, không có nhiều tiền nên đành chỉ gọi hai chai bia.Trong lòng cô chất chứa tâm sự, khóe mắt mang nặng nỗi oán hận. Những cô gái đẹpcó tâm sự trong quán bar từ trước đến nay không thiếu người chú ý, chỉ trong chốclát đã có người đến bên giúp cô gọi rượu, cô cũng chẳng từ chối, có đàn ôngtình nguyện thanh toán, sao lại không uống?

Tâm trạngĐường Du đang rất tệ, khi còn làm ở Loạn thế giai nhân, cô đã nghe nhiều chuyệnvề các cô gái bị uống phải thuốc mê rồi thiệt thân trong quán bar. Nhưng giờ côkhông quan tâm đến nữa, cô muốn say, muốn buông thả, sao phải sống khổ sở nhưthế? Không ai đối xử tốt với cô, những tưởng bố mẹ Lâm Khai thực sự tốt nhưnghôm nay mới biết, họ tốt với cô cũng chỉ vì con trai họ, nếu không phải là ngườiyêu của anh thì chắc gì họ đã quan tâm.

Đường Du uốngnhư điên dại, Trần Thích ở phía trong đi ra bỗng nhìn thấy cô, anh ta ngoảnh đầulại nhìn Tôn Văn Tấn rồi đưa mắt ra hiệu. Tôn Văn Tấn liền đi về phía cô. ĐườngDu đã say, nhìn không rõ người trước mặt. Tôn Văn Tấn đuổi những gã đàn ônglòng dạ khó lường đã mua rượu cho cô đi. Đường Du bỗng lên cơn, vừa khóc vừa giằngrượu lại, “Tôn Văn Tấn, anh muốn gì, anh thấy thương hại tôi phải không, nói choanh biết, tôi đếch cần, những người đó mua rượu cho tôi là muốn tôi say, muốntôi lên giường. Còn anh, anh đuổi họ đi để được cái gì, các anh và Trần Dũngthì khác gì nhau chứ?”

Mắt ĐườngDu lờ đờ nhìn Tôn Văn Tấn, gã mặc sơ mi trắng, áo gi lê màu khói thuốc là lượtcầu kỳ, com lê vắt trên tay, ăn vận chỉn chu, nhưng cũng có gì khác? Những tưởngbố mẹ Lâm Khai tốt bụng, khâu giày bông cho cô, mất công làm những món ngon lấylòng cô, nhưng giờ đây họ chỉ biết lo lắng cho con trai họ, có quan tâm gì đến cô.Nhưng như vậy cũng chẳng có gì sai cả, nếu không có Lâm Khai, cô và họ sẽ chẳngliên quan gì với nhau. Rốt cuộc là tại sao? “Tôn Văn Tấn, ngần này tuổi rồinhưng tôi chưa từng lợi dụng hay phản bội ai, cũng chưa từng vì bản thân mà bánđứng người khác. Tôi chỉ không thích những kẻ lòng lang dạ sói nhưng lại luôn tỏra đạo mạo trang nghiêm. Tôi đã làm gì sai mà các anh lại dám nói năng như thế?Nếu tôi là con nhà bình thường, có bố mẹ thương yêu, anh chị yêu quý, họ hàngchăm sóc, các anh có dám nói với tôi như thế không? Anh dám nói hắn thích gáitrinh không? Nếu tôi là con gái họ thì hôm nay họ có đối xử như vậy không? Chắcchắn là không, các anh chỉ bắt nạt tôi thôi… Nhưng cũng hay, Lâm Khai trẻtrung, xuất sắc, thông minh lễ độ, là sinh viên trường danh tiếng, tiền đồ rộngmở. Còn tôi chỉ có một mình, không cha mẹ, không bạn bè, không người quý mến, dẫuchết cũng chẳng ai thương, chẳng ảnh hưởng gì. anh ấy không thể chết, anh ấy màchết, trên thế giới này ít nhất cũng có bố mẹ, họ hàng đau buồn. Hơn nữa, LâmKhai đã giết người vì tôi, tôi mắc nợ anh ấy, tôi phải cứu anh ấy, tôi không thểquên ơn phụ nghĩa. Tôn Văn Tấn, mau đưa tôi đi gặp ông ta, chúng ta đi bây giờ,đi ngay lập tức.”

Đường Dukhông biết mình đã nói lộn xộn những gì, chỉ muốn mượn rượu trút sầu, giống nhưngười ngã xuống nước vớ được cọng rơm khô là Tôn Văn Tấn. Cô muốn hỏi tại sao bấynhiêu năm nay cô phải khổ sở một mình, ốm đau không người chăm sóc, phải tựmình gắng gượng cho đến lúc khỏi bệnh; dịp lễ tết, mọi người hân hoan, vui vẻđoàn tụ, sum vầy nhưng với cô, những dịp ấy là sự hành hạ khủng khiếp. Có phảivì cô không tốt nên ông trời muốn trừng phạt? Nhưng cô chưa từng làm tổn thươngai, chỉ sợ người khác làm tổn thương mình, chính bởi vậy cô phải tự bảo vệ, vìcô chỉ có một mình. Thế nhưng người ta lại bảo cô lạnh lùng, kỳ cục, khó gần.Chẳng ai quý mến cô, trước khi gặp Tô Nhiêu và Lâm Khai, thậm chí chưa một aikhiến lòng cô ấm áp. Tuy gia cảnh nhà Tô Nhiêu khó khăn, nhưng chí ít cô ấycũng có mẹ thương yêu. Trong hai mươi năm qua, dù có đời sống vật chất phongphú nhưng có ai biết được đến một con búp bê vải Đường Du cũng chưa từng đượcai mua cho, mẹ cũng không, mà bố cũng không. Những người cô gặp trong ngần ấynăm lại càng không quan tâm gì đến cô. Một cô gái từ lúc ấu thơ đến tận bây giờchưa từng được nhận một con búp bê vải thì quả thật đáng thương!

Cô khôngnơi nương tựa, lang thang khắp nơi, một mình cô độc. Khi bão táp ập đến, côquen

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT