|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
ban đợi,không vào bên trong mà đợi ở cổng. Đến mười một giờ trưa mới trông thấy một chiếcxe lái vào trong, bà biết mặt người trong xe, lần trước bản tin tỉnh có đưa tinvề ông ta, hình như là cán bộ mới lên nhậm chức. Bà liền chặn trước xe, bảo vệcũng không kéo được ra, bà cứ nhoài người lên nắp capô buộc sở trưởng Tô phảixuống xe. Nghe bà Lâm thầm thì kể lại xong, ông Lâm trách, bà làm vậy ngộ nhỡlàm mất lòng sở trưởng Tô thì chẳng hóa ra lợn lành thành lợn què à? Bà Lâm bỗngcăng thẳng, hỏi nhỏ Tiểu Trần phía trước mặt, “Sếp Trần này, tôi…”
Tiểu Trần bậtcười, Tôn Văn Tấn ngồi bên cũng không nhịn được, cười khe khẽ. Tiểu Trần nói:“Đừng, bác đừng gọi cháu là sếp, cháu họ Trần, tên là Trần Thích, cháu không phảilà người trong ủy ban, chỉ là tiện đường đưa sở trưởng Tô về thôi.
“Anh Trầnnày, các anh có thân thiết với sở trưởng Tô không?”
“Chuyệnnày, nói thế nào nhỉ, bọn cháu cũng chỉ do công việc nên đến gặp sở trưởng Tôthôi.”
Bà Lâm vẫnmuốn hỏi thêm nhưng ông Lâm đã ngăn lại.
Về đến nhà,Đường Du cảm ơn họ. Trần Thích gật gật đầu nhưng đôi mắt lại cứ đảo tròn, hếtnhìn cô lại nhìn Tôn Văn Tấn. Thần sắc của anh ta có chút kỳ lạ như thể phát hiệnra bí mật gì rất đáng ngạc nhiên. Tôn Văn Tấn thì ngược lại, gã không hề nhìncô, cũng không hề nói năng gì từ đầu chí cuối.
Buổi trưa,nhà Lâm Khai có khách, đó là người nhà bà Lâm. Hôm trước bố Lâm Khai đã sang tỉnhbên báo tin, họ liền vội vã bán đống hàng hóa trong tay với giá rẻ để kịp đếnđây, họ là vợ chồng người anh họ của bà Lâm.
Cả hai vợchồng làm nghề buôn bán, bà chị dâu nói: “Cô chú đừng lo lắng, tình hình của TiểuKhai không nghiêm trọng lắm đâu, chúng ta sẽ mời luật sư, ngày mai đi mời luônđi, sau đó thương lượng với họ. Những chuyện thế này bọn họ gặp nhiều rồi, thểnào cũng có cách.”
Người anh họbỗng trầm ngâm: “Hôm nay cô chú gặp sở trưởng Tô à?”
Bà chị dâubỗng giật mình, “Sở trưởng Tô, có phải chính là Tô Bất Dị, mới lên nhậm chứccách đây không lâu không? Cô chú gặp được ông ta cơ à? Nghe nói quyền lực ôngta giờ rất mạnh vì có người đứng sau nâng đỡ, bây giờ người trong ngoài thànhphố N đều phải nể nang. Hay ngày mai cô chú đi tìm ông ấy lần nữa xem sao?”
Ông Lâm cườikhổ não, “Tìm ông ấy thì có tác dụng gì. Hôm nay đã gặp được rồi, cũng chỉ nóiđại khái thôi chứ có cách gì đâu. Giờ Tiểu Khai phạm tội hình sự, hơn nữa ngườinhư Tô Bất Dị đâu phải muốn gặp là được.”
“Chú Lâm,chú ngốc thế, chị nói để chú hay,” rồi bà chị dâu thận trọng nói nhỏ, “Chị nghengười ta nói, Tô Bất Dị rất tham lam, sở thích nhiều. ấn đề là phải đút được tiềnvào, chỉ cần tiền đến tay hắn thì chuyện này chả có gì to tát.”
Ông bà Lâmngạc nhiên nhìn vợ chồng người anh họ.
“Tiểu Khaikhông mưu sát, lại đã tự thú, chắc chắn không bị xử tội chết, nhưng nhẹ nhấtcũng bị tù ba đến bảy năm, đến lúc được thả thì cũng là người đã từng ngồikhám, còn tương lai gì cơ chứ, cô chú nghe tôi, dứt khoát bỏ tiền ra chuộc LâmKhai về. Nếu thiếu tiền, dù phần lớn tiền của tôi đều dồn vào chuyện kinhdoanh, nhưng trong ngân hàng vẫn có hai ba mươi vạn. Số tiền đó định chuẩn bịcho Tiểu Nguyệt đi du học nước ngoài, giờ cần cứu Tiểu Khai ra trước, tiềnkhông thành vấn đề.”
Ông bà Lâmvốn là những người thật thà, nhân hậu, chưa từng trải qua việc gì nghiêm trọng,những việc như thế này họ chưa từng gặp phải nên quyết định sẽ nghe theo ý kiếncủa người anh họ. Người anh có mấy mươi vạn, cộng thêm tiền tích cóp cả đời củaông bà Lâm khoản mươi vạn, cũng kha khá rồi. Thế nhưng nghe người anh họ nóixong, họ lại thấy còn một điều khó nữa: Bất Dị tuy bằng lòng nhận tiền nhưngkhông phải tiền của ai cũng nhận, chắc chắn ông ta có cách nhận tiền riêng, vậykhoản tiền này phải đút thế nào đây?
Vợ chồngngười anh họ đều buôn bán ở tỉnh ngoài, không quen biết nhiều người trong thànhphố, nghĩ đi nghĩ lại cũng không biết nên chọn ai thì thích hợp.
“Vậy phảilàm thế nào đây, có cách nào không?” Sự việc lại rơi vào bế tắc.
Lúc này, bàchị dâu bỗng lên tiếng, nói: “Trước đây, khi chưa chuyển sang làm buôn bán,trong cơ quan tôi hình như có người chuyên làm chuyện này. Nghe nói cô ta quenkhá nhiều nhân vật tầm cỡ, hay cô chú thử đi gặp xem sao?”
Ngày hômsau, vợ chồng người anh họ dẫn ông bà Lâm và Đường Du đi gặp người đó. Trongnhà hàng, bà chị dâu kể lại đầu đuôi câu chuyện, nói đồng ý bỏ tiền ra, cuốicùng khẩn nài nói: “Chị Lục, Lâm Khai là thằng cháu ruột của tôi, việc nàytrông cậy cả vào chị, mong chị giúp cho.”
Những năm gầnđây người phụ nữ này đã thay các vị tai to mặt lớn trong thành phố N làm khôngbiết bao nhiêu chuyện nên đương nhiên biết Tô Bất Dị là kẻ tham lam vô độ. Chịta liếc nhìn mấy người, cuối cùng chầm chậm nhả một vòng khói thuốc, nói: “Muốnđi cũng được, nhưng phải để cô béđi một mình.” Dứt lời, đôi mắt bà ta rực sángnhìn Đường Du.
“Cháu ạ?”Đường Du ngạc nhiên hỏi.
Mấy ngườicùng ngẩng đầu nhìn Đường Du.
“Đúng, làcháu đấy, lúc nãy chả phải cháu nói là người yêu của Lâm Khai sao? Vậy cháu điđi, nếu người khác đi, cô không dẫn đến đâu.” Bà ta dửng dưng nói.
Mấy nămnay, Đường Du cũng khá từng trải rồi, nhưng dù sao cũng vẫn chỉ là cô sinh viênnăm thứ hai, đối với những chuyện này cô hoàn toàn không hiểu gì, trong lòng cóchút sợ hãi, nghĩ một lát cuối cùng cô hạ quyết tâm, nói: “Vâng, cháu đi vớicô.”
Đường Duhoàn toàn không thể ngờ nổi, ngay chiều hôm đó bà ta đã dẫn cô đi, khi xe taxidừng lại, cô vô cùng ngạc nhiên, chính là tòa biệt thự lần trước cô đến tìm gặpTô Nhiêu, “Chị Lục, ở đây ạ?”
Bà Lục vừa ấnchuông cửa, vừa quay lại đáp lời, “Sao, cô từng đến đây rồi à?”
Ấn chuông mộthồi lâu mới có người ra mở, Trần Thích đứng ở cổng, trông thấy họ liền hỏi: “Chịdẫn cô ta đến đây có việc gì?”
Đang nóithì bỗng từ bên trong vang lên giọng của Tôn Văn Tấn, “Trần Thích, ai đấy?” vừanói xong anh ta đã ở trước mặt, miệng ngậm một điếu thuốc, đưa mắt nhìn ĐườngDu, “Thì ra là cô.”
Bà Lụckhông ngờ Đường Du quen Trần Thích và Tôn Văn Tấn, chị ta liếc nhìn cô, không đỡlời nữa mà muốn xem Đường Du ăn nói ra sao.
Đường Ducòn trẻ, cả đời chưa hề cầu xin ai, người đàn bà họ Lục thì như không liên quangì, cô bị Trần Thích và Tôn Văn Tấn hỏi đến nỗi không kịp phản ứng, lắp bắpnói: “Tôi, tôi muốn gặp các anh có chút việc.”
Phòng kháchnày cô đã từng đến một lần, nhưng giờ cũng không khỏi hơi ngạc nhiên. Vì trongphòng có một chiếc bàn, mấy người đang ngồi tụm lại chơi mạt chược, sở trưởngTô cũng đang ngồi chình ình ở đó. Trông thấy ông ta, Đường Du hơi
Mấy ngườingồi vào chỗ, Trần Thích liếc Tôn Văn Tấn cười cười, kéo Đường Du qua giới thiệuvới mọi người ở đó một cách tự nhiên: “Nào, để tôi giới thiệu người đẹp với mọingười, đây là cô Đường Du, hình như vẫn đang học đại học. Còn đây là sở trưởng Tô,người hôm qua cô đã gặp.”
“Chào sởtrưởng Tô, cháu là Đường Du.”
“Ồ, sở trưởngTô, anh và cô này đúng là có duyên nợ.” Một giọng cợt nhả cất lên.
Tô Bất Dịđiềm đạm nói: “Các cậu ăn nói phải chú ý, người ta mới chỉ là cô bé, chưa dạndĩ.” Nói rồi cười mà như không cười liếc mắt nhìn Đường Du.
“Sở trưởngTô, cô Đường Du đây đúng là có việc muốn nhờ ông giúp. Cô ấy vẫn là sinh viên,chưa hiểu biết, sau này còn làm phiền ông nhiều.”
“Chị Lục,chị còn nói với tôi những lời đó sao, cô Đường đây, tiền đồ rộng mở, cần tôigiúp gì cơ chứ. Nhưng chị đã nói thế, tôi cũng không vòng vo nữa, có việc gì,nói ra là xong. Nào, mọi người chơi mạt chược đi chứ.”
Lúc này, TrầnThích chợt lên tiếng: “Mời cô Đường Du ngồi, hay là muốn chơi vài ván, tôi nhườngchỗ cho, tôi cũng mệt rồi.”
Mặt ĐườngDu nóng ran, nhưng không dám từ chối mà luôn mỉm cười, cô cảm ơn rồi lịch sự từchối, “Thôi ạ, các anh cứ tiếp tục, tôi không biết chơi.”
Bà Lục lêntiếng: “Đường Du, đừng đứng mãi thế, mau ngồi đi.”
“Phải đấy,ngồi bên này.” Người bên cạnh Tô Bất Dị ân cần nhường chỗ. Đường Du vội tìm mộtchỗ trên ghế sofa nói: “Không làm phiền các anh.”
Bà Lục hìnhnhư có chuyện gì đó, nghe điện thoại xong liền đi luôn. Đường Du đành ngồi đó mộtmình. Những người ở đó vừa đánh mạt chược vừa kéo cô nói chuyện. Đường Du cònquá non nớt, ý nghĩ đơn giản, đâu biết ứng phó, họ hỏi gì cô đáp nấy, chỉ trongchốc lát họ đều biết rõ chuyện của cô. Lúc này Tô Bất Dị mới cất tiếng: “Cô họctiếng Pháp, sau này làm ngành ngoại giao, góp sức cho rất tốt. Đúng rồi, lầntrước cô nói anh bạn học trường đại học Q, học cao học, cậu ấy học ngành gì vậy?”
“Ồ, cao họctrường đại học Q, đúng là nhân tài.” Người bên cạnh nói chen vào.
Trần Thíchtiếp lời: “Nhân tài thì có tác dụng gì, tiếc là người ta đang phải ngồi trong sởcảnh sát kìa.”
“Sao, phạmtội gì à?”
“Nghe nóilà ngộ sát một kẻ hiếp dâm, đúng không?” Trần Thích miệng ngậm điếu thuốc nhìnĐường Du.
Không đợiĐường Du trả lời, giọng người lúc nãy lại cất lên, “Ồ, chuyện này sở trưởng Tôcần lưu tâm nhé, là nhân tài trường đại học Q đấy, ngộ sát một tên hiếp
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




