|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
Khai ở khu giáo viên. Chiếc xe dừng lại trướckhu tập thể cũ, nhà Lâm Khai ở tầng ba. Đường Du gõ cửa, một phụ nữ đứng tuổira mở cổng, vừa trông thấy Đường Du liền sững sờ giây lát, giọng bỗng nghẹnngào, “Tiểu Du… Cháu đấy à…”
Đó chính làmẹ của Lâm Khai, trong phòng không có ai khác, Dường Du vừa an ủi bà vừa hỏihan tỉ mỉ tình hình.
Thì ra LâmKhai có một người cậu họ, buôn bán ở tỉnh ngoài, có chiếc xc cđể lại cho giađình Lâm Khai dùng. Trước đây Lâm Khai đã từng thi lấy bằng lái, nhưng lâu ngàykhông lái nên lạ tay. Sáng sớm hôm đó anh lái xe đi làm giấy tờ, không cẩn thậnnên đâm vào một phụ nữ trung niên. Người phụ nữ đó làm việc lặt vặt trong thànhphố, sống ở khu ngoại thành, chồng bà ta là kẻ lười nhác, thích hưởng thụ, cảgia đình chỉ sống nhờ vào việc buôn bán nhỏ lẻ của bà ở chợ rau. Cách đây khônglâu, bà ta mắc bệnh ung thư tử cung, sau khi phẫu thuật cắt bỏ tử cung, giađình bà nợ họ hàng bạn bè một khoản tiền lớn. Biết Lâm Khai đâm phải bà ta, họhàng liền xúi giục ông chồng mượn cớ đòi tiền, mặc dù chỉ bị gãy xương nhẹnhưng họ lại đòi số tiền bồi thuờng lên đến mười vạn. Bố mẹ Lâm Khai cả đời dạyhọc, lại nuôi dạy Lâm Khai học đến cao học nên mười vạn đối với gia đình anhquà là không nhỏ, tương đương với cả một đời tích cóp nên không thể chấp nhận.Thương lượng không xong, người nhà của người phụ nữ đó ngày nào cũng đến nhàLâm Khai gây chuyện, đe dọa nếu không đền tiền sẽ tìm người đâm gãy chân củaLâm Khai. Gia đình ba người nhà anh đều là tri thức, nhân hậu, thật thà, họhàng trong thành phố này cũng không đông nên không ứng phó được với đám ngườihung hăng đó. Nghĩ rằng người anh họ của mẹ Lâm Khai đang làm kinh doanh ở tỉnhbên có thể giúp tìm ra cách giải quyết, bố anh liền đến đó gặp. Nhưng khi ông vừađi khỏi, đám người đó lại đến. Thương mẹ bị cao huyết áp, dễ bị kích động nênLâm Khai đã hẹn bọn họ ra ngoài nói chuyện, chẳng ngờ đến bây giờ vẫn chưa thấyvề.
Ðường Du đếnthành phổ N lúc chập tối. Ðêm đó, cô cùng bà Lâm đợi ở nhà đến chín giờ, vẫnkhông thấy Lâm Khai về, gọi điện thoại cũng không ai nghe. Mẹ Lâm Khai rất lo lắngliền gọi điện cho ông Lâm. Đường Du đề nghị, “Bác Lâm, hay chúng ta báo cảnhsát?”
Ông Lâm ở đầuđây bên kia cũng nghe thấy lời của Đường Du, ông bất lực nói: ‘”Đám ngườiđó là dân ngoại thành, vào thành phố làm xây dựng, to gan lắm. Cảnh sát cũngđau đầu vì bọn họ, giờ chúng ta cũng chẳng có cách gì. Giả sử cảnh sát giải quyếtđược điều này, e rằng sau này chúng lại gây khó dễ.”
Bà Lâm nói:“Đồng nghiệp của em bảo, đám người này nay đây mai đó, không cố định một nơi,việc gì cũng dám làm. Tiểu Khai nhà chúng ra động đến bọn họ coi như rủi ro torồi, chỉ sợ nếu làm không đúng theo ý chúng thì sau này sẽ chuốc họa vào thân mất.”
“Nhưng đếntận giờ này vẫn chưa có tin tức gì của Lâm Khai, giờ phải làm sao?” Sáng nay,Lâm Khai bị bọn người đó dẫn đi, đúng mười tiếng rồi vẫn chưa thấy tin gì.
Ông Lâ thởdài trong điện thoại. Hai ông bà đều là giáo viên, rất thật thà chất phác, LâmKhai cũng là hạng thư sinh, giờ xảy ra chuyện, đành để người ta ức hiếp chứ chẳngbiết làm thế nào. Hơn nữa, bố anh giờ lại đang ở tỉnh trên, muốn quay về ngaycũng mất vài tiếng đồng hồ nên chỉ khuyên mọi người cố đợi thêm chút nữa.
Gác máy điệnthoại rồi, hai người tiếp tục đợi đến mười giờ, Lâm Khai vẫn chưa về. Đường Dukhông thể ngồi yên, cô nghĩ đến lời bố Lâm Khai nói, đám người đó làm xây dựng,rất to gan. Trước đây, khi bên ngoài trường của Đường Du có công trình xây dựng,cô đã nghe được không ít những chuyện cướp bóc, cưỡng hiếp, giết người nêntrong lòng thấy rất bất an. Ngặt nỗi, mẹ Lâm Khai ở bên cạnh nên cô không dámtùy tiện báo cảnh sát, đành cứ chốc chốc lại bấm gọi số di động của anh. Khôngngờ, gần mười rưỡi thì nối máy được với Lâm Khai. Dường Du vội hỏi: “Lâm Khai,có phải anh không, anh đang ở đâu?”
Đáp lại côkhông phải là giọng Lâm Khai, mà là một giọng thô lỗ: “Mày là đứanào?”
Di động củaLâm Khai sao lại nằm trong tay hắn? Đường Du vội nói, “Tôi là bạn gái của LâmKhai, anh ấy đâu, các người làm gì anh ấy rồi?”
“Được, màylà bạn gái nó nên tao cũng nói thật cho mày biết, tao là Trần Dũng, chồng củaLý Mỹ Hoa. Nếu chúng mày muốn nó bình an trở về, tốt nhất hãy mang tiền đếnđây. Bằng không, đừng mong gặp lại nó.” Gã đàn ông đó hung hãn đe dọa.
Bà Lâm có lẽnghe được, hồi hộp nhìn Đường Du. Lòng bàn tay Đường Du túa mồ hôi nhưng cô buộcmình phải bình tĩnh, kiềm chế nói, “Các anh đừng quá manh động, tai nạn đã xảyra, chúng tôi đồng ý bồi thường, đợi đến khi nào có báo cáo điều tra tai nạngiao thông, chúng ta sẽ hẹn luật sư cùng bàn bạc…”
Gã đàn ôngnóng nảy hét lên, “Bàn bạc cái gì, tao vẫn chỉ một câu đó thôi, không đưa tiềnthì chúng mày đừng hòng gặp lại nó!”
Cánh tay ĐườngDu nhức buốt, thì ra mẹ Lâm Khai cũng nghe thấy giọng gã đàn ông trong điện thoại,bất giác bà nắm chặt cánh tay cô lúc nào chẳng hay. Cô càng bối rối hơn, “Anhlàm thế là bắt cóc tống tiền, anh có tin là tôi sẽ gọi điện báo cảnh sát ngaykhông?”
Đầu dây bênkia vang lên tiếng cười khẩy giễu cợt, “Cứ báo
Bàn tayđang giữ điện thoại của Đường Du run lên, nhưng cô vẫn cố hết sức nhẹ nhàng nóivới gã: “Đừng nóng vội, cái các anh cần là tiền, chúng tôi không nói là sẽkhông đền, nếu làm ầm ĩ việc này, e rằng cũng chẳng có lợi gì cho các anh.” ĐườngDu chợt nghĩ đến lời bà Lâm kể lúc nãy, hình như có nhắc đến đứa con gái bảy tuổicủa Lý Mỹ Hoa đang chăm sóc mẹ trong bệnh viện, liền nói, “Nếu làm ầm ĩ chuyệnnày, anh không sợ giết người đền mạng nhưng vợ con anh vẫn đang trong bệnh viện.Con gái anh vẫn còn nhỏ dại, anh không nghĩ đến họ sao?”
Nói đến đó,Đường Du dừng lại, đầu dây bên kia không có phản ứng gì, không biết liệu đốiphương còn đang nghe không, cô chậm rãi nói tiếp: “Hay là thế này, tối nay cácanh hãy thả Lâm Khai về, ngày mai chúng ta cùng tìm luật sư bàn chuyện bồi thường,phải đền bao nhiêu, chúng tôi sẽ không thiếu của các anh một đồng.”
Ở đầu dâybên kia, Trần Dũng chần chừ, vì đã gặp cả ba người nhà họ Lâm nên hắn biết chắcrằng không phải họ đang giở trò. Hơn nữa hôm nay đã dạy cho Lâm Khai một bài họcrồi, tin rằng tên nhãi con này sẽ biết điều hơn. Hắn chỉ cần tiền, thấy thái độcủa Đường Du sẵn sàng đền bù và nghĩ đến đứa con gái nên hắn cũng không muốnlàm to chuyện, liền đáp, “Cũng được, nhưng bọn mày tự đến mà đón người, thằng oắtđó không đi nổi nữa rồi.”
Đường Dunghĩ thầm, có lẽ Lâm Khai bị hành hạ không nhẹ. Cô bình tĩnh hỏi địa chỉ, rồi dặnbà Lâm, nếu quá một giờ đêm chưa thấy hai người về thì dù có thế nào cũng phảigọi điện báo cảnh sát, nói rồi Đường Du ghi lại địa chỉ cho bà.
Bà Lâmkhông yên tâm, Đường Du bèn cố cười nói để bà an lòng, “không sao đâu ạ, lúcnãy đã nói rõ qua điện thoại rồi, chúng không dám làm bừa đâu. Hơn nữa, cáichúng cần là tiền, chỉ cần chúng ta chấp nhận đền thì chúng sẽ không gây khó dễ,bác cứ yên tâm ở nhà.” Bà Lâm có tiền sử bệnh cao huyết áp, lúc nãy nghe thấynhững lời trong điện thoại, sắc mặt giờ đã nhợt nhạt rồi.
Lần theo địachỉ tìm đến, đó là một gian xây thô của khu nhà đang xây dựng của thành phố N,công nhân không có chỗ ở nên chọn một nhà đang xây dở làm chỗ trú. Đến nay, cácnhà xung quanh vẫn chưa hoàn thành, nhưng việc quay vòng vốn của công ty bất độngsản không tốt nên tạm ngừng thi công, do đó cả khu xây dựng gần như không mộtbóng người, ban đêm lại càng trở nên hoang
Đường Du lầnmò theo địa chỉ tìm từng dãy, cuối cùng cũng tìm được gian nhà đó. Căn nhà đóchưa lắp cả cửa, chỉ có một tấm gỗ đặt ghếch lên một phía bên tường, có lẽ đểche chắn. Các thiết bị cấp điện trong phòng vẫn chưa lắp đặt xong, bên trong chỉthấy một chiếc đèn ắc quy đang rọi vào bức tường gạch trơ trụi, ánh sáng lờ mờ,ảm đạm. Trong phòng có một chiếc giường, nền nhà chất hàng đống những thứ hổ lốn,Lâm Khai đang ngồi trên một tấm bê tông, lưng dựa vào bức tường gạch. Đường Duvội lo lắng đi tới, thấy quần áo Lâm Khai xộc xệch, trán bầm tím và có vết máu,khuôn mặt cũng bị sưng vù lên.
Sự xuất hiệncủa Đường Du đã gây chú ý cho người đàn ông đang ngồi trên giường, hắn nhổm ngườidậy nhìn cô.
Đường Ducúi xuống, toan đỡ Lâm Khai dậy, gã đàn ông liền hỏi: “Mày là bạn gái của thằngnày à?”
Giọng hắn tỏrõ vẻ ngạc nhiên, có lẽ không ngờ người yêu của Lâm Khai lại xinh đẹp thế. ĐườngDu lạnh lùng nói: “Tôi đưa anh ấy về nhà trước, chuyện bồi thường, ngày maichúng ta hẹn luật sư.” Trong tình huống này, Đường Du không muốn nói gì nhiều,dứt lời liền dìu Lâm Khai đứng lên, chuẩn bị đi. Ra đến cửa, gã đàn ông vẫnkhông chịu buông tha, giơ tay ngăn lại, lỗ mãng nhìn chằm chằm vào mặt cônói, “Chờchút đã.” Nhìn một lát rồi tiếp, “Thằng ôn này đúng là đại phúc, được cô emxinh đẹp thế này hầu hạ.”
Đường Du bịhắn soi đến khó chịu, cô chau mày nhưng không muốn gây chuyện nên nhẫn nhịn bỏqua ánh mắt tục tằn đó, toan lách qua hắn.
Hắn takhông hề có ý định nhường đường, “Từ từ đã, còn việc bồi thường nữa?”
Đường Du ngẩngđầu nhìn, nhẫn nại nói, “Tôi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




