watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:00 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8465 Lượt

Du chỉ“ừ”, không thấy hưởng ứng lắm. Lý Văn hụt hẫng giải thích: “Chị Đào Hoa thườngkhông cho phép nhân viên tùy tiện vào đó bởi họ hình như không thích người lạ,còn nữa, chị ấy lần nào cũng chọn những nhân viên phục vụ tháo vát nhất. Cậuđúng là may mắn, mới vào làm mà đã được cùng mình vào đó phục vụ rồi.”

Lên đếnnơi, Lý Văn cứ viện cớ mang đồ, lúc thì thu đĩa ra, lúc lại mang đĩa vào, hoặccùng một thứ mà đem vào mấy lần. Đường Du thấy buồn cười nhưng không có ý giễucợt. Lý Văn ở bên trong, còn Đường Du đứng ngoài cửa. Cô viện cớ: “Mình mới đến,sợ vào trong đó lại căng thẳng, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì thì không hay nên cậucứ ở trong, mình đứng ngoài này.”

Đúng lúc LýVăn định vào bên trong lần thứ n thì bỗng một cô gái trẻ từ phía hành lang đốidiện xông tới, đạp mạnh cửa phòng bước vào bên trong, giơ chiếc túi giấy đang cầmtrên tay ném mạnh vào một người đàn ông. Chắc do vung tay quá mạnh nên vài tờtiền trong túi rơi lả tả xuống tấm thảm trong phòng.

Cô gái hétto: “Tôn Văn Tấn, đừng can thiệp chuyện của tôi!”

Tôn Văn Tấnđứng lên nhìn cô gái, không có vẻ gì là tức tối, rồi cúi người nhặt từng tờ tiềngần đó nhét vào trong túi giấy. Rồi gã lại đứng lên, nhìn cô gái, điềm đạm nói:“Nhiễm Nhiễm, anh chỉ muốn tốt cho em.”

Lúc này, DiệpĐào Hoa đã kịp đến nơi, chị nhìn cô gái, bực bội nói: “Chu Nhiễm, cô có bị thầnkinh không đấy?”

Tôn Văn Tấnliền ngăn Diệp Đào Hoa, rồi lại nhìn Chu Nhiễm, khuyên: “Nhiễm Nhiễm, nghe anh,đừng dấn sâu thêm nữa.

Không ngờ,Tôn Văn Tấn vừa dứt lời, cô ta liền cầm ly rượu cạnh đó hắt vào mặt gã, lạnhlùng nói: “Tôn Văn Tấn, nếu anh còn làm hỏng chuyện của tôi thì không xongđâu.” Nói dứt lời ném phăng chiếc ly vào cửa, vụn thủy tinh văng xuống thảm.

Đường Dutoan đi tránh về phía hành lang thì thấy Chu Nhiễm trong phòng lao ra. Cô ta rấtđẹp, đôi mắt to, trang điểm đậm, chỉ có điều dù đánh phấn đậm nữa cũng không thểlàm mờ đi nét ảm đạm vô hồn trên gương mặt.

Diệp ĐàoHoa tức tối, quát: “Chu Nhiễm…”

Việc TônVăn Tấn bị hắt rượu trước mặt mọi người khiến ngay cả các tiếp viên cũng ngạcnhiên, vậy mà anh ta lại không hề tức giận còn kéo tay Diệp Đào Hoa, nói: “Bỏqua đi.”

Không biếtlúc này Lý Văn đang làm gì, Đường Du bắt đầu cúi người thu dọn những mảnh vỡ lại.Cô nghe thấy Tôn Văn Tấn nói: “Đào Hoa, số tiền này, lần sau em giúp anh đưacho cô ấy.”

“Cái gì?”Diệp Đào Hoa cảm thấy gã thật kỳ cục, người ta không cần nữa mà cứ khăng khăngđòi đưa.

Trong phòngvang lên giọng trêu đùa uể oải, “Bị hắt như thế vẫn chưa đủ đâu, xem sau này cậuấy còn dám động đến gái trinh nữa không.”

Tôn Văn Tấnkhông để ý, tiếp tục nói với Diệp Đào Hoa: “Đào Hoa, hãy giúp anh, dẫu sao côta cũng từng bên anh một thời, anh không muốn thấy cô ta ra nông nỗi này.”

Giọng TônVăn Tấn có chút thỉnh cầu, Diệp Đào Hoa ngán ngẩm nói: “Đưa tiền thì có tác dụnggì, cô ta có cảm kích đâu, có cần phải làm như vậy không? Thực ra, chỉ cần anhnói khéo khéo, cô ấy sẽ nghe. Trước đây, cô ấy vốn rất nghe lời anh đấy thôi, mỗitội ương bướng quá, chỉ thích nghe những lời ngon ngọt. Nhiễm Nhiễm không cầntiền có phải là anh không biết đâu.”

Lúc này,người đàn ông bên cạnh cất tiếng đùa, “Ha ha, cô ấy không cần tiền, nhưng emkhông biết là Văn Tấn của chúng ta giờ nghèo tới mức chỉ còn mỗi tiền thôisao.”

Giọng TônVăn Tấn vẫn khăng khăng, “Dù thế nàonhờ em cả đấy.”

Đường Duthu dọn xong thì thấy Lý Văn vẫn đang trong phòng, cứ sờ cái nọ, mó cái kia, biếtlà cô không muốn đi. Quen biết Lý Văn chưa lâu, cũng không hiểu con người cô lắm,chỉ biết là cô thích buôn chuyện, nếu không đã không kể cho Đường Du nhiều chuyệnnhư thế. Đường Du cúi đầu lấy khăn giấy gom mảnh thủy tinh vỡ lại rồi bước xuốnglầu.

Cô cúi cùngcũng hiểu ra: Gặp phải gã đàn ông như thế, Tô Nhiêu sao dứt ra nổi cơ chứ?

Tôn Văn Tấnvừa có tiền, vừa có địa vị, hình thức lại đẹp, hiểu tâm lý phụ nữ, tiêu tiềnphóng khoáng, nhẫn nại, phụ nữ không thích gã mới là lạ, nhưng, có bao nhiêu côgái sẵn sàng sống chết vì gã, tại sao gã lại chọn Tô Nhiêu?

Đường Du xuốnglầu một lát thì Lý Văn cũng xuống, quả nhiên lập tức kéo tay cô ra kể. Các chịem khác cũng đến nghe, chắc là chuyện trên lầu vừa rồi đã làm kinh động họ. “Cậubiết cô gái lúc nãy là ai không? Đó là Chu Nhiễm, trước đây làm tiếp viên ở hộpđêm này, là sinh viên đại học. Cô ta rất xinh đẹp, nghe nói nhà nghèo, không cótiền đóng học phí nên phải làm thêm, chị Đào Hòa biết chuyện, bèn cho vào phòngVIP ấy, sau đó không thấy tăm hơi đâu nữa. Nghe nói cô ta đi theo người đàn ôngđó, nhưng không lâu sau lại quay về Hộp đêm Loạn thế giai nhân này. Trước đây,cô ta không bao giờ tiếp khách, lần này chả hiểu sao, khách loại nào cũng tiếp,rồi lại còn nghiện ngập, cờ bạc, không có tiền nên đành bán mình. Người đàn ôngđó biết chuyện, muốn giúp cô ta trả nợ, còn cho thêm tiền nữa, ai ngờ, cô takhông những không nhận mà còn hắt rượu vào anh ta. Ôi dà, anh này đúng là biếtkiềm chế, lúc nãy bạn bè ở đó nhiều như thế mà anh ta cũng không trở mặt.” LýVăn nhìn Đường Du, như thể chợt phát hiện ra điều gì, “Này, cô Chu Nhiễm đótrông rất giống Đường Du.”

Những cặp mắtđổ dồn về phía Đường Du, may thay đúng lúc chị Đào Hoa đến, hỏi: “Đường Du đâu,cô ấy đâu rồi?”

Mọi người lầnlượt tản ra, chị Đào Hoa đi tới, trong tay cầm một xấp tiền, nói: “Anh ta bảocô vất vả, lúc nãy thu dọn mảnh vỡ thủy tinh có bị cứa vào tay không?”

“Dạ,không.” Đường Du đáp.

Mấy người gầnđó chợt đồng thanh thốt lên kinh ngạc, không ngạc nhiên làm sao được? Tiếp viênuống dở sống dở chết một đêm cũng chỉ được vài trăm tệ tiền boa, nhìn xấp tiềnchị Đào Hoa đưa cho Đường Du, chắc chắn không dưới hai ngàn tệ.

Tiếp đến,chị Đào Hoa lại đưa Lý Văn một xấp tiền khác, ít hơn xấp của Đường Du, nhưngcũng chẳn ít hơn là bao.

Đêm đó, vềđến nhà, Đường Du nhìn thấy giày của Tô Nhiêu ngoài cửa, trong phòng khách có mộtchiếc va li nhỏ, nhìn vào phòng Tô Nhiêu thấy cửa đã đóng. Đường Du không gõ cửa,tan làm xong, đi tàu điện ngầm về đến đây đã là mười hai giờ đêm rồi. Trước khingủ, Đường Du cứ nghĩ về Chu Nhiễm, Lý Văn nói, Chu Nhiễm đã từng theo Tôn VănTấn một thời gian, anh ta đối xử với cô ta cũng tốt, giờ ra nông nỗi này, tínhcách cô này cũng mạnh mẽ thật. Nghĩ đến đây, Đường Du bỗng thấy lo lo cho TôNhiêu.

Ngày hômsau khi tỉnh dậy, Đường Du đã không thấy Tô Nhiêu đâu. Đánh răng, rửa mặt xongrồi đến trường cũng không thấy bóng dáng cô, gọi mấy cuộc điện thoại nhưng TôNhiêu đều không nghe. Sáu giờ chiều, về đến nhà trọ, thấy cửa phòng Tô Nhiêu mở,bên trong không có ai. Đường Du cầm bộ đồng phục, chuẩn bị đến nhà ăn sau đó đếnhộp đêm làm.

Buổi tối,trở về nhà trọ sau khi tan ca, đêm đã rất khuya, Đường Du nghe thấy phía cầuthang vang lên tiếng kêu the thé, tiếp đó là vài tiếng rời rạc, thì ra là tiếngmèo kêu, tiếp nữa là tiếng chửi bới của bà chủ nhà. Đường Du rất quen với giọngđó, là diễn viên kinh kịch nghiệp dư nên bà sở hữu chất giọng the thé đến nhứcóc, rồi tiếp nữa là một giọng còn kinh khủng hơn, đó là giọng của Tô Nhiêu, bọnhọ đang cãi nhau, nguyên nhân hình như vì con mèo.

Quen biết vớiTô Nhiêu lâu như thế nhưng Đường Du chưa bao giờ thấy cô tức giận ai, càngkhông thể ngờ cô còn biết cãi nhau, những lời độc địa phát ra như súng liênthanh khiến bà chủ nhà không chen được câu nào. Đường Du đã trọ ở đây hơn mộtnăm, trước đây, con mèo này cứ nửa đêm là kêu ầm ĩ, không sao ngủ nổi, mấy lầncô mắng nó Tô Nhiêu đều khuyên can, nói sau khi chồng bà chủ nhà qua đời, chỉcòn mỗi con mèo vui buồn cùng bà ta nên khuyên cô bỏ qua. Trước đây mỗi khi gặpbà chủ nhà ôm con mèo đi dạo trong khu, Tô Nhiêu còn cười đùa vui vẻ, khen ngợivài câu, nhưng giờ thì…

Đường Du đimau hơn, khi đến nơi thì mấy người hàng xóm đã bị đánh thức rồi, cô thấy mặt bàchủ nhà đỏ bừng bừng, hơi thở dồn dập, sợ xảy ra chuyện nên cô vội vã kéo TôNhiêu lên phòng. Người Tô Nhiêu nồng nặc mùi rượu, vừa lên đến phòng đã lấychăn trùm kín đầu,

Đường Du đitắm rửa, lúc quay lại thì thấy Tô Nhiêu nằm úp trên giường nôn ọe, trên nền nhàđã có một đống. Nhìn Tô Nhiêu như vậy, Đường Du đau lòng lắm. Cô rót một cốc nước,nói: “Nhiêu Nhiêu, súc miệng đi.”

Đường Du nhớđến Chu Nhiễm nên không nói gì, cô vào nhà vệ sinh tìm giẻ và chổi lau sàn để dọnbãi nôn.

Tô Nhiêu cầmcốc nước, ngơ ngác nhìn bạn, đến lúc Đường Du xong việc ngẩng đầu lên, đã thấyTô Nhiêu giàn giụa nước mắt, nói trong tiếng nấc: “Tiểu Du, mình… mình rất yêuanh ấy, cái gì anh không thích, mình đều không dám làm. Nhưng, tại sao, tại saoanh ấy vẫn không cần mình?”

Tại sao ư?Tô Nhiêu không xinh đẹp, xuất thân cũng chẳng ra gì, cả đời chưa làm mất lòngai trừ bà chủ nhà, vậy tại sao Tôn Văn Tấn lại đến với cô? Có lẽ tại quá nhàmchán với mẫu đơn quốc sắc nên muốn thử chút hương vị của cây cỏ? Hay có thể gãđàn ông này trời sinh đã thích làm tổn thương trái tim phụ nữ… Nhưng Đường Dulàm sao thốt ra được những lời này.

Khó khăn lắmTô Nhiêu mới ngủ được, sợ nửa đêm cô nghĩ quẩn nên Đường Du không dám về phòngmà ngủ tạm trên chiếc ghế cạnh giường Tô Nhiêu.

Quá

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT