watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:00 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8466 Lượt

nửađêm, điện thoại của Đường Du bỗng kêu inh ỏi. Cô giật mình tỉnh giấc, sợ ảnh hưởngđến Tô Nhiêu, cô vội vã ra phòng khách nghe, đến tận ban công mới dám lên tiếng,“A lô, ai đấy ạ?”

Thường thìrất ít người gọi điện cho cô, trừ Tô Nhiêu, thỉnh thoảng văn phòng khoa có gọi,nhưng, đã quá nửa đêm rồi, ai gọi điện cho cô giờ này kia chứ?

Đường Dunghe điện thoại, đầu dây bên kia lại không nói gì. Cô a lô vài tiếng, cảm thấythật kỳ lạ, người đó không dập máy, cũng chẳng nói gì. Cô nhìn vào màn hình điệnthoại, số điện thoại hiển thị có mã vùng thành phố N, cô nói: “A lô, a lô, LâmKhai, là anh đúng không? Có việc gì thế, sao anh không nói gì?”

Đáp lại côvẫn chỉ là sự yên lặng, không một tiếng trả lời.

Đợi khoảngba phút, Đường Du không thể nhẫn nại thêm được nữa, cô dọa: “Nếu anh vẫn khôngnói gì, em sẽ dập máy.

Đợi thêmkhoảng một phút, Đường Du toan dập máy thì ở đầu dây bên kia, giọng Lâm Khai cấtlên nghe rất nhỏ, như thể đang cố để không bật khóc, “Tiểu Du, anh đây.”

“Anh làm emsợ chết khiếp, sao mãi mà anh không nói gì?”

Lâm Khaikhông trả lời Đường Du mà lại hỏi: “Đường Du, em vẫn ổn chứ?”

“Em vẫn ổn,nhưng sao muộn thế này rồi mà anh còn gọi đến?” Đường Du từng chứng kiến nhữngcô bạn trong lớp yêu đương, họ nấu cháo điện thoại với bạn trai cả ngày lẫnđêm, đến giờ học cũng không muốn dập máy, như tiếc không thể lúc nào cũng dínhchặt với nhau. Tình cảm của Đường Du và Lâm Khai chưa bao giờ mãnh liệt như thế,dường như cô không yêu hết mình, may thay Lâm Khai hình như cũng không thích kiểuđó, nhưng sao giờ đã quá nửa đêm rồi anh còn gọi đến chỉ để hỏi han?

Không ngờ,phía bên kia lại im lặng, Đường Du chẳng có gì để nói, cũng không biết Lâm Khairốt cuộc đã gặp phải vấn đề gì nên đành nhẫn nại chờ đợi. Một lúc lâu sau, giọngLâm Khai nghẹn ngào: “Tiểu Du, anh rất nhớ em.”

Đường Duchưa kịp trả lời thì điện thoại đã tút tút, Lâm Khai dập máy rồi? Đường Du nhìnđiện thoại, kiểm tra thêm lần nữa, chợt nghĩ đến giọng Lâm Khai lúc nãy khôngbình thường. Cô vội gọi lại, gọi mấy lần nhưng chỉ nghe thấy thông báo: “Số máyquý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.”

Đường Dunhìn điện thoại một hồi lâu, thời gian hiển thị trên đó đã là năm giờ sáng. Tốiqua, sau khi tan ca, vì phải chăm sóc Tô Nhiêu, gần ba giờ sáng cô mới ngủ, giờthấy mệt, không gắng gượng được nữa. Cô tự nhủ, sẽ gọi lại cho Lâm Khai sau, ngủthêm chút nữa không lại nhỡ buổi học ngày mai.

Sáng sớm,Đường Du bị đánh thức bởi tiếng chuông hẹn giờ trong điện thoại, không muốn dậychút nào nhưng hôm nay học môn đọc hiểu tiếng Pháp, rất quan trọng, hơn nữa vịgiảng viên người Pháp lại vô cùng đẹp trai, cô không thể không đi. Đường Du rửamặt bằng nước lạnh, cầm theo giáo trình, trước khi ra khỏi nhà cô sang phòng TôNhiêu xem thử, Tô Nhiêu vẫn đang ngủ rất say. Đường Du vội xé một trang giấytrong cuốn vở, viết vào đó vài dòng, đặt cạnh gối của Tô Nhiêu rồi đến trường.

ội dung tiếthọc của vị giảng viên người Pháp rất nhiều, Đường Du chăm chú lắng nghe, hết giờcô liền nhoài người gục lên bàn, mệt đến nỗi không muốn cử động. Mấy nam sinhđi đến giả vờ hỏi han: “Trưa rồi, không đi ăn cơm à?” Đường Du đang buồn ngủ,không đáp lời, chỉ nghe thấy giọng mấy nữ sinh: “Giỏi giang cái nỗi gì cơ chứ!”

Đường Du mởto mắt, nhưng không phải để đôi co với đám nữ sinh vừa rồi, cô bỗng nhớ đến cuộcđiện thoại của Lâm Khai sáng sớm nay, liền rút di động ra gọi nhưng không ainghe máy. Cô nghĩ một lát rồi gọi đến phòng ký túc xá của Lâm Khai để hỏi số điệnthoại nhà riêng. Đường Du bấm máy gọi, lập tức có người nghe, đầu dây bên kialà giọng một phụ nữ đứng tuổi, cô nhận ra đó là mẹ của Lâm Khai. Có lần mẹ anhđã đến trường, cố ý muốn xem mặt cô, Đường Du lúc đó rất hoảng sợ, còn tráchLâm Khai sao không báo trước.

Đường Du làcô gái từ nhỏ đã xinh đẹp, tiền bạc được cha chu cấp nên chẳng khi nào thiếu,chỉ kém người khác là không có một gia đình bình thường. Từ nhỏ đến lớn, thầycô và bạn bè đều nói cô kỳ quặc, ít khi chủ động chuyện trò với ai, còn có vẻkhinh khỉnh, khác người nhưng thực ra trong lòng cô lại rất tự ti. So sánh bảnthân mình với bạn bè hoặc với những cô gái kém hơn về điều kiện kinh tế, hìnhthức hay sự sắc sảo, cô đều cảm thấy vô cùng tự ti. Bởi họ đều có một gia đìnhbình thường, có người thương yêu, dịp lễ tết đều có nơi chốn để đi, mỗi cô làkhông, đến bạn bè cũng chỉ có một mình Tô Nhiêu. Cuộc sống đôi khi là thế, khihầu hết mọi người đều tỏ ra xa cách với mình, mình sẽ tự hỏi phải chăng bảnthân đúng là đang thiếu thứ gì đó. Đường Du sợ để lại ấn tượng không tốt với mẹcủa Lâm Khai nên rất thấp thỏm. Nhưng bà đã lặn lội từ thành phố N lên đến đâyrồi, cô không thể không gặp.

Gặp rồi mớithấy bà là người rất hiền hòa, cởi mở, Đường Du vừa đến đã đưa ngay cho cô mộttúi lạp xưởng to, nói: “Cái này là do bác tự hun, Tiểu Khai nói cháu rất thíchăn lạp xưởng bác làm, cháu mang về đi, khi nấu cơm cho vào nồi cơm điện hấp qualà có thể ăn được ngay.”

Mặt ĐườngDu ửng đỏ, Lâm Khai đứng cạnh đó khẽ cười. Mẹ Lâm Khai lại lấy từ trong túi ramấy đôi giày bông, rồi nói với Đường Du: “Những đôi giày này là do bác tự làm,Tiểu Khai bảo chân cháu sợ lạnh, mùa đông hay bị nẻ. Trước khi đến đây, bác vộilàm cho cháu vài đôi, toàn bằng bông mới năm nay đấy, sợ cháu lạnh nên bác đệmhơi dày, không biết có vừa chân không?”

Đường Ducàng bối rối hơn. Cô có nhược điểm là người khác đối xử với không ra gì, cô chođó là hợp lý, thậm chí bố cô muốn cắt đứt quan hệ cha con, cô cũng bất cần.Nhưng cô lại sợ người ta đối xử tốt với mình, vì như vậy cô sẽ không biết nên đềnđáp thế nào.

Sau này ĐườngDu mới biết, thì ra Lâm Khai đã sớm kể cho bố mẹ anh về cô. Họ đều làm giáoviên, một người dạy tiểu học, một người dạy cấp hai, cả hai đều tốt bụng, chấtphác. Lâm Khai chỉ mới kể sơ sơ thôi nhưng mẹ anh lại rất coi trọng, trong lòngĐường Du rất cảm kích. Mẹ của cô, trước khi ly hôn, do bị cuộc sống hôn nhândày vò nên thường xuyên trút giận lên Đường Du lúc bấy

giờ mới chín tuổi. Saunày người cha lại nhẫn tâm vứt cô một mình ở thành phố B, càng không cần phảinhắc đến người cậu di cư của cô nữa. Nhiều năm nay, trái tim cô đã bị những ngườithân thiết nhất làm nguội lạnh, giờ đây mẹ Lâm Khai lại thổi vào đó một luồnggió ấm áp, có thứ gì đó đang dần tan chảy trong trái tim vốn băng giá của cô.

Những đôigiày vừa khít chân Đường Du, mùa đông năm ấy chân cô không bị nứt nẻ nữa. Lầnđó, trước khi về, mẹ Lâm Khai còn cầm tay cô nói: “Tiểu Du, bác có điều này muốnnói, mong cháu đừng giận.” Đường Du không hiểu mẹ Lâm Khai sẽ nói gì khiến côgiận, không ngờ tiếp đó bà lại cẩn trọng nói: “Nếu tết nhất không đi đâu, nếucháu không chê thì về nhà bác nhé. Bác còn biết làm cả món thịt xông khói nữa.”

Lúc này, ĐườngDu đang giữ máy, cô chỉ nghe thấy phía đầu dây bên kia vang lên hai tiếng “TiểuDu”, sau đó là tiếng khóc thút thít.

Đường Du bỗnglo lắng, một linh cảm chẳng lành chợt trỗi dậy, “Bác ơi, có chuyện gì vậy, tốiqua Lâm Khai gọi điện thoại cho cháu, anh ấy…”

“Tiểu Khai,nó gặp rắc rối rồi.”

“Bác ơi,bình tĩnh kể cho cháu nghe, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì với Lâm Khai ạ?”

“Nó lái xe,đâm vào người ta, bị người nhà người ta đưa đi rồi, họ hung hăng lắm, đến giờnày vẫn chưa về…” Mẹ Lâm Khai cuống đến nỗi nói không rõ đầu đuôi. Đường Dunghe không rõ ràng lắm, trước khi dập máy, cô nói: “Cháu sẽ mua vé đến đó ngay,bác đừng quá lo lắng.”
Đọc tiếp: Tình Yên Đau Đớn Thế – Chương 3
Chương 3:Hoàn toàn bế tắc

Lúc này,giọng nói pha lẫn vẻ giễu cợt của Tôn Văn Tấn mới cất lên, “Cô Đường Du, đây làcách mà cô nhờ vả người khác sao?”

Đường Du vộithu dọn sách vở rồi chạy thằng về nhà, đến nơi, cô thấy Tô Nhiêu đang ra sức bấmđiện thoại. Đường Du vào phòng thu dọn đồ, khi đi ra vẫn thấy Tô Nhiêu đang gọiđiện, từ trong điện thoại phát ra tiếng thông báo tự động lặp lại không đổi:“Xin lỗi, thuê bao quý khách vừa gọi đã ngừng hoạt động.”

Tôn Văn Tấnđúng là kẻ tàn nhẫn, nhìn mắt Tô Nhiêu đỏ hoe, sắc mặt nhợt nhạt, Đường Du thấyxót lắm. Cô vẫn còn nhớ, sau khi ly hôn, mẹ cô lúc nào cũng ôm khư khư lấy điệnthoại gọi liên tục cho bố cô, vẻ mặt giống hệt Tô Nhiêu bây giờ, đều là sự cốchấp điên cuồng. Khi đó, bố cô không bao giờ trả lời điện thoại, sau khi mẹ quađời, Ðường Du vĩnh viễn chẳng bao giờ biết mẹ rốt cuộc có điều gì muốn nói vớibố. Cô càng không biết rằng, giá như lúc đó bố cô trả lời điện thoại thì có thểmẹ cô đã không tự sát.

Nghĩ đếnđó, Đường Du quên cả việc phải nói với Tô Nhiêu về chuyện tiền thuê nhà, chỉnói là có việc phải đi thành phố N ngay, mong Tô Nhiêu ở lại tự biết chăm sóc bảnthân. Ra đến cửa, Đường Du liền gọi điện cho mẹ của Tô Nhiêu, nói qua về tìnhhình của bạn, may thay, mẹ Tô Nhiêu nói sẽ xin nghỉ để đến đây xem sao.

Trong ngườiĐường Du chỉ có hơn hai ngàn tệ được khách boa ở hộp đêm tối qua, sau khi muavé máy bay thì chẳng còn lại là bao. Xuống máy bay, cô bắt xe đi thẳng đến nhàLâm Khai, nhớ mang máng là nhà Lâm

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT