|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
chàng trai đó hoảng hốt bỏ chạy, cô cười một mình, khôngđể ý nữa mà tiếp tục sải bước. Vừa ra khỏi cổng, cô liền bị cô gái kia gọi vớitheo, “Này, bạn gì ơi!”
“Cậu gọimình?” Đường Du quay người lại hỏi.
“Ừ, cậu quađây một lát.” Cô gái trông rất trẻ con, tóc loăn xoăn, mắt tròn tròn, quần áo sặcsỡ, trang điểm lòe loẹt, xem ra còn nhỏ tuổi, chả trách lại dám chặn đường tỏtình.
Đường Du liềnđi lại.
“Anh ấy vừanói là thích cậu, muốn cậu làm bạn gái, cậu thấy sao?”
Đường Du ngạcnhiên nhìn chàng trai nhưng anh ta chỉ cúi gằm mặt. Tưởng anh ta muốn lấy cô ralàm lá chắn, thấy đàn ông con trai mà bị cô bé theo đuổi đến nỗi không biết trốnvào đâu, cô cảm thấy vừa buồn cười vừa không biết nên làm thế nào. Đường Ducũng không có ý vạch trần anh chàng nên chỉ tỉnh bơ nói, “Tôi thấy sao thì cóliên quan gì đến cậu?”
“Nếu cậucũng thích anh ấy thì hãy đồng ý làm người yêu của anh ấy, kể từ giờ phút nàymình…” cô gái sụt sịt, “từ giờ phút này… mình sẽ không làm phiền nữa.”
Đường Dungước mắt quan sát chàng trai, một gã mọt sách đích thực, mặt mày sáng sủa, chỉcó điều mặt anh ta cúi thấp quá, có lẽ là do xấu hổ. Đường Du cười đáp, “Ừ, nếunhư anh ấy thích và muốn kết bạn thì cũng được thôi.”
Nghe ĐườngDu nói xong câu đó, cô chàng trai cũng đỏ ửng lên, đầu vẫn cúi thấp.
Cô gái giậndỗi nhìn chàng trai rồi lại nhìn Đường Du, giậm giậm chân quay lưng bỏ đi.
Đường Du bậtcười, chàng trai dường như vẫn không dám nhìn lên nhưng cô đã nhận ra anh nàychính là người cô kéo nhầm tay tại buổi tọa đàm lần trước, tuy vậy, cô cũngkhông nói gì, quay lưng đi. Vừa đi được hai bước, phía sau bỗng vang lên giọngnói, “Này, em đừng đi.”
Đường Duquay người l ngạc nhiên nhìn anh ta, “Lại chuyện gì nữa đây?”
“Em vẫnchưa… chưa nói em học khoa nào, lớp nào và tên là gì.” Giọng anh ta rất nhỏ.
“Nói choanh biết để làm gì?”
“Lúc nãy,chẳng phải em nói là, nếu anh thích, em sẽ đồng ý làm bạn với anh sao?”
Đường Du dởkhóc dở cười nói, “Lúc nãy chỉ vì tôi muốn giúp anh ứng phó với cô bé kia thôi,anh tưởng thật à?”
Chàng traibỗng ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt Đường Du, chậm rãi nói: “Nếu em đồng ý,là thật cũng được.”
Trong thờigian này, quanh Đường Du đang có rất nhiều chàng trai theo đuổi. Họ làm mọicách để lấy lòng cô, người thì đốt nến, người thì thả bóng bay, người thì nửađêm canh ba tỏ tình dưới tầng nhà cô trọ, người thì nhờ chuyển thư tình đến cô,người lại nhờ Tô Nhiêu làm mai mối, tất cả họ đều có điểm chung là vô cùng táobạo, điều gì cũng dám nói, hễ mở miệng là thề thốt đời đời kiếp kiếp. Còn chàngtrai này, khuôn mặt thanh tú nhưng nhút nhát, không biết đến cả cách từ chốicon gái. Đường Du nhìn anh ta, lúc này mặt anh không đỏ nữa, chỉ có mồ hôi làđang túa ra trên trán, cô bỗng thấy anh ta có phần đáng yêu, nên cười nói: “Đểtôi suy nghĩ thêm.”
“Suy nghĩthêm” thường là cái cớ để người ta từ chối, tiếc rằng đến cả điều đó Lâm Khaicũng không nhận ra. Mấy ngày sau, cũng trên con đường này, Đường Du lại gặp LâmKhai, anh muốn hỏi cô đã suy nghĩ xong chưa.
Đường
Dunghĩ một lát rồi bật cười, anh chàng này đúng là nghiêm túc thật. Sau này nghĩlại, cô cũng không hiểu tại sao mình lại bằng lòng. Chỉ có điều, với Lâm Khai,cô thấy rất hài lòng. Anh học ngành khoa học tự nhiên, hình thức khá, tính tìnhchất phác, mai này đi làm sẽ mua nhà ngay tại thành phố B rồi họ sẽ sinh một cậucon trai, Lâm Khai sẽ nghiên cứu khoa học, cô sẽ làm phiên dịch, họ sẽ là mộtgia đình trí thức bình thường trong thành phố này, quá ổn, có thể đây chính làlí do Đường Du đồng ý yêu anh.
Sau đó, ĐườngDu và Lâm Khai mỗi tuần gặp nhau một lần, ăn cơm cùng nhau rồi ai lại về trườngngười nấy, thỉnh thoảng có nhắn tin qua lại, chủ yếu là Lâm Khai gửi tin nhắn,gọi điện cho Đường Du. Tiếp xúc nhiều với Lâm Khai, Đường Du dần thấy yêu chàngtrai này, anh thật sự tốt. Lâm Khai cũng là người thành phố N, biết Đường Duthích ăn đặc sản nơi đó, mỗi lần về nghỉ hè hay nghỉ đông, anh đều không quênmang cho cô rất nhiều món quà đặc sản, theo thầy đi nghiên cứu, cũng vẫn nhớmang về những đặc sản vùng miền cho cô, đi Sơn Đông thì mang về hạt thông, hạtđiều, đi Tân Cương thì mang nho, mỗi lần lại túi to túi nhỏ vác về trường. Mộtlần, Đường Du đang ở thư viện, sắp đến giờ đóng cửa, do đến kì kinh, bụng rấtđau, cô liền gửi tin nhắn cho anh nói không muốn đi bộ, không ngờ Lâm Khai lậptức đạp xe ba mươi phút từ trường anh đến thư viện, chở cô về nhà trọ xong lạiđạp xe ba mươi phút về trường. Nhà trọ của Đường Du thực ra chỉ cách thư việncó năm phút đi bộ, thế nên cô rất cảm động. Giờ đây nhớ lại những lời Tô Nhiêunói hôm trước, đến kì kinh, Tôn Văn Tấn cũng mua băng vệ sinh cho cô, Đường Dunghĩ có thể phụ nữ ở thời điểm đó thường rất yếu đuối nên dễ mềm lòng, âu cũnglà điều dễ thứ tha.
Về đến nhàtrọ, lúc ngang qua tầng một, bà chủ nhà liền gọi với theo, “Sắp đến hạn nộp tiềnthuê nhà rồi, nhớ đóng cho bác ba tháng tiền thuê ba tháng tới nhé.”
Căn hộ ĐườngDu thuê cứ ba tháng lại nộp tiền một lần, lần trước nộp vào tháng chín, hôm naylà ngày mồng hai tháng mười hai, vẫn còn sáu ngày nữa. Đường Du đáp: “Vâng,cháu nhớ rồi ạ.”
Vào đếnnhà, cô bắt đầu lục lọi khắp nơi, tìm thấy một tấm thẻ ngân hàng khác, nhập mãsố thẻ kiển tra số tiền còn lại, trên màn hình hiện lên các khoản cô chi tiêutrong vòng hơn nửa năm. Đường Du thoáng nhìn rồi chợt giật mình, trong thẻ cònkhông đến năm trăm tệ. Học kỳ này mặc dù chưa nộp học phí nhưng đã nộp một lầntiền nhà vào tháng chín, cộng với chi phí sinh hoạt hàng ngày trong ba tháng,chẳng ngờ số tiền trong thẻ giờ chỉ còn ít thế.Trước đây, chiếc thẻ tín dụng màcha cô đưa không có giới hạn, hơn nữa, từ trước đến giờ cô không hề có khái niệmgì về tiền bạc, chi tiêu cũng không có kế hoạch. Bấy nhiêu năm như thế cô cũngkhông nghĩ là nên rút tiền từ tấm thẻ đó để tích góp riêng vậy nên bây giờ, vấnđề tiền bạc mà cô phải đối mặt thật gay go.
Căn hộ côthuê có một phòng khách, hai phòng ngủ, do gần trường, đường lại dễ đi nên tiềnthuê mỗi tháng là hai nghìn tệ. Nếu theo thông lệ ba tháng nộp một lần thì sausáu ngày nữa cô phải gom đủ sáu nghìn tệ.
Đường Du bắtđầu thấy lo lắng, phòng này trước đây chỉ mình cô thuê, lúc đầu vì còn phòng trống,Tô Nhiêu muốn đến ở cùng, cô cũng không để bạn phải nộp tiền nhà. Hơn nữa, thấyđiều knh tế nhà Tô Nhiêu không dư giả gì nên cô chưa từng có ý để bạn san sẻ.Giờ đây, điều Đường Du cần phải nghĩ là kiếm tiền ở đâu.
Cô biếttrong khoa có nhiều sinh viên làm thêm bên ngoài, có người làm nhân viên bánhàng trong cửa hàng KFC hoặc siêu thị, cũng có người là việc văn phòng trongcông ty hoặc nhận tài liệu về dịch. Nhưng Đường Du nghĩ, điều cô cần bây giờ làmột công việc kiếm được nhiều tiền trong thời gian ngắn. Cô biết một nơi, trướcđây Tô Nhiêu từng nói, có những sinh viên nữ trẻ đẹp trong khoa làm việc trongcác hộp đêm, công việc nhẹ nhàng, kiếm tiền nhanh mà không nhỡ việc học hành.Còn nữa, có một số được lòng các đại gia nên dễ dàng sống sung sướng, không phảilo toan gì chuyện cơm áo, nhưng thế thì phải uống rượu với khách. Đường Du nghĩkhông biết nơi đó họ có tuyển người phục vu không.
Buổi tối,Đường Du đến dãy phố toàn các quán bar, chọn một quán tương đối sang trọng. Côngước mắt nhìn, trên tấm biển có hàng chữ “Loạn thế giai nhân”, sau khi vào bêntrong, Đường Du được một nhân viên lễ tân đưa lên lầu. Thấy bộ dạng phục vụ nhiệttình của nhân viên, mặt Đường Du ửng đỏ rồi vội vàng nói trước khi được chàođón: “Tôi đến xin việc, xin hỏi ở đây có cần người phục vụ không?”
Cô lễ tânquan sát một lát, nói: “Tôi cũng không rõ, nhưng tôi sẽ đưa cô đi gặp Tổng giámđốc.”
Hộp đêm nàykhông hề thiếu nhân viên, có lẽ thấy Đường Du xinh đẹp nên tay tổng giám đốc lậptức đồng ý và bảo nhân viên dẫn cô đi gặp một chị tên là Đào Hoa.
Người nhânviên vừa đi vừa giới thiệu. Thì ra chị Đào Hoa là ca trưởng, họ Diệp, hơn bamươi tuổi nhưng do biết làm đẹp nên khó đoán được tuổi, rất xinh đẹp và có nétgiống Quan Chi Lâm*.
[Quan ChiLâm sinh năm 1962 tại Hồng Kông, là diễn viên và từng được coi là Mỹ nhân số mộtcủa Hồng Kông.">
Người nhânviên nói lại lời của Tổng giám đốc với Diệp Đào Hoa, nhưng chị ta hầu như khôngđể ý, thói quen nghề nghiệp khiến chị tiến lại búng búng khuôn mặt và nắn nắneo Đường Du, rồi nói: “Làm nhân viên phục vụ thì thật đáng tiếc.” Tuy vậy chịta cũng không có ý ép buộc, do Đường Du không tiếp lời, chị cũng không nhắc lạinữa. Có một chuyện xảy ra trước khi Đường Du rời hộp đêm, thì ra nhân viên phụcvụ ở đây phải nộp tiền đặt cọc, không nhiều, chỉ ba trăm tệ nhưng với Đường Duthì quá là khó, cô nóiDiệp Đào Hoa: “Giờ em không có tiền.”
Diệp ĐàoHoa nhìn kĩ Đường Du thêm lần nữa, hiểu rằng nếu không quá bế tắc thì người nhưcô đâu có đến nơi này. Chị ta xua xua tay, nói: “Thôi được, em có thể để Chứngminh thư ở đây.” Sau khi mọi thứ xong xuôi, lúc chuẩn bị ra về, Diệp Đào Hoa hỏithêm: “Em thực sự không định làm cùng chị à? Chị sẽ giới thiệu cho em những ngườitốt nhất, có thể em chưa biết, nhân viên tiếp
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




