watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:00 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8481 Lượt

với sự đớn đau, cảnh giác, kiên cường; khi bị ai đó làm tổn thương, lòngcô không thấy đau, mắt khôngk rơi lệ, trái tim không mềm yếu. Trái tim cô giờgiống như một phiến băng lạnh giá, dù vô cùng cứng rắn nhưng có ai biết được rằngchính sự giá lạnh đó đang giày vò tâm can khiến cô nhói buốt tận xương tủy.

Những tưởngtuổi hai mươi là độ tuổi đẹp nhất, vậy mà tại sao cuộc đời cô lại tuyệt vọng đếnthế?

Giờ có ngườiyêu cô, người bị cô kéo nhầm tay, trong khoảnh khắc đỏ mặt lên vì xấu hổ đã phảilòng cô, rồi ngày ngày đứng đợi ở cổng trường chỉ mong được gặp lại cô. Khi bịmột cô gái theo đuổi, anh nói đã có bạn gái nhưng không biết tên gì, học khoanào, chỉ biết mỗi con đường mà ngày nào cô cũng ngang qua. Một chàng trai thậtthà, trẻ trung, khôi ngô, tốt bụng, thông minh, tiền đồ rộng mở đã dành cho côtình yêu thuần khiết, đã yêu khi cô gần như tuyệt vọng. Chàng trai tốt ấy giờgiết người vì cô, phải đền đáp thế nào đây, nhất định cô sẽ báo đáp dẫu có thịtnát xương tan

Gái trinhcó là gì, một cô gái trinh đổi lấy một tương lai của một chàng trai tốt, đángchứ sao?

Tôn Văn Tấn,tôi đã nghĩ kỹ rồi, mau đưa tôi đi gặp ông ta.

Đường Dukhông biết nói bao lâu mới ngủ, lúc tỉnh dậy cô thấy mình đang nằm trên giường,ngẩng đầu nhìn xung quanh, đoán chắc đây là phòng trong khách sạn. Quần áo trênngười cô vẫn nguyên, cơ thể đầy mùi hôi, đầu như muốn vỡ tung, nhất thời vẫnchưa nghĩ ra ai đã đưa mình đến đây. Cô đi tắm gội, đang rửa mặt thì nghe thấytiếng chuông cửa, cô liền chạy ra, nhưng rồi lại ngập ngừng.

Tôn Văn Tấnđang đứng trước cửa. Những gì xảy ra tối hôm trước bỗng như nước thủy triềutràn về.

Rượu, đànông, Tôn Văn Tấn, và cả… những lời nói tối qua, cuối cùng Đường Du cũng nhớ lạimọi thứ. Cô ngơ ngác rồi bật cười, giống như cọng cỏ thu mảnh mai, rung lên khekhẽ, nhỏ bé mà lạnh lẽo, thì ra là như vậy.

Ngơ ngẩn mộthồi, cô lại cười, nhưng lần này là cười Tôn Văn Tấn, cô nói, “À, anh Tôn, cámơn anh chuyện tối qua!”

Đường Du vẫnchưa rửa mặt xong, toan quay người đi vào nhà vệ sinh, như thể nhớ ra điều gì,cô ngoảnh đầu lại nói thêm: “Anh Tôn này, đợi tôi đi rửa mặt. Còn nữa, có cầnphải tắm rửa không? Nhưng tôi không có quần áo để thay.”

Tôn Văn Tấnnhìn Đường Du, không phản ứng gì. Cô gượng cười, “Hôm qua tôi đã sai, còn trẻngười, non dạ nên không hiểu biết nhiều. Khi nào đưa tôi đi gặp sở trưởng Tô, cầnlàm những gì thì anh cứ nói. À, tôi là gái trinh.”

Tôn Văn Tấnnhìn cô không chớp mắt. Cái nhìn lần đầu tiên là khi vớt cô từ dưới nước lên,trong bóng đêm cô mặc chiếc áo gió ướt sũng nhưng vẫn toát lên phong thái đặcbiệt, nhướn màu trợn mắt nhìn anh. Câu nói xúc phạm của Trần Thích hôm qua khiếncô đứng phắt dậy ra về. Còn một lần nữa, đó là khi cô khinh khỉnh nói là đi cắtđứt quan hệ cha con. Vẻ mặt lúc nào cũng bất cần ấy giờ đã bị giấu kỹ, thay vàođó là điệu bộ cung kính lấy lòng, điệu cười giống cọng cỏ thu ảm đạm, thêlương.

Tôn Văn Tấndán mắt nhìn gương mặt cô, bơ nói, “Tối qua cô đã uống nhiều.”

“Ồ, thế hômqua tôi không mạo phạm gì anh chứ?” Đường Du khẽ cười. Cỗ vẫn mỉm cười, cười màthấy lòng mình chua xót, tim nhức nhối, rồi vội đi vào phòng tắm, nói, “AnhTôn, đợi tôi một lát, sẽ xong ngay thôi.”

Tiếng nướcxối vang lên, Đường Du bắt đầu tắm.

Tôn Văn Tấnlấy trong tủ rượu một chai vang Lafite 82 và một chiếc ly, sau đó rót ra, vừa uốngmột ngụm, Đường Du đã ăn mặc gọn gàng đứng trước mặt. Mặc dù tóc vẫn đang rỏ nước,vẫn mặc bộ quần áo nhàu nhĩ đêm qua nhưng trông cô đã sạch sẽ, mát mẻ hơn rấtnhiều.

Tôn Văn Tấnđặt ly xuống, ngoảnh đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, không nhìn cô, chầm chậm nói,“Cô đi đi.”

“Tôn Văn Tấn,anh?” Đường Du ngạc nhiên.

Tôn Văn Tấnkhông nói gì thêm, miệng nhấp từng ngụm rượu nhỏ, mắt cũng chẳng nhìn cô.

Đường Dunhìn hồi lâu rồi cúi đầu nói: “Tôi hiểu rồi. Anh Tôn, cảm ơn anh chuyện tốiqua.”

Không biếtđiều gì đã khiến gã đàn ông sang trọng, quyền thế này thay đổi, nhưng, nếu gãkhông muốn giúp nữa thì cô chỉ có thể dựa vào bản thân. Đấy, hoàn toàn chẳng cóai ép buộc cô! Hôm đó, mặc dù bà Lục luôn mồm nói không dây dưa chuyện này nữanhưng có lẽ vẫn còn hy vọng. Đường Du đi ra cửa, còn hy vọng là tốt rồi, cô vẫncười, trong lòng trào dâng nỗi xót xa, bước chân cô nhanh dần.

Chưa đi đếncửa, cánh tay cô bỗng bị kéo lại từ phía sau.

Đường Dungoảnh mặt lại, cô vẫn cười, giọng nhẹ nhàng, ngọt ngào: “Anh Tôn, anh còn muốndặn dò điều gì?”

Ánh mắt TônVăn Tấn đảo khắp khuôn mặt cô, Đường Du miễn cưỡng rặn ra nụ cười, bất chợt gãxoay người cô lại. Một giây sau, Tôn Văn Tấn không kiềm nén được, hôn tới tấp.Gã vòng tay đỡ người cô, lưng Đường Du bất chợt lạnh ngắt, trong miệng có hươngvị rượu vang Lafite đắt đỏ.

Đường Dukhông phản ứng gì, cũng chẳng giãy giụa, mở mắt nhìn chằm chằm gã.

Đôi mắt côrất to, trong sáng giống như mắt của một con nai, một con nai đã chạy đến bờ vựcrồi mà vẫn bị người ta bắt được. Dưới chân là mỏm đá, phía trước đã hết lối, đằngsau là họng súng thợ săn, không còn đường lùi, nó không phản kháng, chỉ mở to mắtnhìn, nhìn người thợ săn đang từng bước tiến đến gần, nhìn đến tận khi bị tómchặt cổ rồi mà vẫn không muốn nhắm lại.

Tôn Văn Tấnđưa tay lên xoa mắt Đường Du để cô nhắm lại, môi vẫn quấn riết lấy cô. Bàn taykia di chuyển trên người cô, một cơ thể hoạt bát, trẻ trung, tràn trề sinh lựcđang bao bọc lấy một tâm hồn rỉ máu.

Gã không thểngờ sự việc lại diễn ra như thế, nhưng một khi đã xảy ra rồi thì không sao cưỡnglại được.

Lưỡi TônVăn Tấn cẩn thận liếm láp trên môi cô từng li từng tí, như thể đó là một việcquan trọng nhất đời. gã đưa lưỡi vào miệng cô tìm kiếm, nghe thấy tiếng thở củacô dần trở nên gấp gáp, gã từ từ mất kiểm soát. Nụ hôn chưa thõa mãn kéo dài xuốngcổ, xương quai xanh rồi đến ngực, hai tay gã lần cởi quần cô, cuối cùng bị côgiữ lại. Tôn Văn Tấn tạm dừng lại, nhìn cô.

Khoảng cáchrất gần, gã có thể nghe thấy tiếng thở gấp gáp, hơi thở nong nóng của cô phảlên mặt. Cô có thể thấy ánh mắt tràn đầy dục vọng của gã đang hừng hực nhìn khiếnmặt mình nóng ran, da cô căng lên. Tay gã dễ dàng tuột khỏi tay cô, tiếp tục cởiquần. Người cô cứng lại, Tôn Văn Tấn thì thầm: “Anh sẽ giúp em cứu Lâm Khai.”

Kể từ giâyphút đó cô không ngăn cản, cũng không nói gì, hai mắt nhắm nghiền, răng cắn chặtvào môi.

Lúc bị TônVăn Tấn đẩy nằm lên giường, cô giơ tay toan tắt chiếc đèn trước cửa sổ nhưng bịgã giữ lại. Gã nhìn sâu vào trong mắt cô, thì thầm bên tai: “Nếu đau, em hãy ômchặt anh.”

Không hiểuđó là cảm giác gì, Đường Du thấy đau, nhưng dần dần cũng không đau lắm, chỉ thấyngộp thở như thể có gì đó đang đè nặng trên ngực. Sự đè nén điên cuồng khiến cômuốn hét lên, muốn phát cuồng, tuy nhiên, cô lai không phát ra âm thanh nào,người chỉ nhẹ run lên.

May thay,khi sự đè nén lên đến cao trTôn Văn Tấn ôm chặt lấy cô.

Sau khi làmxong, gã không rút ra ngay lập tức mà vẫn nằm úp trên người Đường Du, tay ôm chặtcô. Lát sau, gã hôn lên trán cô rồi trở mình xuống giường, trong phòng tắm vanglên tiếng nước xối. Đường Du cuộn tròn bất động trên giường, không biết lúc nàycô đang nghĩ gì.

Lát sau,Tôn Văn Tấn quấn khăn tắm đi ra, gã vén chăn, nhẹ nhàng bế cô lên. Thì ra,trong bồn tắm đã chứa đầy nước, độ ấm vừa đủ, Đường Du đã lấy lại tinh thần,Tôn Văn Tấn ở bên ngoài cẩn thận giúp cô đóng cửa.

Đường Du bắtđầu tắm, kỳ cọ thật kỹ, trên người, ngực đều có vết hôn, có cả máu trên đùi nữa,may mà nước rất ấm, cô chậm rãi tắm rửa.

Trong phòngkhông có quần áo, Đường Du khoác tạm chiếc áo choàng tắm, quần áo cô giờ này cólẽ rơi vãi lung tung trên nền nhà, cô đi chân trần ra tìm. Tôn Văn Tấn chỉ taylên ghế, nói: “Bộ quần áo này mới mua, em…”

Đường Duđưa mắt nhìn quanh, thấy chiếc ga giường dính máu đã được thay, trên ghế có mộtbộ quần áo gấp gọn gàng, có cả đồ lót. Trông đều mới tinh, nhãn mác đã được bócđi, bộ quần áo nhàu nát của cô cũng được Tôn Văn Tấn cẩn thận gấp lại đặt trênghế. Đường Du cười nói: “Không cần đâu, tôi mặc quần áo cũ cũng được.” Nói rồicô cầm quần áo đi vào phòng tắm.

Thay xong đồđi ra, Tôn Văn Tấn nhìn cô, giọng gã có chút không tự nhiên, “Hôm nay em vẫn về?”

“Vâng.”

“Muộn rồi,để anh đưa về.”

“Không cầnđâu, tôi tự bắt taxi về. Anh Tôn, chuyện của Lâm Khai, vẫn phải phiền đến anh.”Đường Du tìm điện thoại di động, lưng quay về phía gã.

“Được,nhưng để anh đưa về.”

Đường Dukhông từ chối nữa, hai người lặng lẽ xuống lầu. Dù đã muộn, nhưng trong đại sảnhcòn rất nhiều người, chẳng ai để ý đến họ, có lẽ cũng giống như hôm qua, liệucó ai biết được cô không còn là gái trinh? Liệu có ai nhìn ra được sự trao đổibẩn thỉu vừa mới

Ngồi lên xecủa Tôn Văn Tấn rồi, cả hai đều lặng im.

Đã rấtkhuya, những ngọn đèn bên đường hắt xuống thứ ánh sáng trơ trọi, trên đường hầunhư không có người bộ hành, ngoài tiếng động cơ ô tô ra, bốn bề tĩnh mịch đến kỳlạ.

Sự yên ắngquá mức khiến Tôn Văn Tấn cảm thấy khó chịu, chính gã không hiểu tại sao sự việclại diễn ra

Trang: [<] 1, 10, 11, [12] ,13,14 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT