|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
chẳng sao, LâmKhai đã bình an trở về, cô và họ từ nay không nợ nần gì nhau nữa.
Đường Dumua vé ghế cứng, từ thành phố N về thành phố B mất mười mấy tiếng đồng hồ, chặngđường tương đối vất vả, nhưng trên người cô đã chẳng còn bao nhiêu tiền. Vấn đềtài chính buộc cô phải đối mặt với rất nhiều chuyện, như tiền thuê nhà vì giờđã là trung tuần tháng Mười hai, rồi cả công việc ở hộp đêm Loạn thế giai nhân,cô mới chỉ làm ở đó có hai buổi, lúc đi do quá hoang mang nên cũng chẳng kịp gọiđiện thoại xin nghỉ, bây giờ…
Khác với nhữnggì cô nghĩ, khi đến Hộp đêm Loạn thế giai nhân, Đường Du đang thấp thỏm khôngbiết nên thuyết phục thế nào để Diệp Đào Hoa và gã phó giám đốc có khuôn mặt mẹkế tha thứ cho việc nghỉ không lý do và cho cô thêm một cơ hội thì Diệp Đào Hoabỗng nhìn thấy cô, mắt chị ta sáng lên, vội thân mật kéo tay cô, nói: “ĐườngDu, mấy ngày nay đi đâu mà không đến làm? Mau thay đồng phục đi, lát nữa kháchsẽ đông đấy.”
Thái độ yêuchiều của Diệp Đào Hoa khiến Đường Du ngạc nhiên, cô vào phòng để đồ thay đồngphục, khi đi ra cũng đúng lúc Lý Vân phấn chấn đi tới, “Tiểu Du, về rồi đấy à,mấy ngày nay cậu đi đâu đấy, gọi điện thoại cũng chẳng được?”
“Ừ, xin lỗinhé, mình về quê, điện thoại hết tiền, tìm mình có việc gì không?”
“Không cógì, chỉ là cậu đã lỡ mất vở kịch hay.”
Vở kịchhay? Là vở gì vậy? Cô ngạc nhiên tại sao mình nghỉ không lý do mấy ngày như thế,điện thoại cũng không gọi được mà chị Đào Hoa chẳng những không trách mà cònnhiệt tình chào đón quay lại làm việc. Đúng rồi, còn cả nữa, lúc nãy không thấygã ở đại sảnh, cô nhớ trước đây lúc nào gã cũng ngồi ở đó quan sát nhân viênlàm việc với anh mắt đầy soi mói, gã đâu rồi?
“Cậu khôngbiết à? Sau hôm cậu đi, phó giám đốc liền đuổi việc cậu, nói là cậu mới đến làmcó hai buổi chưa hết thời gian thử việc, theo như thỏa thuận trước đó sẽ khôngđược trả lương. Lúc cậu đi, lại xảy ra một chuyện. Hắn ta còn nói không chophép bọn mình bán thuốc lá, bán rượu riêng nữa, cấm bọn mình lười biếng, ăn trộmđồ điểm tâm hay trái cây của khách, thậm chí khi dọn phòng cũng không được phéplượm rượu thừa. Hôm đó có một chị trước đây làm phục vụ ở hộp đêm này kết hôn,rất tốt với mọi người, mời cả bọn đi uống rượu mừng, vui quá nên lúc quay vềlàm có mấy người về muộn, phó giám đốc liền đuổi việc tất cả bọn họ. Sau đó bọnmình quyết đinh bỏ làm tập thể, chưa nhận lương cũng không làm nữa. Cậu biếtquán Người đẹp đối diện kia chứ? Hơn nửa năm nay luôn cùng bọn mình tranh giànhkhách hàng, nhân viên và người phục vụ. Hôm ấy, bọn mình không làm nữa, ca trưởngcủa Người đẹp liền mời bọn mình uống rượu và còn hỏi mình về cậu, nói cậu mới đếnlàm có hai buổi, sao thoắt cái đã không thấy đâu.”
“Nên bây giờmột số chị em sang làm bên chỗ Người đẹp, một số khác chuyển nghề, mấy người bọnmình vì nể chị Đào Hoa mới quay về. Đương nhiên là có yêu cầu, bởi vậy phó giámđốc bị đuổi rồi, mọi việc giờ đều do mình chị Đào Hoa quản lý. Giờ đang thiếungười phục vụ nên chị Đào Hoa thấy cậu quay về, vui đến nỗi không
khép được miệng.Mỗi người được tăng thêm mười phần trăm lương, ông chủ còn hứa sẽ phát tiền thưởngcuối năm cao gấp bốn lần cho mấy người nhân viên cũ bọn mình nữa.”
Không ngờ lạicó chuyện đáng mừng như thế, Đường Du nghĩ, từ giờ về sau sẽ tiếp tục làm ở hộpđêm Loạn thế giai nhân này.
Còn vấn đềtiền nhà trọ nữa, lúc Đường Du về thì không thấy Tô Nhiêu đâu nhưng bà chủ nhàđã kịp nhìn thấy cô. Tưởng bà đến giục trả tiền nhà, toan mở miệng thì bà nắmtay cô, mắt rơm rớm: “Đúng là nghiệt ngã. Sao các cháu không chịu nói sớm, bácđã bảo Tô Nhiêu là cô gái ngoan như thế, không thể bỗng chốc thay đổi nhanh nhưvậy. Thì ra bố nó mắc bệnh máu trắng, cũng chẳng biết có chữa trị được haykhông, cháu giúp bác chuyển đến nó lời xin lỗi nhé, đêm đó, bác đã khôngđúng…”
Hả? Bố TôNhiêu mắc bệnh máu trắng, chuyện gì vậy? Mấy năm nay, Tô Nhiêu hận bố đến nỗikhông muốn nhắc, chỉ sống với mẹ, sao bỗng nhiên xuất hiện tin tức về ông ấy?Đường Du ngơ ngác.
“Tiền thuênhà…”
“Tô Nhiêuđã nộp tiền thuê nhà ba tháng rồi. Lần trước bác có nhắc chuyện tăng giá, cháuhãy quên việc đó đi. Ba tháng tới, giá vẫn không đổi, cứ yên tâm ở nhé.”
Bà chủ nhàđi rồi, Đường Du vẫn cứ ngơ ngác. Gọi cho Tô Nhiêu thì không liên lạc được, gọiđiện thoại cho mẹ cô nhưng chẳng ai nghe, không liên lạc được nên Đường Dukhông biết rốt cuộc tình hình là thế nào.
Đường Du vẫncó việc phải tìm gặp thầy hướng dẫn, gõ cửa văn phòng, thầy giáo mời cô vào. Côsợ sệt đứng trước bàn làm việc, “Thưa thầy, em có chút việc muốn hỏi.”
“Việc gì thế?”
“Về việcvay hỗ trợ học tập ạ.”
“Đơn xinvay hỗ trợ năm nay đã nộp từ lâu, sắp có phê duyệt của ngân hàng rồi, e là emphải đợi sang năm tới.”
“Dạ.”
“Thưa thầy,em nợ tiền học phí có được không?”
“Em nợ baonhiêu?”
“Dạ, sáunghìn ạ.”
“Thầy cũngkhông rõ, đây là việc của phòng tài vụ, không thuộc quản lý của khoa, nhưng…”Thầy trầm ngâm một lát mới hạ thấp giọng nói, “Thầy biết là không được phép nợhọc phí, nhưng phòng tài vụ cũng không thể vì chuyện chưa nộp học phí mà yêu cầunhà trường đuổi học em.”
“Vậy ạ, embiết rồi.” Đường Du muốn bật cười. Chả trách trước đây Tô Nhiêu nói, thầy hướngdẫn trong văn phòng khoa tiếng Pháp này được sinh viên yêu quý nhất, năm nàocũng được bình bầu là “Mười gương mặt tiêu biểu nhất” và danh hiệu “Giảng viênđược yêu mến”. “À, thưa thầy, em còn một vấn đề nữa ạ.”
“Chuyện gìvậy
“Em muốn biếtchương trình vừa học vừa làm của trường ta còn chỗ không ạ?”
“Không, hếttừ lâu rồi.” Thầy hướng dẫn xua xua tay, “Em đừng nghĩ đến việc đó nữa.”
“Vâng, cảmơn thầy.” Đường Du quay người đi về hướng cửa.
“Này… từ từđã… em quay lại đây.” Thầy giáo gọi Đường Du. Cô quay lại, “Thưa thầy, còn việcgì nữa ạ?”
“Thầy nhớmang máng, có em khóa trên đã tốt nghiệp, gần đây muốn tìm người biên dịch, emcó làm không? Thầy cho số điện thoại liên lạc.”
“Thật vậy ạ?Được thế thì tốt quá. Đường Du mừng rỡ. Cô biết trong trường có nhiều sinh viênnhận bản thảo dịch bên ngoài về làm, thù lao hậu hĩnh, lại liên quan đến chuyênngành. Tuy nhiên, những việc như thế, hầu như đều do người quen giới thiệu, hoặcnhững anh chị khóa trên sau khi tốt nghiệp nhượng lại cho các em khóa dưới.
Đường Duquen biết ít, nếu không, ý nghĩ đầu tiên của cô đã không phải là đến hộp đêm Loạnthế giai nhân làm phục vụ, không ngờ lại có thể biết được thông tin từ thầygiáo. Ghi xong số điện thoại, cô cúi đầu, giọng chân thành: “Em cảm ơn thầy ạ.”
Thầy hướngdẫn cười, “Chính bởi vậy, nếu có thời gian hãy năng đến văn phòng khoa, mỗi lầntrong khoa tổ chức hoạt động giáo dục tâm lý, em đều vắng mặt. Ủy viên tâm lý lớpem luôn nói em không hòa đồng, còn ám chỉ em có vấn đề tâm lý, giờ thầy thấy emcũng bình thường đấy chứ.”
Đường Du cườingượng nghịu.
Sau đó ĐườngDu liên lạc với chị khóa trên, chị ta họ Phù, tên Thanh, Phù Thanh nhìn cô, hỏi:“Em là sinh viên năm mấy?”
“Em đang họckỳ một năm thứ hai.”
“Thế em đãhọc môn Phương pháp dịch Hán chưa?”
“Vẫn chưa ạ.”Ở khoa họ, năm thứ học Pháp ngữ sơ cấp, học kỳ một năm thứ hai bắt đầu học Phápngữ trung cấp, đến cuối kỳ năm thứ hai mới học Pháp ngữ cấp bốn, còn Phươngpháp dịch Hán năm thứ tư mới bắt đầu học. Điều này, Phù Thanh chắc chắn biết rõhơn cô.
Phù Thanhkhông nói gì, nhìn Đường Du cân nhắc.
“Chị có tàiliệu gì cần dịch không ạ? Hay, để em thử dịch một đoạn?”
Phù Thanhđưa mắt nhìn cô, cười, “Cô bé này, đúng là cầu tiến, nhưng việc này tạm thời emchưa làm được. Tuy nhiên, chị có mấy thứ khác cần dịch, một vài cuốn truyệntranh đơn giản, sách thiếu nhi, có vài lời đối thoại thôi, thứ này thì em có thểlàm được.”
Lần đầutiên nhận bài dịch nên Đường Du không dám lơ là, tối nào cũng thức đến khuya.Cô dịch các cuốn truyện tranh màu khổ lớn, thường là những mẩu chuyện thiếunhi, lời thoại không khó. Mấy bản thảo đầu tiên, cô dịch rất nhanh, khi giao lạicho Phù Thanh, chị ta lộ rõ vẻ hài lòng, nhìn Đường Du cười nói: “Dịch khá lắm.Em mang bản thảo dịch đến địa chỉ này nhé, đây là số điện thoại của họ, ngườiphụ trách tên là Chương Duyệt, thù lao thanh toán một tháng một lần. Nhưng chịcũng nói trước, công việc chỗ họ không ổn định, lúc thì một tháng chỉ nhận đượcvài cuốn, lúc lại nhiều đến phát ngán. Cũng chẳng sao, dịch nhiều tiền nhiều, dịchít tiền ít, không vấn đề gì chứ?”
Đường Du gậtgật đầu. Ban ngày cô phải đến trường, tối làm thêm ở hộp đêm, về nhà tắm giặtxong mới bắt đầu dịch, ngày nào cũng gần sáng mới đi ngủ. May mà cô còn trẻ, cơthể vẫn chịu đựng được, buổi trưa có thể nghỉ ngơi qua loa một chút.
Khoảng hơnmột tuần sau, Đường Du nhận được điện thoại của Lâm Khai, cô nghĩ đã đến lúc phảinói rõ ràng.
Thành phố Bcó lịch sử văn hóa lâu đời, có rất nhiều công viên. Lâm Khai vốn định hẹn ởcông viên bên ngoài trường cô nhưng Đường Du từ chối, nói: “Trường anh
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




