watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:00 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8510 Lượt

vị đắng chát, gã mới nhưtỉnh giấc mộng buông cô ra, nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt Đường Du. Cô ngồidậy, vừa chỉnh lại quần áo vừa khóc. Nhìn dáng vẻ này của Đường Du, Tôn Văn Tấnbỗng thấy sợ như thể có chút m không dám dựa sát cô. Nhân cơ hội ấy, Đường Du mởcửa bỏ đi.

Vừa chạy ra khỏi xe, Đường Du trông thấy Lý Văn đứng trước cổng hộpđêm Loạn thế giai nhân nhìn theo lo lắng. Thấy cô ra khỏi xe, Diệp Đào Hoa vộinhắc nhở Lý Văn mấy câu, Lý Văn liền chạy về phía Đường Du.

Cô dìu Đường Du đi khỏi đó, Diệp Đào Hoa chần chừ mãi mới dám đi vềphía chiếc ô tô, cô đứng bên ngoài cửa xe nhìn Tôn Văn Tấn đờ đẫn bên trong.

Lúc này Tôn Văn Tấn vừa suy sụp, vừa sợ hãi, không lường được sựviệc lại diễn ra như thế, gã không làm chủ được mình, đã nhiều năm nay không cócảm giác ấy, cảm giác khiến gã vừa mụ mẫm, vừa sợ hãi. Không hiểu sao gã lại giậndữ, lại đến hộp đêm Loạn thế giai nhân, dáng vẻ của Đường Du khiến gã đau lòng.Nụ cười thê lương, cái buông tay tự nguyện và cả sự cam tâm trốn tránh Lâm Khaicủa cô, có người nói cô không duyên không cớ từ bỏ cậu người yêu là nghiên cứusinh tài năng xuất sắc như thế, không biết đã xảy ra bao nhiêu chuyện khiếntrái tim cô tan nát, và cả cái hôm nước mắt cô nhạt nhòa, ngã trước mặt TôNhiêu cầu xin tha thứ. Tất cả đều khiến gã thấy đau lòng, đau lòng vì một ngườicon gái là chuyện lâu rồi trước đây, điều gì lại khiến gã lại có cảm giác ấy?

Gã từng thấy Chu Nhiễm vì gã mà mất hết nhân cách, Tô Nhiêu tự sátvì gã, Thẩm Tử Quất nửa đêm canh ba một mình lái xe về thành phố B, thư ký Châubấy nhiêu năm nay đi theo gã, nhiều người nói những người phụ nữ đó đều yêu gã,nhưng đối diện với tình yêu của họ, gã chỉ luôn thấy mệt mỏi. Đôi lúc thấy họđáng thương, đôi lúc cũng thấy áy náy nhưng gã chưa từng đau lòng vì họ.

Với Đường Du, lần đầu tiên gã có cảm giác mất tự chủ, điều này khiếngã sợ, chẳng ai thích cảm giác mất tự chủ cả, nên gã không dám nhìn thẳng vào vấnđề này.

Nhớ lại lần đưa cô về căn hộ của gã ở thành phố B, gã đã cố tính lẩntránh bằng cách quay về thành phố N, nhưng tự đáy lòng lại dâng trào một nỗichán chường mà ngay cả bản thân cũng không ngờ tới. Chẳng còn muốn chơi bời,chuyện kinh doanh, việc công ty đều giao hết cho thư ký Châu, Trần Thích muốn hợptác làm ăn, gã cũng chẳng hứng thú. Trước đây tiền là mục đích duy nhất của gã,mọi thứ đều có thể không có trừ tiền, giờ gã lại thấy tiền đã đủ tiêu, kiếmthêm nữa cũng chẳng ích lợi gì. Cuộc đời này, cái muốn có thì chưa có được, cáikhông nên tuột mất thìất từ lâu. Trong gã dâng trào nỗi tuyệt vọng, chấp nhận sốphận, cảm giác này đã không còn kể từ biến cố lớn năm đó. Gã thấy mình đúng làđã già, chìm nổi, phiêu bạt ba mươi năm nay rốt cuộc là vì cái gì? Bạn bèkhuyên gã nên tìm một người phụ nữ để ổn định cuộc sống, với Ôn Lỗi, nếu khônggặp chuyện bất ngờ, có thể gã sẽ cùng cô yên ả sống bên nhau quãng đời còn lại,không yêu đương, không bàn đến tương lai, chỉ cần sự yên ổn, nhưng sao gã vẫnquay lại thành phố B, rồi lại để mất tự chủ thế này?

Diệp Đào Hoa đứng ngoài nhìn Tôn Văn Tấn rất lâu mới dám gõ cửaxe, đầu cúi thấp, chị ngồi vào trong xe.

Tôn Văn Tấn lặng thinh.

Diệp Đào Hoa thấy bồn chồn, chị ngồi một lúc, tiện tay bật nhạc đểlàm dịu đi không khí. Trong xe của Tôn Văn Tấn, dù một vạn năm nữa, đĩa hát củaĐồng An Cách cũng sẽ vẫn ở đó. Giọng Đồng An cách khàn khàn, đượm sầu, chất chứasự bất lực trước những đổi thay nhân thế. Trước đây, khi biết Tôn Văn Tấn thíchnhững bài hát của ca sĩ này, chị cũng đi mua đĩa nhạc đó, rồi nghe, cả đêmkhông sao chợp mắt được, con sóng lòng cứ cuồn cuộn dâng trào.

Bài Tìnhyêu và nỗi sầu của Đồng An Cách năm đó được rất nhiều người yêu thích, anh hát mànhư đang khóc.

Trước bão giông, anh không lùi bước

Anh muốn mình quen với cô đơn

Nếu hai ta không cùng trong giấc mộng

Thì anh đâu sầu muộn nhường này

Tình yêu đâu có tội

Hận thù cũng không phải là lối thoát

Yêu và sầu giống như ly rượu mạnh

Đẹp lung linh mà sao thật đắng lòng>

Điều thuốc, ly rượu có làm anh say

Tỉnh lại rồi, vẫn chỉ mình anh.

Chưa hát hết bài, Tôn Văn Tấn đã tắt đi, trong xe lặng ngắt. DiệpĐào Hoa càng thấy sợ và bắt đầu ân hận vì đã ép Đường Du đến bước này, có lẽ chịkhông ngờ tình cảm Tôn Văn Tấn dành cho Đường Du lại sâu nặng đến thế. Không hiểusao, chị luôn cảm thấy cách cư xử của Tôn Văn Tấn với Đường Du có gì đó đặc biệt.Ban đầu Tôn Văn Tấn năm lần bảy lượt đến hộp đêm, chị cũng thấy mừng thầm. Nhưngbuổi tối hôm Hà Khâm làm loạn, Tôn Văn Tấn bỗng ra tay cứu giúp. Mỗi hành độngmỗi cử chỉ của gã, thậm chí chỉ một ánh mắt gã nhìn Đường Du đều khiến chị nghẹtthở. Gã cứu giúp bất kỳ cô gái nào, chị đều thấy bình thường, nhưng với ĐườngDu thì khác. Bấy nhiêu năm nay, Diệp Đào Hoa luôn

nghĩa khí với các cô gái xungquanh, bản thân chị cũng không ngờ mình lại nhỏ nhen với Đường Du đến vậy. Ýnghĩ muốn lợi dụng lúc Tôn Văn Tấn không có mặt để biến Đường Du thành một ChuNhiễm khác không hiểu từ lúc nào đã xuất hiện trong chị, giờ đây, ngồi trên xecủa Tôn Văn Tấn, Diệp Đào Hoa chỉ biết lặng thinh.

Rất lâu sau, chịu mới ngắc ngứ nói: “Đường Du, cô ấy, bố cô ấy bịtrúng gió trong bệnh viện, do gặp khó khăn, nên đã đến xin em…”

Diệp Đào Hoa đã làm chuyện không phải, nên chỉ cố sức biện minh.Tôn Văn Tấn nghe xong, gật đầu, gã đã hiểu phần nào. Trước lúc đi, gã nói vớiĐào Hoa: “Sau này, đừng để cô ấy đến hộp đêm nữa.”

Trên đường lái xe về nhà, Tôn Văn Tấn gọi điện cho Trần Thích hỏivề mấy văn phòng thám tử có tiếng, sau đó gọi điện thoại đến một trong số đó, dặndò mấy câu. Ngay buổi sáng hôm sau văn phòng thám tử đã có thông tin gửi về, gãđã rõ đầu đuôi sự việc.

Việc kinh doanh của ông Đường Kỳ Chính, phát sinh vấn đề từ nămngoái, nợ nần chồng chất, không đủ khả năng chi trả. Tháng Tám năm ngoái, ông lạiphát hiện mình mắc bệnh tim, không sống được bao lâu, để sau khi chết, con gáikhông phải gánh trách nhiệm, ông đã lặng lẽ cắt đứt quan hệ phụ tử với ĐườngDu. Nhưng vì ông làm chính thức quá, nên bà Đường nghi ngờ. Bà Đường iện nay làvợ hai của Đường Kỳ Chính. Mẹ ruột của Đường Du thì đã tự sát mười một năm trướcđây. Bà ta bắt đầu điều tra về Đường Kỳ Chính và Đường Du, tháng Năm năm nay, lợidụng Đường Kỳ Chính phát bệnh, phải nằm viện, bà Đường đã làm đơn ly dị với ĐườngKỳ Chính rồi bán căn biệt thự cuối cùng của ông, ôm tiền bỏ trốn. Khi biết sựthật, bệnh tim của Đường Kỳ Chính tái phát khiến ông ngã từ giường bệnh xuống,trúng gió, bại liệt nửa người. Đường Kỳ Chính có một người cố vấn pháp lý tênlà Hoàng Lạc, Đường Du từ nhỏ đã biết ông ra, cô cũng từng đưa địa chỉ liên lạccho ông. Giờ Đường Kỳ Chính bốn bề khốn đốn, Hoàng Lạc chỉ còn cách gọi điệncho Đường Du nói rõ nguyên nhân. Mẹ kế của Đường Du từng có một người con gáinhỏ hơn Đường Du hai tuổi, trong một lần đi du lịch khi Đường Kỳ Chính mới táihôn, không cẩn thận nên cả Đường Du và cô bé cùng bị ngã xuống sông, Đường Duđược cứu, nhưng vì thế mà mắc chứng sợ nước, con gái của bà mẹ kế bị nước cuốntrôi, không tìm thấy xác. Bà Đường giận lây Đường du, ép Đường Kỳ Chính phải đuổiĐường Du ra khỏi nhà. Do mẹ ruột của Đường Du sớm qua đời, người cậu duy nhấtđã di cư sang Canada,Đường Du đành phải học mười mấy năm trong trường nội trú, tính cách trở nên côquạnh. Nhận được điện thoại của Hoàng Lạc, Đường Du chạy khắp nơi gom tiền, lạiđến hộp đêm tìm Diệp Đào Hoa xin được tiếp tục đi làm, Diệp Đào Hoa cho cô vaymột khoản tiền. Đường Du sau khi mang tiền về thành phố N, khi quay lại liền trởthành tiếp viên dưới sự quản lý của Diệp Đào Hoa.

Văn phòng thám tử điều tra rất kỹ, chuyện từ mười mấy năm trướccũng điều tra ra. Thì ra Đường Du bị bỏ rơi ngần ấy năm trời là vì nguyên nhânnhư vậy.

Tôn Văn Tấn nhớ lại lần đầu gặp Đường Du, làm cô sợ đến nỗi ngã xuốngbể bơi, nhớ giọng nói sợ hãi, nhớ cả sự hoảng loạn khi cô víu chặt cánh tay gã,trong lòng bỗng thấy xót xa. Văn phòng thám tử tư không nói rõ tại sao Đường Dutrở thành tiếp viên, nhưng Tôn Văn Tấn đã đoán ra phần nào. Người như Đường Du,nếu người khác không hoàn toàn tự nguyện, cô tuyệt đối không nhận ân tình của họ,nên khi đưa cô từ bệnh viện về, gã đã rời thành phố B mà không để lại một đồng.Cô gái này, mặc dù rất mong manh, nhưng lại quá kiêu ngạo, tự tôn, nhạy cảm nênlàm gì cũng quá đỗi quyết liệt. Nghĩ đến cách cô đối xử với Đường Kỳ Chính bâygiờ hẳn là vẫn chưa dứt nổi tình nghĩa cha con. Dù sao Đường Kỳ Chính cũng đãchu cấp nuôi dưỡng cô mười mấy năm trời, trước khi chết ông cũng biết nghĩ đếncô nên Đường Du không thể không trả ân huệ đó, thậm chí dù phải bán thân. NgheDiệp Đào Hoa nói, gã chưa hẳn đã tin hoàn toàn. Còn nhớ cái hôm Đường Du bảo gãđưa cô đi gặp Tô Bất Dị, trông cô lúc ấy vừa chán nản vừa thất vọng, nếu khôngbị dồnđường cùng, gã không tin Đường Du sẽ làm chuyện tuyệt vọng đến vậy.

Trên đường đưa Đường Du về, Lý Văn đã hiểu đôi chút vướng mắc giữaĐường Du và Tôn Văn Tấn,

Trang: [<] 1, 25, 26, [27] ,28,29 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT