watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:00 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8474 Lượt

tủi thân trong lòng phồng to tựa látchanh ngâm nước. Sống cùng với cô, nhưng tại sao gã lại luôn có cảm giác bấtan? Mới xa nhau có một lúc mà đã thấy hoang mang.

Thang máyvang lên tiếng “coong”, cửa từ từ mở, gã vội vàng bước ra, không ấn chuông cửamà trực tiếp rút chìa khóa ra, cố tình phớt lờ linh tính trong lòng. Hôm nay làcuối tuần, cô vẫn thường ở nhà, rất ít khi ra ngoài, cô nói ngày mai mới phảiđi Hồng Kông.

Phòngkhách, phòng ngủ, và những nơi khác không thay đổi gì nhiều, thiết kế gọn gàngđiển hình, đồ đạc vốn không nhiều, chỉ thiếu những thứ thuộc về cô. Đồ dùng củacô trong tủ, trên bàn học, đầu giường, trong phòng tắm đều không thấy đâu. Haylà cô đã đi Hồng Kông? Đi trước mà cũng không nói một lời, điện thoại thì tắtmáy. Ngồi trong phòng khách trống trảicảm thấy có chút oán trách, chút tủithân, lát chanh trong lòng dần tiết ra vị chua chát. Gã không phải là ngườikhông biết kiềm chế, nhưng cảm giác bất an cứ như bóng bám theo hình. Bỗng sựcnghĩ ra tại sao đồ đạc của cô lại được dọn đi sạch sẽ như thế, gã từng giúp côchuyển nhà, đồ đạc của cô, gã biết, giờ đây gần như không còn gì nữa, cứ coinhư cô đi Hồng Kông, cũng không thể mang hết những thứ ấy. Nghĩ đến đây, gãkhông thể ngồi yên.

Gã lên mạngtìm ra được số điện thoại của văn phòng khoa tiếng Pháp nơi cô học, gọi điện đến,chuông kêu hết hồi này đến hồi khác mà không ai nhấc máy, lúc này mới sực nhớhôm nay là Chủ nhật, văn phòng khoa không có ai. Gã không biết mình còn có thểlàm được gì, cứ bồn chồn đi đi lại lại trong phòng. Lúc này, gã mới phát hiệnchùm chìa khóa trên tủ, đó là khóa căn hộ này. Gã sững người tựa như một cây gậybị đặt giữa khoảng không, tim đau nhói, đầu nhức buốt, lúc lâu sau mới có phải ứng,cô đã…

Gã lái xethẳng đến trường cô, văn phòng khoa tiếng Pháp không có ai, phòng quản lý sinhviên cũng vậy, chỉ có người gác cổng, anh hỏi người này số điện thoại của Phòngbảo vệ, rồi lại tìm ra được số điện thoại của thầy giáo ở phòng quản lý sinhviên, cuối cùng mới liên lạc được với thầy hướng dẫn khóa 2004 của khoa tiếngPháp.

Ban đầu thầyhướng dẫn tỏ ra cảnh giác, “Xin hỏi anh có quan hệ gì với Đường Du?”

“Em là ngườiyêu của cô ấy.”

“Vậy sao cậukhông biết cô ấy đi đâu?”

Câu nói nàycàng làm Tôn Văn Tân thêm nôn nóng, gã chưa bao giờ nói năng lộn xộn như thế,“Bố Đường Du đã mất, bỗng dưng không thấy cô ấy đâu, gọi điện thoại cũng khôngai nghe máy, em không biết cô ấy đi đâu. Chỉ nghe nói là tham gia hoạt động củatrường, đến thăm đại học Hồng Kông, nhưng em vừa mới hỏi thầy chủ nhiệm vănphòng quản lý sinh viên thì được biết không có hoạt động đó. Em không biết cô ấyđi đâu, bỗng dưng không thấy đâu cả.”

Có thể dogã đã cất công khổ sở tìm kiếm cách thức liên lạc với trường, hoặc cũng có thểlúc này giọng nói đầy vẻ lo lắng, hoảng loạn của gã đã tác động đến thầy hướngdẫn, ông thở dài nói, “Chiều hôm thứ Sáu, sinh viên Đường Du đã nộp đơn xinthôi học, khi đó tôi đi họp, không có mặt ở phòng, nhưng em ấy đã làm xong hếtthủ tục ở phòng giáo vụ và phòng quản lý sinh viên rồi.”

“Thôi học ạ,tại sao, cô ấy bị làm sao ạ?”

“Hình nhưlà sức khỏe không ổn, bị bệnh, thấy bảo muốn thôi học để điều trị.” Lúc đó, thủtục của Đường Du do thầy hướng dẫn khóa 2003 làm giúp, chỉ nghe nói là bệnhtình nghiêm trọng, ông không có mặt ở phòng, nên một thầy giáo khác đã lập tứcphê chuẩn đơn xin thôi học. Giờ nhớ lại dáng vẻ của cô, trong lòng ông không khỏithan tiếc. Cô gái ấy lúc nào cũng ngồi ở góc giảng đường, chẳng bao giờ thamgia hoạt động gì trong khoa, không thích đến văn phòng khoa, không thích gâyphiền hà cho người khác, cảm giác sự tồn tại của cô rất mờ nhạt. Còn nhớ khiông phê chuẩn khoản vay hỗ trợ việc học, cô vui như một đứa trẻ, sung sướng reolên rồi cảm ơn rối rít như thể nhận được rất nhiều ân huệ. Không ngờ lại mắc bệnh,nghe nói trước đây từng nôn ra máu trong giờ học, khiến thầy giáo vô cùng hoảngsợ.

Tôn Văn Tấndập máy, cuối cùng, gã cũng đã bình tĩnh để suy nghĩ lại một số chuyện.

Liên kết mọichuyện lại với nhau, gã đại khái đoán ra được phần nào.

Ba giờ chiều,Trần Thích đang chủ trì cuộc họp trong phòng họp của công ty.

Cô thư ký mờiTôn Văn Tấn vào phòng làm việc của Trần Thích, bê đến một ly cà phê, bảo gã đợimột chút, cô lập tức sẽ đi thông báo cho Tổng giám đốc Trần biết.

Lát sau, cuộchọp kết thúc, Trần Thích vội vàng chạy đến, ly cà phê trước mặt Tôn Văn Tấn vẫncòn nguyên. Gã nhìn Trần Thích chằm chằm, mặt sầm lại, ánh mắt ấy khiến TrầnThích sởn gai ốc. Quen biết Tôn Văn Tấn đã lâu, hiểu con người gã, càng trầm mặc,bình tĩnh lại càng đáng sợ, tựa như cái giếng sâu, dù sóng ngầm đang cuồn cuộndưới đáy nhưng bề mặt lại chỉ lăn tăn. Cũng có thể, do Trần Thích chột dạ nênnhìn dáng vẻ Tôn Văn Tấn bây giờ, anh ta có cảm giác ngay ngáy lo âu.

Đợi sau khiTrần Thích bảo thư ký ra ngoài, Tôn Văn Tấn liền đóng cửa lại, Trần Thích đãchuẩn bị tinh thần hứng chịu cơn giận, nhưng vẫn bị bất ngờ, Trần Thích đứngđó, Tôn Văn Tấn quay người đấm một quả, vừa mạnh vừa nhanh, Trần Thích ngã nhàoxuống chân ghế sofa, dưới mũi ngưa ngứa, anh lấy tay sờ, thì ra là máu. TrầnThích kinh ngạc ngẩng đầu nhìn, nói không thành tiếng: “Tôn Văn Tấn, cậu đi

Tôn Văn Tấnnhìn từ trên cao xuống, ánh mắt lạnh lùng khiến người khác rợn cả tóc gáy, giọngnói cũng giá lạnh chẳng khác gì băng tuyết, “Đường Du đâu?”

Trần Thíchlồm cồm bò dậy, muốn tìm giấy lau vết máu. Không ngờ Tôn Văn Tấn liền bướcnhanh tới, tóm chặt tay anh ta, tay Trần Thích tựa như bị gọng kìm kẹp chặt đaunhói lên. Tôn Văn Tấn nhìn sát mặt bạn, giọng lạnh lùng, vô tình, “Trần Thích,cậu khiến cô ấy bỏ đi đâu rồi?”

Trần Thíchtức điên lên, dùng sức hất mạnh tay Tôn Văn Tấn ra, ngồi xuống ghế sofa, giọngkhàn khàn: “Không biết.”

Tôn Văn Tấncó lẽ vẫn chưa nghe thấy, cứ nhìn chằm chằm, miệng liên tục hỏi: “Cậu khiến cô ấybỏ đi đâu rồi?” như thể chỉ biết nói mỗi câu này.

Quan hệ giữaTrần Thích và Tôn Văn Tấn như anh em, ngần ấy năm trời chưa từng tức giận nhaubao giờ, Tôn Văn Tấn gặp khó khăn, Trần Thích ra sức giúp đỡ; việc kinh doanh củaTrần Thích có vấn đề, Tôn Văn Tấn vượt nghìn dặm xa xôi sang châu Phi giải quyếthộ. Nhưng hôm nay, chỉ vì một cô gái, gã không hề nể nang, Trần Thích vừa tứcgiận, lại vừa thấy chua chát.

Tôn Văn Tấntiến thêm hai bước, tiếp tục hỏi: “Rốt cuộc cậu khiến cô ấy bỏ đi đâu rồi?”

Trần Thíchnhìn vành mắt đỏ lừ của bạn, tim anh như bị ai đó cứa, đành phải nói thật,“Mình chỉ nói muốn cô ấy đi du học, nhưng cô ta không đồng ý. Hơn nữa, cậu biếtđấy, phần lớn các chuyến bay quốc tế hôm nay đều bị hủy.”

Tôn Văn Tấnkhông tin, gã nhìn Trần Thích, nét mặt đau khổ, giọng cố chấp, “Vậy cậu nói đi,cậu muốn đem cô ấy đi đâu? Nước nào? Thành phố nào? Trường đại học nào?”

Trần Thíchcuối cùng cũng ngoảnh mặt lại, “Nước Pháp, Paris, trường thì tùy cô ấy chọn.”

Sợ gã vẫnchưa tin, Trần Thích gọi điện thoại gọi người trợ lý đã sắp xếp việc xuất ngoạicho Đường Du đến đối chất, anh đặt trước mặt Tôn Văn Tấn vé may bay, hộ chiếu,địa chỉ trường học của Đường Du và cả một tấm thẻ tín dụng vốn định sẽ đưa choc

Tôn Văn Tấnsầm mặt nhìn những thứ đó, không nói gì.

Ngày hômsau, Thẩm Tử Tịnh gọi điện cho Trần Thích, “Anh mau về đi, Văn Tấn đang đợi ởnhà, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Anh ấy…”

Trần Thíchđã lờ mờ đoán được xảy ra chuyện gì, chắc chắn là vẫn chưa tìm thấy Đường Du,anh vội vã đáp lời, bỏ dở mọi việc đang làm, tức tốc trở về nhà.

Vừa vào đếnphòng khách, Trần Thích nhìn thấy Tôn Văn Tấn đang ngồi trên sofa, miệng ngậm mộtđiếu thuốc, có lẽ sợ ảnh hưởng đến cái thai trong bụng Thẩm Tử Tịnh nên khôngchâm lửa hút. Vừa nghe thấy tiếng cửa mở, gã đứng phắt dậy theo phản xạ, ngoảnhđầu nhìn ra.

Ánh mắt ấykhiến Trần Thích không dám ngẩng mặt lên, mặt mày ủ ê đi qua, không để ý gì đếnThẩm Tử Tịnh, rồi rút một điều thuốc trong bao thuốc của Tôn Văn Tấn ra châm lửa,đưa bật lửa cho Tôn Văn Tấn, ý là có thể hút. Tôn Văn Tấn không cầm bật lửa màchỉ chằm chằm nhìn.

Tâm trạng củaTrần Thích hiện giờ rất phức tạp, anh ta đã đánh giá thấp ảnh hưởng của ĐườngDu đối với Tôn Văn Tấn, nhưng giờ đây chẳng tìm thấy Đường Du đâu, không biếtlà phúc hay là họa. Ánh mắt anh hấp háy, không dám nhìn Tôn Văn Tấn. Vừa ngồixuống thì nghe thấy giọng Tôn Văn Tấn nghèn nghẹn, “Trần Thích, là bạn bè baolâu nay, tôi đã bao giờ cầu xin cậu chưa?”

Trần Thíchphản ứng bản năng, đáp: “Chưa,” rồi ngoảnh đầu lại nhìn gã.

Tôn Văn Tấnvùi đầu vào hai lòng bàn tay, cơ thể nghiêng về phía trước, mãi không lên tiếng.

Rất lâusau, gã mới ngẩng đầu lên, giọng nói nghẹn ngào, mắt đỏ hoe, nhìn Trần Thíchkhông chớp mắt, “Tôi cầu xin cậu một lần, nói cho tôi biết, cậu rốt cuộc đưa ĐườngDu đi đâu?”

Trần Thíchthấy đầu mình ong ong, như thể tất cả máu trong cơ thể đều dồn hết lên đỉnh đầu.Tôn Văn Tấn nhìn anh với vẻ nghiêm trang, tựa như một giáo đồ thành kính đanglâm vào cảnh cùng quẫn, trong bộ dạng đáng thương, đau đớn, van nài, không hềquan tâm đến bất kỳ điều gì khác, chỉ

Trang: [<] 1, 44, 45, [46] ,47,48 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT