watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:00 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8472 Lượt

chăm chú nhìn vị thượng đế của mình, cầuxin sự thương hai thiếu mỗi điều là chưa quỳ sụp xuống.

Tôn Văn Tấnlà người bướng bỉnh, gã đã từng bỏ tất cả để yêu Tôn Đại Ảnh, không cần bố mẹ lẫntiền đồ, khi người phụ nữ ấy bỏ đi, gã lại chẳng nói nửa lời níu giữ, chẳng mộtánh mắt đau buồn. Nhưng trông dáng vẻ gã hiện giờ, trái tim Trần Thích như bịai đó bóp chặt, cứ nhói lên từng hồi. Lát sau, cổ họng nghèn nghẹn, anh ta mởmiệng, khó khăn lắm mới cất lên lời, “Văn Tấn, hộ chiếu và trường học, cậu đềuđã xem rồi, cô ấy thật sự chưa xuất cảnh, nếu cậu không tin thì tự mình kiểmtra lại.”

Tôn Văn Tấnkhông nói gì, vẫn cứ nhìn anh ta, vẻ mặt cố chấp, đau đớn, ánh mắt vỡ vụn tựanhư con búp bê thủy tinh vỡ, mảnh vụn văng khắp nơi.

Cái nhìn củagã khiến trái tim Trần Thích tan nát, người anh cũng như sắp phát điên nhưng chỉluôn miệng nói câu, “Hộ chiếu, trường học, cậu đều đã xem rồi, mình thực sự chẳnglàm gì cô ấy cả. Văn Tấn, cậu phải tin mình!” Vừa nói, Trần Thích vừa cảm thấycó gì đó tủi tủi trong lòng.

Cuối cùng,Tôn Văn Tấn dường như cũng đã tiếp nhận lời của Trần Thích, gã gật gật đầu, đứnglên đi ra cửa, thoáng một cái đã không thấy bóng dáng đâu.

Vừa về đếnnhà, gã liền vào phòng sách lục lọi, tìm kiếm, lật hết giá sách, bàn học, ngănkéo ra xem, lúc này mới nhớ đến chiếc két sắt. Gã lấy chìa khóa ra mở, khôngquan tâm đến tài liệu trong đó quan trọng thế nào, lật tung hết lên, cuối cùngcũng tìm thấy chiếc hộp thủy tinh, nhưng chiếc lắc đã không còn, chiếc hộp trốngrỗng như chính trái tim gã.

Lúc này,chiếc điện thoại di động kêu vang, gã dùng tay trái rút ra nghe, thì ra là chịhọc khóa trên của Đường Du. Ban đầu, gã có tìm chị hỏi, gã vội vã nghe, “AnhTôn à? Có tin tức của Đường Du rồi…”

“Tôi tìm côấy, có cô bạn cùng khoa nói rằng, ngày mười bốn tháng chín nhìn thấy cô ấy nônra máu trong giờ thi thể chất, sau đó đã đi bệnh viện khám, hay là anh thử đếnbệnh viện hỏi xem sao, có khi đến đó sẽ có thêm tin tức.”

Không thấyĐường Du đâu, gã nôn nóng tìm, biết Trần Thích có liên quan, gã chỉ muốn tìm côvề, chỉ muốn gây phiền hà cho Trần Thích mà quên mất manh mối quan trọng. Tưduy gã vốn chặt chẽ, nhưng lúc hoảng loạn lại chẳng theo quy tắc nào. Gã vội cảmơn, dập máy rồi lấy xe đi xuống lầu.

Sau khi nóitên Đường Du, gã dễ dàng tìm được khoa cô đã đến khám bệnh. Một vị chuyên giagià nói: “À, cô gái đó à, hôm ấy, do một thực tập sinh của chúng tôi tọa chẩn,tôi bận nên không có mặt, mấy ngày nay đang muốn tìm cô ấy, số điện thoại để ởđây thì không liên lạc được, cô ấy cũng chẳng để lại số nào khác. Là thế này,nghe cậu thực tập sinh nói, cô ấy có lẽ không phải mặc bệnh tim bẩm sinh, màhơi giống dạng phổi biệt lập*, viêc này cũng không thể trách thực tập sinh củachúng tôi vì tỷ lệ chẩn đoán nhầm của bệnh này là rất cao. Thế này nhé, cậu mautìm cô ấy về đây, tôi đề nghị chụp CT tăng cường để xác nhận lại, xem rốt cuộcvấn đề nằm ở chỗ nào, cho dù là bệnh gì cũng không được bỏ qua.”

[* Tên khoahọc: pulmonary sequestration, một dị dạng bẩm sinh ở phổi.">

Tôn Văn Tấntê tái như rơi xuống hồ băng, gã lắp bắp: “Bác sĩ, ý ông là, trước đó Đường Duđã từng bị chẩn đoán là mắc bệnh tim bẩm sinh sao?”

Vị chuyêngia già đầu hơi cúi, “Sao, thế cậu không biết à?”

“Dạ, khôngbiết, hơn nữa, cô ấy tắt nguồn điện thoại rồi, đến người cũng chẳng tìm thấyđâu.” Sự cay đắng dâng trào mãnh liệt trong tim Tôn Văn Tấn.

Vị chuyêngia già thở dài, “Cậu thực tập sinh kia không có kinh nghiệm, lúc đầu chỉ dựatrên căn cứ cô ấy có bố chết vì bệnh tim nên đoán là bị di truyền. Thậm chí nếubác sĩ chính thức đoán ra bệnh, cũng không thể tùy tiện nói với bệnh nhân là rủiro phẫu thuật cao, nếu không làm phẫu thuật, sẽ ảnh hưởng đến tính mạng hay nhữngthứ đại loại thế. Làm vậy, sẽ gây áp lực rất lớn cho bệnh nhân, chúng tôi đã kếtthúc trước đợt thực tập của học viên đó rồi. Tuy nhiên, người bệnh gặp phảichuyện này, đặc biệt trong trường hợp bố cô ấy đã chết vì bệnh tim, chắc chắn đềubị kích động. Giờ chẳng còn cách nào ngoài việc phải tìm nhanh cô ấy về, kiểmtra lại, bệnh tình của cô ấy, có lẽ không đến nỗi nghiêm trọng thế.”

Thường thìnhững người biết mình có bệnh sẽ phản ứng theo hai cách: một là tìm mọi cách chữatrị, cách khác là, có lẽ Đường Du chọn cách này, một mình âm thầm biến mất.

Tôn Văn Tấnthật sự cảm thấy tủi thân.

Hôm đi uốngcà phê, cô bỗng dưng bật khóc. Giờ nhớ lại, có lẽ do nghe tin Fallaci tử vong mớikhóc, phải chăng cô cũng muốn sống, cũng thấy sợ hãi cho tương lai nhưng lạikhông biết nói gì với gã. Hôm đó, cô hỏi gã sợ nhất điều gì, gã nói sợ nhất làmất đi người thân, nhưng cô đâu cho gã biết cô sợ nhất điều gì, liệu cô

có muốnnói để gã biết?

Gã từng tưởngrằng cuộc đời mình cứ thế này, trái tim yên ả từ chối mọi xao động. Nhưng, côgái này, sống cùng gã mấy tháng, chưa từng yêu cầu hay tính toán gì, trầm lặngđến kỳ lạ. Hôm đó, bỗng nhiên muốn dạo phố, đi trung tâm giải trí, nói là trướcđây chưa từng đến những nơi đó, có thể cô đã tưởng rằng cuộc đời mình sắp kếtthúc, nên muốn đi. Tuy nhiên, lúc đó, sao cô không hề định nói với gã?

Trở về từquán cà phê, cô ở trong bếp vừa nấu mì vừa dặn dò gã, không được để lửa quá to,nếu không thịt sẽ bị cháy, trước khi cho thịt vào nên thêm ít muối, như thế thịtsẽ không dai. Lúc ấy, có phải cô đã quyết định sẽ rời xa gã, nhưng vẫn không hềcho gã hay?

Trước khigã đi, rõ ràng đã nói với cô là đợi gã về, tại sao vừa về đến nơi đã không thấybóng dáng đâu?

Khi buồn nhất,khi tuyệt vọng nhất, cô lại đẩy gã ra, trốn tránh, không muốn gặp. Tại sao lạinhư vậy? Gã đã như phát điên lên, đi tìm cô khắp nơi, cô lại cư xử với gã nhưthế? Rốt cuộc là Trần Thích đã nói những gì? Trần Thích nói với gã rằng, giữahai người có nhiều khó khăn, nói quan hệ của gã và cô không thể lâu dài, gã đềubỏ ngoài tai, nhưng cô đã bỏ đi một cách tuyệt tình, mặc dù biết là mình bị bệnhsắp chết. Như vậy, rốt cuộc, cô coi gã là gì?

Cô không cóngười thân thích, không bạn bè, hơn hai mươi năm nay, cuộc sống tuy cằn cỗi,khó khăn, nhưng cô đều đã vượt qua, mạnh mẽ, chịu đựng, không khuất phục. Cô đồngý đến ở cùng, đem lại niềm vui, sự ấm áp cho gã mà chưa bao giờ đòi hỏi gì.Không chỉ thế, cứ hễ xảy ra chuyện gì, việc đầu tiên cô làm là rời xa gã.

Tại sao lạinhư vậy, phải chăng cô nghĩ cuộc đời sắp kết thúc rồi nên không muốn liên lụy đếngã? Hay là, trước khi chết, chỉ muốn một mình đối diện? Cô làm như vậy, rốt cuộclà do quá tuyệt vọng hay từ trước đến giờ, gã chưa từng có vị trí gì trong tráitim cô?

Như vậy làvĩ đại hay ích kỷ?

Cô biết làmình mắc bệnh nặng mà vẫn lý trí, vẫn bình tĩnh rời xa gã, rốt cuộc là tàn nhẫnvới chính mình hay vì quá tuyệt vọng, tuyệt tình đến nỗi không nghĩ đến gã? Hayvì chưa từng trao đi tình cảm chân thành nên cô có thể bỏ đi vô tình đến vậy.

Cô còn cótrái tim nữa không?

Cuối cùnggã cũng biết được mọi nguyên do từ vị chuyên gia già, nhưng gã còn có thể nóiđược gì?

Gã uể oảingồi trên giường, tay mân mê chiếc gối của cô, đớn đau, tê tái trong lòng. Gã cẩnthận dùng đầu ngón tay di di lên đường viền của chiếc gối, nhớ đến dáng cô nằmtrong lòng, nhớ đến khi cần gã, cô cứ liên hồi gọi tên gã, nhớ đến những lời cônói hôm ở trong bếp, trước khi cho thịt vào nên cho ít muối vào trước, nhữngchuyện như vậy xảy ra khi nào? Tại sao trong thoáng chốc đã chỉ còn lại chiếc gốilạnh như băng này? Lúc này đây, gã vẫn không thể ghét nổi cô.

Chiếc điệnthoại di động kêu vang, gã đang thẫn thờ, rốt cuộc nghĩ là phải nghe máy, vừa đứnglên, chiếc gối bị gã làm rơi xuống thảm, cúi người nhặt, bất chợt cảm giác nghẹtthở, tim như ngừng đập.

Bên dướichiếc gối của gã là một chiếc lắc màu tím. Gã nhớ rất rõ rằng, chiếc lắc ngọcnày lần trước bị Thẩm Tử Quất lôi ra, sau đó gã cất nó trong két sắt, nhưng hômnay, gã đã không tìm thấy nó. Tại sao chiếc lắc nằm ở đây?

Gã nghĩ mộtlát rồi chợt hiểu, trong tích tắc, máu trong người như bốc lên, tim nhói buốt tựanhư có một bàn tay vô hình đang vò nát tâm can, đau đớn, đau đến nghẹt thở, đếnnỗi không còn đủ sức nhặt chiếc lắc lên.

Từng hồichuông điện thoại như thúc giục trong phòng khách, gã dường như không nghe thấy.

Cuối cùngTôn Văn Tấn cũng đủ sức đưa tay ra, chiếc lắc lạnh buốt, gã nắm chặt, hơi lạnhxuyên qua lòng bàn tay, thấu đến tận xương tủy.

Điện thoạilại kêu vang, là Trần Thích gọi, gã ra bắt máy. Trần Thích nôn nóng hỏi: “Văn Tấn,có tin tức gì của Đường Du chưa? Cậu biết cô ấy còn người thân thích nào không?Chẳng phải còn có người cậu bên Canada sao? Trong không có tiền, nếu đi chắckhông thể đi đâu xa, chắc chắn sẽ tìm ai đó giúp đỡ, cô ấy có khả năng đi tìmông cậu kia không?”

Cô ấy saocó thể đi tìm ông cậu kia, lúc này, ngay cả gã, cô cũng không tin, gã buồn bãđáp, “Cô ấy không có ai thân thích, chẳng có một ai cả, từ lâu đã chẳng có ngườithân nào rồi.” Tuy nhiên, những lời của Trần Thích cũng đã thức tỉnh gã, trongngười cô không có tiền, cũng chẳng có ai thân thích, cô có thể đi đâu? Tôn VănTấn lại nôn nóng, tức tối hỏi, “Cậu đã

Trang: [<] 1, 45, 46, [47] ,48,49 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT