watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:00 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8464 Lượt

hoa, suốiHồ Điệp, cây đại cổ thụ, núi Vầng Trăng, ốc hấp rượu, cá hấp bia, phở Quế Lâm…Cô đi lang thang một mình, mãi tận khuya mới đến phố Tây, lúc này, người trênphố rất ít, đêm nào cô cũng ngồi ở quán cà phê cuối phố. Ở đó có nhiều cuốn sổcó thể ghi lại lời nhắn, mỗi cuốn đều chứa đựng rất nhiều tâm sự. Có lẽ mọi ngườiđều coi nơi này là “Cái tai lừa của Quốc Vương” nên chẳng ai ngại ngùng bày tỏtâm trạng của mình: có vài người là kẻ thứ ba nói về sự đau khổ khi phải ra đi,có vài người thất tình, nói về sự đau đớn tuyệt vọng của bản thân, có một sốngười thì yêu đồng tính, nửa kia lại đã kết hôn, cũng có cả người Đài Loan, nóinăm kia lần đầu tiên đến đây cùng người yêu, năm ngoái kết hôn nên đến đây đểlàm kỷ niệm, năm nay lại đến, có lẽ đã thành thói quen.

Cô lật giởtừng trang cho đến khi ly cà phê nguội lạnh.

Còn có ngườiviết: Dù shẳng có ai biết.

Cuối cùng,cô quyết định viết.

Đêm đó, côviết một mạch đến tận hai giờ đêm mới rời khỏi quán, về đến nhà nghỉ, đang chuẩnbị tắm rửa để đi ngủ, vừa mới thay đồ ra, cô bỗng cảm thấy thiêu thiếu thứ gì,nghĩ một lát mới phát hiện ra là không thấy chiếc điện thoại di động đâu. Cô hốthoảng, không tắm nữa, vội vàng mặc quần áo, bắt đầu đi tìm, phòng ở, phòng tắmbị cô lục tung lên nhưng đều không thấy, cuối cùng cô nhớ ra quán cà phê lúcnãy nên vội ra đó xem có còn không.

Cô đi déplê, chân nam đá chân chiêu chạy ra từ nhà nghỉ, xuyên qua mấy dãy phố vắngtanh. Lúc này, đèn đường đã tắt, chỉ còn vài chiếc đèn lồng đang chiếu thứ ánhsáng lờ mờ trước cửa mấy quán bar, giữa đường còn gặp một người đàn ông say rượu,cô rảo bước nhanh hơn. Mãi mới đến được quán cà phê, cô đẩy cửa ra mà lòng dạ bồnchồn như có lửa đốt, trước mắt cô là một người đàn ông đang ngồi quay lưng lại,tay xoay xoay chiếc điện thoại của cô. Cô vội bước nhanh qua, chiếc dép lê bị mắcvào bậc cửa, cô đứng không vững, người lộn nhào về phía trước. Chủ quán giậtmình, vội chạy qua đỡ. Đường Du không kịp bò dậy, không để ý đến vẻ lếch thếchcủa mình, lo lắng ngẩng đầu lên nhìn chiếc điện thoại, nói: “Chiếc điện thoạiđó là của tôi…” Chưa dứt lời, máu từ miệng đã ộc ra.

Chủ quáncàng hốt hoảng hơn, vừa sai một cậu thanh niên cầm giấy ăn đến vừa nói: “Cô cósao không? Đừng lo lắng.”

Cậu thanhniên bị gọi, vội đi tới, ngạc nhiên nhìn cô, nói: “Là cô à?”

Hóa ra đólà người thanh niên ngồi cạnh cô trên tàu, nhưng lúc này Đường Du không để ý đếnanh ta mà chỉ quan tâm đến chiếc di động. Anh ta cũng nhận thấy điều đó, giọngnói có chút ngại ngùng, “Xin lỗi, lúc nãy vì muốn xác định chủ nhân của nó nêntôi đã mở máy, trong này có rất nhiều tin nhắn… trả lại cô.”

Đường Dubình tĩnh lại, rất nhiều tin nhắn trong điện thoại, của Tôn Văn Tấn, của thầyhướng dẫn, của Trần Thích, của chị khóa trên, mỗi người đều gửi rất nhiều tin,nhưng đều có chung một ý là: Hiện giờ đang ở đâu? Tôn Văn Tấn đang rất lo lắng,nhận được tin thì gọi lại. Chưa kịp xem hết tin nhắn thì chuông điện thoại reovang, là số của Tôn Văn Tấn, cô hoảng loạn đến nỗi ấn nhầm vào nút nghe, đưa điệnthoại lên tai, giọng cô khe khẽ “A lô.”

Giọng TônVăn Tấn ở đầu dây bên kia khàn khàn, thê lương, run rẩy như thể sợ nếu nói to,cô sẽ sợ hãi chạy mất, cũng như thể đang trong một giấc mơ, không tin rằng đầudây bên kia là cô, nên cẩn trọng hỏi, “Tiểu Du…” chưa nói hết câu, giọng đã khảnđặc.

Giọng nói củagã khiến trái tim Đường Du tê tái, cô quên cả đáp lời, quên cả dập máy, cứ thờthẫn như gặp phải ma, lắng nghe từng tiếng nấc nghẹn phía đầu dây bên kia.

Lát sau, mộtgiọng khác vang lên trong điện thoại như thể sợ cô dập máy, ngữ điệu ngang ngược,hung hăng, cướp lời: “A lô, a lô, có phải Đường Du không? Cô nghe tôi nói đây,có bản lĩnh thì cả đời này đừng mở máy nữa, yên tâm để Tôn Văn Tấn chết cùng vớicô.”

Trần Thíchvẫn chưa dứt lời, đầu dây bên này, khuôn mặt Đường Du đã đầm đìa nước mắt.

Buổi sángngày hôm sau, Đường Du đi xe buýt từ Dương Sóc đến sân bay Quế Lâm đợi, chưa đầymấy tiếng, chuyến bay của Tôn Văn Tấn đã đến nơi. Cô ngồi bên ngoài cửa kính xaxa nhìn gã đi từ bên trong ra, sắc mặt gã tiều tụy, mêt mỏi, hình như quên cả cạorâu, có một mảng hơi đen đen dưới cằm. Trước đây, Tôn Văn Tấn luôn là người vôcùng chỉn chu, đi đến đâu quần áo cũng sáng bóng, dáng vẻ hào hoa phong nhã. Mớihơn một tuần không gặp mà đã ra nông nổi này, Dường Du thấy cay cay nơi khóe mắt.

Sau khi TônVăn Tấn liên lạc được với Đường Du, gã không mang theo gì, lập tức đi cho kịpchuyến bay ngày hôm sau. Những ngày này, lúc đầu Trần Thích còn tự trách mình,nhưng mãi vẫn không tìm thấy Đường Du, anh ta bắt đầu tức tối, đổ hết mọi tráchnhiệm và tội lỗi lên đầu Đường Du, miệng không ngừng nói: “Đã bảo cậu rồi, đừngcó dây dưa với những cô gái trẻ, vừa buông thả vừa vô trách nhiệm, nói đi làđi, cậu tìm cô ta về thì có ích lợi gì.”

Lúc đó, TônVăn Tấn cũng rất hận Đường Du. Nhưng khi nhìn thấy cô qua lớp kính, đang ngồitrên ghế, đôi vai gầy guộc, đôi mắt to và chiếc cằm nhọn, vành mắt ngân ngấn lệdõi theo gã, hai ánh mắt gặp nhau qua lớp kính, mọi hờn giận trong gã đều tanbiến. Ánh mắt long lanh, nét buồn buồn trên khuôn mặt cô khiến trái tim gã rungđộng. Gã bước nhanh lại, đến trước mặt cô, cô thấy tay chân mình luống cuống, vừađừng lên, gã đã ôm cô vào lòng, ôm rất chặt, hoàn toàn không để ý đến sức mạnhcủa bản thân. Đường Du bị siết chặt đến nghẹt thở, muốn giãy ra, nhưng gã khôngbuông t

Ở sân bayQuế Lâm một lát, họ bắt xe taxi về Dương Sóc vì đồ đạc của Dường Du vẫn đang đểở nhà nghỉ. Xa nhau một thời gian dài, Đường Du không ngờ Tôn Văn Tấn lại coitrọng mình đến vậy, đã xảy ra rất nhiều chuyện, lúc gặp mặt cả hai đều không biếtnói gì, suốt dọc đường gã cứ nắm chặt lấy tay cô, mười ngón tay cứ xoắn xítnhau. Dường Du miên man nghĩ, mắt ươn ướt, sao có thể không cảm động chứ, từ nhỏđến lớn cô luôn bị đẩy đi đẩy lại, nhưng cuối cùng đâu có ai cần cô.

Một tiếngsau, xe đến Dương Sóc, chiếc taxi dừng trước cổng nhà nghỉ, trả xong tiền, ĐườngDu đưa gã lên gác. Vào đến phòng, cô rót cho gã một cốc nước, hỏi gã có cần đitắm, rồi lại hỏi gã có cần ăn cơm. Họ đã sống cùng nhau mấy tháng, đã hiểunhau, không ngờ bây giờ lại trở nên lịch sự, xa lạ.

Đường Du bồnchồn, không yên, cô cứ luống cuống trong phòng, nói như cướp lời, cô biết gã chắcchắn muốn nói rất nhiều điều, chắc chắn gã sẽ hỏi, nhưng trong lòng cô vừa sợgã mở miệng ra hỏi lại vừa sợ gã không hỏi gì nên đành cứ phải tranh nói trước.

Tôn Văn Tấncầm cốc nước, không nói năng gì, lặng lẽ nhìn cô, cô nói gì, làm gì, gã cũng chỉnhìn theo.

Ánh mắt gãkhiến cô không biết trốn vào đâu, cô không đóng kịch nữa mà đi đến trước cửa sổ,nhìn dòng Ly Giang và ngọn núi xanh xanh phía xa, nói đầy vẻ khó nhọc: “Em mắcbệnh, không muốn mọi người biết chuyện, sợ mọi người thương hại, như thế em thấymình thật đáng thương. Càng sợ hơn là nếu mọi người biết mà không ai thật lòngquan tâm. Giống như hồi còn nhỏ, mẹ, bố và cậu đều bỏ rơi. Giờ em lớn rồi, cóthể tự làm chủ nên không muốn để ai biết.”

Tôn Văn Tấnngồi ở đằng sau cô, không nói gì.

“Khi còn nhỏ,bố mẹ em thường cãi nhau, rồi quăng đồ đạc, những lúc ấy em rất sợ, cảm giácnhư tất cả có thể bị hủy diệt. Sau này, họ ly hôn, nhưng vẫn cãi vã vì chẳng aimuốn nhận con gái mình, lúc ấy, em hận sao mình không chết quách cho xong… Giờem đã trưởng thành, nếu người ta không cần, em sẽ ra đi trước khi điều đó thựcsự xảy ra, không cho người ta cơ hội từ bỏ, như thế, em sẽ không bị bỏ rơi. Thựcra, chết đâu có gì đáng sợ, điều đáng sợ nhất là, khi yếu đuối nhất, người thânnhất bên cạnh lại bỏ rơi em để cao chạy xa bay.”

Cô vẫn cứngoảnh mặt về phía dòng Ly Giang bên ngoài cửa sổ, như đang nói với chính mình nhữngtâm tư tận sâu trong đáy lòng, lời nói bay theo làn gió. Họ đã từng ôm nhau ngủhằng đêm, đã từng đáp ứng nhau nhu cầu về thể xác nhưng những lúc ấy cô đâu nóivới gã những điều này. Lúc này, cô lại nói hết với dòng Ly Giang, với mây vàgió, lời nói có chút bất cần pha lẫn sự thê lương, không phải nói ra để chia sẻcùng gã, mà hình như những điều ấy đều đã bay theo gió hết rồi. Cô quay người lại,nhưng không dám nhìn gã, cúi mặt, nói: “Em xin lỗi, lúc đó em đã không nói choanh biết vì không muốn anh phải gánh trách nhiệm.”

Tôn Văn Tấnkìm chế rồi lại kìm chế, gã bóp chặt cốc nước, chiếc cốc làm lòng bàn tay gãđau rát nhưng tất cả sự đau đớn này đâu thể sánh với nỗi đau trong lòng. Gã hítmột hơi dài, hết sức kìm nén, giọng run rẩy, “Nếu buổi tối hôm qua, em không gặpngười đó ở quán cà phê, có phải em sẽ không bao giờ mở nguồn điện thoại không?Có phải em không bao giờ muốn gặp lại anh nữa?”

Cô lặng lẽgật đầu.

Gã nhìn côchằm chằm, ánh mắt như đang bốc lửa. Nhưng cô chỉ cúi đầu, chiếc cằm nho nhỏ,má bầu bầu, lông mi chớp chớp, khóe mắt ngân ngấn lệ. Cô đang khóc, răng cắn chặtvào môi dưới, giọng nói vẫn lạnh nhạt: “Em không quen từ biệt nên không để lạitin nhắn cho anh, em để chìa khóa trên mặt tủ, nghĩ là anh sẽ hiểu.”

Môi dưới bịcô cắn đến nhợt nhạt, nước

Trang: [<] 1, 47, 48, [49] ,50 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT