|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
cảm thấy buồn, cô khôngkìm nén được liền buột miệng, “Anh Trần, anh dựa vào đâu mà nói quan hệ giữatôi và Tôn Văn Tấn chỉ là chơi bời?” Cô nhìn thẳng Trần Thích, không thấy buồnvì chuyện Trần Thích muốn họ chia tay, chỉ vì câu nói đó mà trong lòng cảm giácxót xa, sự cay đắng dâng trào lên mắt, khiến cô muốn bật khóc.
Đường Dutrước giờ rất bình tĩnh, lãnh đạm, Trần Thích không ngờ cô lại phản ứng mạnh thế.Thấy cô xúc động mạnh, anh chỉ lặng thinh, sau đó chuyển giọng, lạnh lùng nói:“Cô Đường, cô nghĩ Văn Tấn hợp với cô gái như thế nào?”
Đường Du lặnglẽ một hồi lâu, Trần Thích nói tiếp: “Cô hiểu Văn Tấn ư? Cô biết gì về quá khứcủa cậu ấy? Cô biết cậu ta sợ nhất điều gì không? Cậu ta có từng nói với cô vềnhững điều này không?”
Đúng là gãchưa từng nói với cô, quá khứ, tương lai của hai người, chẳng ai trong họ quantâm đến, không phải là không nghĩ, chỉ là không dám nghĩ.
“Cậu ấy đãba mươi tuổi, đã từng vì một cuộc tình mà hao phí bao nhiêu năm, đến giờ vẫnchưa quên được. Cuộc đời cậu ấy không thể lại tiếp tục bị tổn thương, phản bội,mạo hiểm, nhưng mọi thứ trong cái thế giới này đều đang biến đổi. Cô Đường còntrẻ, tình cảm có thể mãnh liệt nhưng cô có đảm bảo sẽ khiến Văn Tấn hạnh phúckhông? Cô dám chắc là cậu ấy sống cùng cô sẽ không cần phải lo lắng những chuyệnnày không? Cô có chắc tình cảm cô dành cho cậu ấy sẽ mãi mãi không thay đổikhông? Cô Đường trẻ trung, xinh đẹp, mạnh mẽ, năng động, có thể thấy trước đượcmột tương lai xán lạn, lo gì không tìm được một đức lang quân như ý sống vớinhau trọn đời? Nhưng Văn Tấn thì khác, giờ đây cậu ấy cần một người phụ nữ khỏemạnh, ôn hòa, có hoàn cảnh gia đình tốt, biết bao dung, biết đem lại sự ấm áp,sự an toàn, nói thẳng ra, cô Đường là người không thích hợp, cô có người thíchhợp với cô, cậu ấy có người thích hợp với cậu ấy, nhưng hai người tuyệt đốikhông hợp nhau.”
Lời nói củaTrần Thích mặc dù rất o ép người khác nhưng mọi câu chữ đều có lý. Không đợianh ta nói hết, Đường Du đột nhiên đứng dậy, “Anh Trần, anh yên tâm, tôi sẽ rờixa anh ấy.” Nói xong liền muốn đi ngay, đây là phản ứng rất điển hình, cô khôngdám trực diện, sợ nước mắt mình lại trào ra nên vội vàng muốn đi khỏi đó ngay.
Khi vừaTrầnThích vội nắm lấy tay cô, giọng tỏ ra áy náy, “Xin lỗi cô, tôi đã mạo phạm rồi.”
Không quaymặt lại, cô bình tĩnh đáp, “Không sao, anh nói rất đúng, tôi sẽ nhanh chóng rờixa anh ấy.”
Trần Thíchvẫn chưa buông tay, nói tiếp: “Có cần tôi giúp gì không?”
“Không cần.”
“Tôi có thểđưa cô đi du học, chịu mọi chi phí sinh hoạt và học phí, cộng thêm visa và tìmtrường nữa, cô muốn đi nước nào cũng được.”
Đây là bồithường hay là cái gì vậy? Cô khẽ cười, không kìm nén được xót xa trong lòng, nướcmắt cứ thế trào ra, cô cố nén giọng, “Cám ơn anh Trần, nhưng không cần đâu.”
Trần Thíchnói tiếp: “Ý tôi là, cô Đường, nếu cô vẫn ở trường đại học ngoại ngữ thì cậu ấyvẫn sẽ tìm cô…”
Không để ýđến nước mắt đang đầm đìa, cô quay phắt lại nhìn như không thể tin vào sự tànnhẫn của anh ta.
Trần Thíchbuông tay, nói từng chữ: “Nếu thực sự rời xa, tốt nhất đừng gặp nhau nữa.”
Trái tim cônhư bị ai đó giày xéo, đau buốt, đau đến nghẹt thở, đau đến nỗi chẳng còn sức lựcchống đỡ, nhưng cô vẫn gật đầu đáp: “Tôi biết.” Sau đó đi thẳng ra ngoài.
Những lời củaTrần Thích vẫn bám theo sau, “Cô Đường, cô đã có số điện thoại của tôi, nếu đổiý, có thể liên lạc bất kỳ lúc nào, gọi điện hoặc gửi tin nhắn đều được, tôi sẽsắp xếp thỏa đáng.”
Đọc tiếp: Tình Yên Đau Đớn Thế – Chương 13
Chương13: Thử thách của cuộc đời
Sống cùngvới cô, nhưng tại sao gã lại luôn có cảm giác bất an? Mới xa nhau có một lúc màđã thấy hoang mang.
Đến phòngchờ của nhà ga, người người qua lại đều xách hành lý, dáng vẻ vội vã. Đường Dutừ chối sự sắp xếp của Trần Thích, cô không muốn xuất ngoại, tuy nhiên, TrầnThích nói đúng, nếu thật sự rời xa, tốt nhất là đừng gặp nhau nữa.
Vì quyết địnhtức thời đến nhà ga nên cô vẫnchưa mua vé, không biết là sẽ đi đâu, xách chút hành lý giản đơn trong tay, côlưỡng lự trong phòng chờ, vẻ mặt lo lắng.
Cô đi đếntrước ô cửa kính to, nhìn ra bên ngoài, thấy sắc trời đột nhiên sầm sì, tựa nhưcó vật gì đó bao phủ, cả thế giới bị che kín mít, lát sau mưa to như trút. Lúcnày đang là giữa trưa, vậy mà phòng chờ bật đèn sáng choang, thì ra là có cơnbão ập về, cái thời tiết này đúng là hợp cảnh.
Cô cười,tìm ghế trống để ngồi, một cụ già bên cạnh hỏi: “Cô cũng đi Côn Minh à?”
Côn Minh?Cô ngẩng đầu lên nhìn, K471/K474, từ thành phố B khởi hành đi Côn Minh tại cửaTây lúc 13:57. Thì ra, nơi cô ngồi là khu vực đợi tàu đi Côn Minh, do đó, cô cườinói, “Vâng.”
“Cô đi du lịchà, các cô gái trẻ bây giờ đều thích đến Côn Minh chơi.”
Cô khẽ mỉmcười, gật đầu.
Trên mànhình lớn cách đó không xa đang đưa tin, “Theo thông tin mới nhất từ Tân Hoa xãngày 15 tháng 9, do ảnh hưởng bởi cơn bão ở Phúc Kiến và mưa to trên diện rộngkhu vực miền Bắc, sân bay thành phố B tạm thời hủy hơn bốn trăm chuyến bay, dẫnđến tình trạng một lượng lớn hành khách phải chờ đợi tại sân bay. Đối với nhữnghành khách này, các hãng hàng không đã sắp xếp ổn thỏa việc ăn, ở, tuy nhiên, đếnnay vẫn chưa có thông báo chính xác khi nào có thể bay trở lại, mời quý vị tiếptục theo dõi các bản tin sau.”
Mọi ngườibán tán xôn xao, “Mưa to thế này, chả trách, nhà ga đông người thế.”
Sân baythành phố B, không thực sự quan tâm lắm, nhưng trong chuyến hành trình xuất ngoạiTrần Thích định sắp xếp cho cô sẽ quá cảnh ở Hồng Kông, nhằm cố ý tránh nơi đó.Có lẽ Văn Tấn đang ở sân bay này.
Cụgià ngồi bên không hề quan tâm đến điều này, vẫn tiếp tục bắt chuyện, “Côn Minhlà một thành phố đẹp, hồi triển lãm thế giới diễn ra vào năm 1999, tôi đã từngđến đó, giờ tranh thủ lúc còn đi được, muốn quay lại thăm lần nữa.”
Cô khôngquen nói chuyện với người lạ, cũng không biết nên tiếp chuyện thế nào, đành chỉcười một cách lịch sự, không đáp lời, sau đó cúi đầu nhìn chiếc điện thoại di độngđã tắt nguồn. Không biết chuyến bay của Tôn Văn Tấn có thuận lợi hay không, chỉe đi lần này sẽ chẳng bao giờ gặp lại nhau nữa.
“Phải rồi,nhà cô ở đâu?”
Nhà ở đâu,cô thần người một lát, cô không có nhà, từ nhỏ đã không có. Cuộc đời này, nhữngngày yên ổn nhất có lẽ chính là hơn hai tháng ở bên Tôn Văn Tấn. Những lời TrầnThích nói, ngay từ ban đầu cô đã hiểu, cô chưa từng nghĩ sẽ kết hôn cùng TônVăn Tấn, chưa từng nghĩ sẽ sống với người đàn ông ấy đến đầu bạc răng long. Khiở bên nhau, gã cẩn trọng từng li từng tí, như thể tuân thủ theo những nguyên tắcnghiêm ngặt, đêm nào cũng ôm cô thật chặt vào lòng, vậy sao cô lại không lưuluyến? Tôn Văn Tấn làm những điều ấy chỉ là vì cô.
Có lúc đangngồi học, bất chợt quay người lại, thấy gã đang dựa vào đầu giường đọc một quyểntạp chí, trong phòng vẫn đang bật vô tuyến, cả hai lặng lẽ không nói gì. Khi ấy,cô cảm giác là mình có nhà, khóe mắt cay cay muốn khóc. Thì ra, những ngày bìnhthường cũng thật đẹp.
Bất giác, mắtcô ngân ngấn.
Sân baythành phố B, ngày 15 tháng 9, mười giờ sáng, thông báo trên loa: Hành khách chúý, vì lý do máy bay chu chuyển, nên thời gian khởi hành của tất cả các chuyếnbay lúc 10 giờ sáng sẽ chuyển thành 11 giờ sáng.
11 giờ, tiếngloa thông báo lại vang lên: Hành khách chú ý, do ảnh hưởng của cơn bão vùngduyên hải Phúc Kiến và mưa to trên diện rộng khu vực miền Bắc, chúng tôi thôngbáo hủy bỏ các chuyến bay sau: các chuyến bay nội địa đi Hải Nam, Thâm Quyến, HồngKông, Hạ Môn, Phúc Châu, Thượng Hải… Vì lý do thời tiết, những chuyến bay bị hủytạm thời chưa có chuyến bổ sung, hãng hàng không sẽ hoàn một trăm phần trăm vàmiễn phí đổi vé cùng hạng, kính mong…
Có vị hànhkhách vội gọi điện đến Thượng Hải, được biết sân bay quốc tế Phố Đông cũng hủytất cả các chuyến bay trong ngày.
Trần Thíchngồi bên cạnh Tôn Văn Tấn, trong lòng thấy lo lắng. Anh ta đã mấy lần lấy cớvào trong nhà vệ sinh gọi điện thoại, nhưng chẳng thấy ai nghe máy.
Tôn Văn Tấnnghe xong thông báo liền đứng dậy, “Chúng ta về thôi.” Gã nhìn qua cửa kính,ngoài trời xám xịt như ban đêm, mưa to như trút nước, đen sì một khoảng trời,“Mưa thế này chắc khó tạnh.”
Trên đườngvề nhà, có tài xế lái xe, Trần Thích như mất hồn vì Tôn Văn Tấn ngồi bên khôngngừng bấm điện thoại, đầu dây bên kia luôn đáp lại một câu lạnh như băng, “Xinlỗi, số điện thoại quý khách vừa gọi đã tắt máy.” Gã có chút lo lắng. TrầnThích trong lòng vừa bồn chồn vừa chột dạ, trong xe bao phủ một bầu không khí kỳlạ.
Xe đưa TônVăn Tấn về nhà trước, đến tòa nhà, gã vội vã xuống xe như thể đang bị ai đó rượtđuổi. Trần Thích đã từng thấy gã trong bộ dạng này, hễ không gọi điện thoại đượccho Đường Du là gã lại thế, hoảng loạn, không yên tựa như chú mèo bị nhốt tronglồng. Trần Thích thấp thỏm nhìn lên tầng nhà của Tôn Văn Tấn rồi giục tài xếlái xe đi.
Vào đếnthang máy, Tôn Văn Tấn ấn số tầng nhà mình, thang máy chầm chậm đi lên, phát rathứ âm thanh u u, gã thấy lo lắng trong lòng. Mặt ốp tường trong thang máy là mặtgương, gã soi mình trong đó, cảm giác
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




