watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:00 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8479 Lượt

lửa, thìa gỗ. Tôn Văn Tấn chỉ vào bình thủy tinh nói đó là bình dẫnkiểu xifông, hay thường gọi là quả thủy tinh, thứ mà giới đam mê cà phê yêuthích nhất.

Gã đong nướcvào bình một cách thuần thục, nhìn mực nước, rồi tiến hành thao tác với bìnhpha cà phê, động tác nhanh nhẹn, thành thạo. Đường Du ngồi phía đầu bàn, tay chốngcằm, chăm chú quan sát. Con người này luôn như vậy, làm gì cũng cảm giác rấtthoải mái mà chắc chắn, vô tình để lộ ra một phong thái rất cuốn hút, khiến côkhông nỡ chớp mắt, bản thân gã lại chẳng hề biết điều ấy.

Khi mọi thứđã xong, gã ngẩng đầu cười với cô, nháy nháy mắt, dùng giấy lau tay, rồi ngồixuống, nói: “Em đợi thêm chút nữa nhé.”

Trước bàn họngồi có đặt một chiếc ti vi, hai người bèn bật lên xem.

Một lúc saunước sôi, gã đổ cà phê đã xay kỹ vào bình, lắc nhẹ, khi thời gian đã tương đối,liền tắt lửa. Một tay gã cầm phía trên bình, tay kia đỡ phía dưới, nhẹ lắc đềuhai bên trái, phải, rồi tách bình pha ra, rót cà phê vào chiếc cốc đã được hâm ấmsẵn trước mặt Đường Du, hương cà phê tinh khiết bay lên, hơi nóng xộc vào mắt,cô quay đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Ô cửa sổ cũ kỹ, nước sơn loang lổ bị mưagió mài mòn đến nỗi không còn thấy được màu sơn ban đầu, lớp gỗ bên trong lộ rađường vân sâu sâu. Ô cửa sổ có trang trí song hoa, ánh nắng nghiêng nghiêng rọivào bị cắt thành từng mảnh, bóng song cửa hoa đổ dài trên mặt bàn, như hìnhbông hoa in lên tay cô, khói bốc lên từ cốc cà phê như cứ nhảy múa trong ánh mặttrời, lúc này, Tôn Văn Tấn đưa cho cô chiếc thìa nhỏ, giọng ôn hòa: “Em dùng đườngkhông?”

Cô vội nói:“Không cần ạ.” Vừa nói vừa nâng cốc cà phê lên uống. Lúc này, trên ti vi đangphát tin, “Nhà báo kiêm tác gia nổi tiếng của Italia, Oriana Fallaci đã qua đờitrong một bệnh viện tư nhân tại quê nhà vào đêm ngày mười bốn do bệnh hiểmnghèo, hưởng thọ bảy mươi bảy tuổi.” Tay cô run lên, cà phê bắn lên áo một mảnglớn, cô vớ vội mấy tờ giấy ăn lau lau, nhưng màu nâu của cà phê đã thấm sâu vàoáo, lau thế nào cũng không s

Cô nghiêngmặt, mũi hơi đỏ. Tôn Văn Tấn cầm giấy ăn từ trong tay cô toan lau hộ, tay gã bỗngrun run, hơi thở cũng nghèn nghẹt, trên tay gã là một giọt nước mắt, tiếp đó,nước mắt cô như chiếc vòng ngọc đứt dây, lã chã rơi xuống. Đường Du nhìn nước mắtmình trên tay gã, vẻ mặt hoang mang, tựa như đứa trẻ đang làm điều gì sai tráibị bắt quả tang, vừa sợ hãi vừa tủi thân, vội đưa tay ra lau nhưng lau mãikhông hết, nước mắt ướt đẫm tay, mắt càng lau càng đỏ.

Tôn Văn Tấnhốt hoảng, cô mỉm cười cả ngày hôm nay, từ thung lũng Hoan Lạc về dạo siêu thị,đi lòng vòng trong dãy bán đồ nội thất, thử nhẫn, sau đó đến đây uống cà phê,còn dự định tối nay sẽ đi xem phim nữa, nhưng giờ đây lại bỗng dưng bật khóc.Cô vốn là người không thích khóc trước mặt người khác, nên đã vội vã muốn chegiấu đi nhưng không kịp. Tôn Văn Tấn nhìn cô hoảng loạn lau nước mắt, càng lau,mắt lại càng đỏ, trái tim gã như bị ai đó quất mạnh, mũi cay cay, vội nắm chặttay cô, giọng nghèn nghẹn, “Không sao, không sao, lát nữa chúng mình đi mua chiếcáo khác, lau không sạch cũng chẳng sao.”

Nghe gã nóithế, nước mắt cô ngừng rơi, đợi cô bình tĩnh lại, bà chủ liền sai người manghai ly cà phê đến. Cô dùng thìa khuấy khuấy, chậm rãi nói: “Chỉ là vì em nhớ lạichuyện hồi nhỏ, cái năm mẹ mất, bố kết hôn với người khác, mẹ kế dẫn theo mộtcô bé nhỏ hơn em hai tuổi đến. Họ đi hưởng tuần trăng mật, vì không gửi được emvào chỗ nào nên họ đành phải dẫn theo, em biết mẹ kế không thích em nên thườnglủi thủi một mình. Một hôm, em chạy đến cái ao sậy, bỗng nhiên muốn nhảy xuốngnước chết cho xong, đang tiến về phía ao thì cô bé đó đến, nói là không nên đivề phía ao, sẽ ngã đấy. Em không để ý, em chẳng thích cô bé đó chút nào, kể từkhi chuyển đến ở cùng, em chưa từng nói chuyện với nó. Nhưng chính cô bé đó đãlao đến giữ em lại. Nó bé hơn em hai tuổi thì làm sao mà kéo nổi, do không cẩnthận nên cô bé đã rơi xuống nước. Em nhảy xuống cứu, nhưng không tóm được, côbé đã bị dòng nước cuốn đi. Khi bố và mẹ kế tìm đến nơi, chỉ vớt được em từ dướinước lên, còn cô bé bị nước cuốn đi rồi. Thực ra, nó đối xử với em rất tốt, khiở cùng mẹ, nó là đứa con hoang nên bị người đời khinh miệt, phỉ nhổ, hình nhưcũng chẳng có bạn bè gì, sau khi đến nhà em, bỗng nhiên có một ông bố và mộtngười chị nên nó vui lắm. Thường xuyên lấy lòng và tỏ ra tôn trọng em, nhưng emđã cư xử không tốt, chưa bao giờ để ý đến nó. Con bé nhỏ như vậy mà đã biết cứungười, tiếc là lại bị ngã xuống sông, đến xác cũng không tìm thấy.

“Sau này, cậuem di cư, bố không cần em, đành gửi em đến một trường nội trú trong thành phốB, mấy năm đầu không cho phép em được về nhà những dịp Tết, sau này, khi đã trưởngthành, em cũng không muốn về. Hồi nhỏ, vì suốt ngày ở trong ký túc xá, vào kỳnghỉ, em rất thích đi dạo quanh các siêu thị nội thất. Em thích những đồ đó,chúng gợi cảm giác ấm áp, nếu bày trong nhà, chắc chắn rất đẹp, nhưng em khôngcó nhà, mua về cũng chẳng biết đặt ở đâu, hơn nữa còn thường xuyên phải đổiphòng nên chưa bao giờ mua. Hôm nay em, hôm nay em…”

Cô nói, nướcmắt lại bắt đầu rơi, cô bật khóc, lặng lẽ, chỉ có nước mắt cứ từng hạt rơi xuống,rơi vào trong cốc cà phê, hạt nọ nối tiếp hạt kia.

Tôn Văn Tấncàng nghe càng thấy đau lòng, gã nắm chặt tay cô rồi ôm cô vào lòng, muốn nóivài câu an ủi nhưng cổ họng cứ nghẹn ứ, không nói nên lời, cứ thế ôm cô. Chútkhói cà phê vẫn đang nhảy nhót trong ánh mặt trời, bay lên rồi tan biến, giọnggã nghèn nghẹn: “Lần sau chúng mình đi mua, thích cái gì sẽ mua cái đấy.”

Nước mắt ngừngrơi, cô dựa vào lòng gã, ánh sáng yếu ớt rọi vào căn phòng cổ kính, hương càphê thoang thoảng bao phủ không gian. Cô nhìn cây ngọc lan bên ngoài cửa sổ, khẽhỏi, “Văn Tấn, có điều gì khiến anh sợ không?”

“Có.” Gã nhớđến người phóng viên ban nãy trên vô tuyến, chậm rãi nói, “Cô phóng viên bannãy trên truyền hình, trước đây đã từng phỏng vấn ba anh, sau này, ba anh mất,và cả anh trai, chị gái, mẹ anh nữa.” Những chuyện này, ngần ấy năm nay, trước mặt Trần Thích, gã gầnnhư chưa từng kể trong tâm trạng bình tĩnh như thế, trong khoảnh khắc này,không hiểu sao, gã bỗng nhiên muốn tâm sự.

Cô lặngyên, thẫn thờ nhìn vết cà phê in trên áo. Thực ra cô cũng sợ, hồi còn rất nhỏ,sợ nhất là bị bỏ rơi, cứ đưa đi rồi lại đưa về, chẳng ai cần cô. Khi bố mẹ vừaly hôn, mẹ cô cả ngày ở trong nhà dọa tự sát, bắt cô đi tìm bố về, kết quả là mẹchết rồi, bố cũng chẳng cần đến cô, người cậu di cư lại càng không muốn có cô,thời điểm đáng sợ nhất trong cuộc đời chính là năm đó. Trầm mặc một lúc lâu, nhữnglời định nói cứ mắc trong cuống họng, cuối cùng cô nuốt chúng vào trong, rồi nhẹgiọng: “Em sợ là không giặt sạch được vết cà phê này.”

Gã nắm chặttay cô, khẽ nói: “Không sao, anh sẽ mua cho em chiếc khác.”

Đường Du đứngdậy, ngơ ngác nhìn gã. Đôi mắt cô to, đen, rất sáng, ánh mắt pha chút do dự lẫnbất an, con ngươi vừa đẫm nước mắt vẫn đang long lanh nước, tựa như có thứ gìđó dập dờn trong đó khoảnh khắc này, trái tim Tôn Văn Tấn như bị cứa mạnh, cảhai lặng lẽ nhìn nhau. Khoảng nửa phút sau, gã mới phản ứng lại, đưa tay ra nắmbàn tay nhỏ nhắn của cô, cười cười.

Sau đó, họkhông đi xem phim nữa vì Đường Du nói cô bỗng dưng không muốn đi đâu, chỉ muốnvề nhà.

Trên đườngvề, cả hai đều có tâm sự nên không ai nói gì. Khi xe đến cổng khu nhà, Tôn VănTấn ngoái đầu nhìn, Đường Du đã ngủ say. Người cô cuộn tròn trên ghế sau, đầu dựavào cửa kính, lông mày hơi chau lại, vừa có vẻ không thoải mái lại vừa giống mộtđứa trẻ yếu đuối. Lúc nãy, cô kiên quyết muốn ngồi ghế sau, gã đoán chắc có tâmsự nên để tùy cô, giờ đây, nhìn dáng vẻ này, trái tim gã mềm nhũn đến kỳ lạ. Gãnhẹ nhàng bước xuống xe, mở cửa sau, rồi cẩn thận để cô dựa vào người. Đường Dukhẽ chau mày, cựa quậy. Gã ưỡn thẳng người, không dám cử động, sợ hơi thở mạnhcủa mình sẽ làm cô tỉnh giấc. May thay, cô chỉ tìm một tư thế thoải mái quenthuộc trong lòng gã, rồi lại ngủ tiếp. Cô cứ tựa vào lòng gã như thế, hơi thởnhè nhẹ phả vào nách gã, âm ấm, gợi cảm giác bình yên. Từ khi sống cùng nhau,cô ít khi ngoan ngoãn thế này. Mỗi lần ôm cô, gã đều sợ, sợ mất cô, sợ không thểlâu dài. Giây phút này, gã cảm thấy thật an toàn, chỉ cần cúi đầu xuống, giơtay ra là có thể chạm được vào người gã yêu.

Thấy xe đỗ ởđó lâu, bảo vệ khu nhà liền đi tới, cúi người định gõ cửa xe, thấy Tôn Văn Tấnngồi bên trong lo lắng ra hiệu đừng làm động, anh bảo vệ trông thấy Đường Duđang ngủ say, liền bỏ qua. Tôn Văn Tấn thở phào nhẹ nhõm.

Gã biết tốiqua cô ngủ không ngon giấc, cứ trằn trọc suốt, không biết là nghĩ gì, chiềunay, gã sẽ để mặc cô ngủ. Không biết cô đã ngủ được bao lâu, lúc buổi trưa trởvề dưới ánh mặt trời gay gắt nên hơi nóng, xe mở điều hòa, giờ đợi đến sẩm tối,mặt trời khuất sau núi, gió mơn man thổi, nhiệt độ giảm mạnh, mở điều hòa thìthấy hơi lạnh. Gã ôm chặt cô hơn, nhận thấy cơ thể cô cần ấm hơn chút nữa. Gãbiết rõ là cần phải tắt điều hòa, nếu không, cả hai có thể bị cảm lạnh, nhưnggã chẳng muốn động đậy, như thể sợ mất đi chút hơi ấm. Chỉ muốn được thế nàymãi, trường tồn như trời đất, những chuyện

Trang: [<] 1, 41, 42, [43] ,44,45 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT