watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:00 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8490 Lượt

Trần Thích nói, không thểlâu dài?

Tim Tôn VănTấn nhói lên từng hồi, gã móc di động ra, lại bắt đầu bấm số điện thoại của cô.Lần này, đầu dây bên kia đáp “Số máy quý khách vừa gọi đang bận, xin vui lòng gọilại sau”, cơ thể gã rã rời trên ghế lái, tựa như nắm cát rời, chẳng thể nào gomlại được. Giờ cô đang nghe điện thoại của người khác, vậy rõ ràng là lúc nãy côkhông muốn nghe điện thoại của gã.

Đường Du vềnhà rất muộn, gần chín giờ tối, vừa mở cửa, trong phòng tối đen, thốc ra mùithuốc lá nồng nặc. Bình thường giờ này Tôn Văn Tấn đã về nhà từ lâu rồi, cô tìmcông tắc bật đèn, lúc này mới phát hiện Tôn Văn Tấn đang ngồi lõm sâu trên ghếsofa. Miệng gã ngậm một điếu thuốc, tàn thuốc cháy dài rồi mà vẫn chưa rơi,trông gã cũng giống như tàn thuốc, vô cùng tiều tụy.

Mắt cô nóngran, khom người tìm đôi dép trong tủ giày dép ra thay, cúi đầu đi qua. Gã nhìncô, giọng nói như lẫn cùng tiếng nấc, “Tiểu Du, hôm nay em đi đâu vậy?” Gã giốngnhư đứa trẻ bị mẹ bỏ rơi cả ngày ở nhà, mẹ về rồi thì mọi hờn dỗi cũng tan biến,chỉ còn cảm giác sợ bị bỏ rơi, ngay đến cả sự tủi thân trong lời nói cũng đượccẩn thận kìm chế.

Đường Du cười,“Hôm nay, trong trường có buổi tọa đàm nên em về muộn.” Đi vào, cô dừng một lúctrước cửa phòng, nói tiếp, “Em đi tắm trước nhé.”

Lúc ĐườngDu tắm xong đi ra, Tôn Văn Tấn đang đứng trước cửa sổ, trong phòng khách chỉ bậtmột chiếc đèn tường, mờ mờ ảo ảo. Gió thổi mạnh đến mức khiến tấm rèm cửa dày cộpbay lên, đập vào tường, nghe phần phật, hình ảnh gã nhìn từ phía sau rất giốnghôm gã đứng ở rào phân cách bên đường khi trở về từ nông trại, trầm mặc, đơncôi khiến cô nghẹt thở, nghĩ lại giọng gã khi mới bước vào nhà, khóe mắt cô lạinóng ran. Tôn Văn Tấn rất nhạy cảm, Đường Du vừa bước tới, gã liền quay đầu lại,nhìn cô chằm chằm, đúng lúc này rèm cửa đang chấp chới bay che nốt chút ánhsáng yếu ớt của chiếc đèn tường, gió thổi làm tóc trước trán gã bay lên, khôngnhìn rõ được những tâm tư ẩn giấu trong đôi mắt g

Không hiểusao cô bỗng thấy xót xa, liền rảo thêm mấy bước đến ôm chầm lấy gã. Gã sững người,lặng thinh, chỉ kéo cô ra đằng trước mình để che chắn, ôm cô, cùng ngắm ánh đènngoài cửa sổ, cằm chống lên trán cô. Nghĩ ngợi cả một ngày, cuối cùng cô cũngđã trở về, trăm ngàn mối tơ vò trong lòng cuồn cuộn dâng trào nhưng gã chỉ nhẹnhàng nói “Sau này đi đâu, nhất định phải nói trước với anh đấy.”

Cô cũng sữngngười, lòng quặn thắt, khó khăn lắm mới ngăn được nước mắt rơi, sợ gã nhìn thấy,cô vội ôm chặt hơn, đầu vùi vào ngực gã. Một lúc sau cô mới nhẹ nhàng nói, giọngrun rẩy, “Chúng mình đừng đứng ở đây nữa, gió mạnh quá, thổi mạnh đến nỗi mắtem díu lại rồi.”

Gã khôngnói gì, lặng lẽ đóng cửa sổ lại, bế cô vào phòng ngủ. Giọng cô nhẹ nhàng tronglòng gã: “Văn Tấn, ngày mai đi cùng em có được không?”

Gã sững sờ,ngạc nhiên, “Sao, ngày mai em không phải đến trường à?”

“Ngày maiđược nghỉ, cuối tuần mà.”

“Vậy thì đichơi ở đâu?”

“Buổi sángdạo phố, đến trưa ăn cơm, buổi chiều đến trung tâm giải trí, tối đi xem phim…có được không?” Cô liệt kê ra chi tiết từng việc. Tôn Văn Tấn cúi đầu nhìn nétmặt nghiêm trang của cô, trong lòng vừa nong nóng, vừa xon xót. Họ tuy ở bênnhau nhưng chưa từng giống những đôi tình nhân bình thường, chưa bao giờ cùngnhau xem phim, dạo phố hay gặp gỡ bạn bè. Cô chưa từng chủ động yêu cầu gã, haingười như chỉ tạm bợ cho xong. Giờ nghe cô nói thế, nghĩ đến những ngày trướcđây, gã không thấy vui mà cảm giác cứ thê lương, có chút gì đó thương cảm pha lẫntủi thân, cổ họng gã khô ran, giọng khàn khàn, “được.”

Ngày hômsau, Tôn Văn Tấn dậy rất sớm, đánh răng rửa mặt xong, bữa sáng đã chuẩn bị tươmtất, quay vào phòng, nhìn thấy Đường Du đang thẫn thờ dựa đầu giường, không hiểuvì sao sự đờ đẫn trên khuôn mặt cô khiến gã sợ hãi, vội chạy đến bên gọi. ĐườngDu lúc này mới sực tỉnh, cười với gã, bước ra khỏi giường.

Thời tiếttrung tuần tháng Chín không lạnh, không nóng, là mùa xuất hành đẹp nhất. Trướckhi ra khỏi nhà, Tôn Văn Tấn hỏi Đường Du dự định đi đâu, cô do dự một lát, bấynhiêu năm ở thành phố B vậy mà thành phố này với cô vẫn vô cùng xa lạ. Cô nghĩtrong giây lát, nghe nói vào dịp hè, thung lũng Hoan Lạc là khu vui chơi sinhthái quy mô lớn nhất ở thành phố B đã chính thức mở cửa, vào dịp cuối tuần đầunăm học, các sinh viên khóa trên đều thi nhau kéo đến đây, cô liền nói: “Bọnmình đi thung lũng Hoan Lạc trước nhé.”

Xe thẳng tiến,ngồi trong xe nhìn từ xa đã thấy phía trước thung lũng Hoan Lạc đặc kín người,xuống xe nhìn, quả thực là người đông đến nỗi nước cũng không thể chảy qua.Thung lũng Hoan Lạc mới mở cửa chưa đầy hai tháng, lại đúng dịp cuối tuần, mộthàng dài đang xếp hàng đợi mua vé, có người vừa nghe điện thoại vừa nói: “Này,đã đợi ở trước cáp treo một tiếng đồng hồ rồi mà vẫn chưa đến lượt, hay là bọnmình không mua vé nữa?”

Đường Du vàTôn Văn Tấn nhìn nhau cười, cô đành nói: “Chúng mình rời khỏi đây thôi.”

Tôn Văn Tấncười, đưa tay xoa xoa đầu cô. Cô vừa có chút ngượng ngùng, lại vừa thấy buồn cười,“Hồi nhỏ, em chưa từng được đến những nơi như thế này, thấy các bạn được bố mẹdẫn đến nên rất ngưỡng mộ, luôn muốn biết cảm giác sẽ như thế nào. Trước đây,khi chỉ có một mình, em không dám đến, sợ mọi người nghĩ em kỳ quặc, vì hìnhnhư chẳng có ai đến những nơi như thế một mình.” Không hiểu sao, cô nói mà thấylòng mình chua xót, vội cúi đầu xuống.

Tôn Văn Tấntê tái trong lòng, giơ tay kéo cô lại gần, nói: “Lần sau, chọn hôm nào không phảicuối tuần, bọn mình lại đến.”

Đường Du gậtgật đầu, cười gượng gạo, niềm vui chưa kịp hiện lên ánh mắt đã vội tan biến.

Tiếp tụclên xe, không biết là sẽ đi đâu, đi ngang qua khu thương mại quốc tế, họ tìm mộtbãi đỗ xe gần đó, rồi dạo quanh siêu thị lớn. Đường Du đặc biệt hứng thú với đồnội thất, mỗi khi ngang qua tầng bán đồ đó, cô đều tần ngần không muốn rời. Thiếtkế nội thất bây giờ vừa mới mẻ, vừa sáng tạo, Đường Du rất thích, bên cạnh cũngcó mấy đôi nam nữ đang ngắm nghía chọn. Hỏi ra mới biết họ đều mới kết hôn, ĐườngDu lúc này mới ngượng ngùng rời khỏi đó. Ngắm lâu như thế nhưng chẳng mua thứgì, cô quay sang giải thích với Tôn Văn Tấn: “Không cần thiết, những thứ này bọnmình đâu dùng đến.”

Gã khôngnói gì, chỉ nắm thật chặt tay cô. Đi thang máy xuống đến tầng một, họ bước ra,trước mặt họ là gian hàng đồ trang sức đang có chương trình khuyến mãi. Nhânviên tiếp thị trông thấy liền ngăn bước họ lại. Tôn Văn Tấn mỉm cười kéo ĐườngDu qua xem. Trong gian hàng, ánh đèn sáng lung linh, mọi thứ đều được trang tríhết sức trang trọng, cao cấp, dưới ánh đèn từng chiếc nhẫn kim cương sáng lấplánh, chứa đầy sức mê hoặc. Tôn Văn Tấn mỉm cười chọn một chiếc, Đường Du đeovào ngón tay, vừa ngắm nghía trước ánh đèn vừa cười. Cuối cùng, cô tháo ra đưatrả nhân viên bán hàng, lại nói “Không cần thiết đâu ạ”, Tôn Văn Tấn chỉ cười,không nói gì.

Đi dạo cả mộtbuổi sáng mà hai người không mua gì. Thời gian vẫn còn sớm, vốn định đến rạpchiếu phim nhưng chưa đến giờ chiếu, đành phải đi lấy xe, Tôn Văn Tấn nói: “Anhdẫn em đến một nơi uống cà phê.” May mà Tôn Văn Tấn là người sinh ra và lớn lênở thành phố B, rẽ chưa được bao xa lại chui vào một ngõ nhỏ, dáng vẻ cổ kính. Họtìm một chỗ đỗ xe trước cổng, sau đó đi bộ, đi một quãng thì đến một ngôi nhàkiểu tứ hợp viện. Trên cửa treo một miếng gỗ, ghi bốn chữ: “Bánh xe định mệnh”,nếu chỉ nhìn cách trang trí sơ sài ngoài cổng thì không thể nghĩ được rằng đâylại chính là quán cà phê.

Tôn Văn Tấnnắm tay cô bước vào, trong sân có giếng trời, một người phụ nữ đang ngồi trênghế mây, thấy họ bước vào liền mỉm cười nói: “Văn Tấn, khách quý, khách quý,còn vị bên cạnh là…” Gã giới thiệu qua loa, “Đây là Đường Du.”

Người phụ nữlịch sự gật đầu với Đường Du, như thay lời chào hỏi, Đường Du cũng gật đầuchào.

Chị ta mặcmột chiếc xường xám lụa màu xanh lá cây điểm hoa rực rỡ gắn những chiếc khuycài xinh xinh, tóc bới cao và được gài bằng một chiếc trâm gỗ đào, mày rậm, mắtto, mũi cao, miệng nhỏ, các nét rõ ràng, trông rất dễ thương, giọng nói tựnhiên, thoải mái. Chị nói với Tôn Văn Tấn, “Lần trước đi Brazil, có mang về choanh ít hạt cà phê, giờ vẫn đang để ở đây, nếu anh không đến, có lẽ em phải kêungười mang qua.” Chị mỉm cười, đứng lên, “Phải rồi, hôm nay anh uống gì? Lâu lắmrồi mới gặp, chẳng mấy khi thấy anh dẫn ai đến, em sẽ tự tay pha…”

Tôn Văn Tấnmỉm cười, nói: “Cứ ngồi xuống đây, hôm nay để anh tự pha.”

Đôi mắt ngườiphụ nữ ánh lên nét cười, nói với vẻ hiểu ý: “Ha ha, vậy hai người qua bên kiađi, Tiểu Sa biết hạt cà phê để ở chỗ nào, anh bảo cô ấy đưa cho.”

Vào đếnphòng bên trong, Tôn Văn Tấn giải thích: “Chủ quán của anh, trước đây, lúc rảnhrỗi anh thường đến đây uống cà phê.”

Đường Du từlâu đã nghe nói những người thích uống cà phê đều rất cầu kỳ, tinh tế, trông thấymột cô gái trẻ đưa cho Tôn Văn Tấn bộ pha cà phê, cô rất tò mò. Vì bộ pha càphê nhìn rất giống với những thứ trong phòng thí nghiệm, nào bình thủy tinh, cồn,khăn lau, bật

Trang: [<] 1, 40, 41, [42] ,43,44 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT