watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:00 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8487 Lượt

trong tim họ như được gỡ ra, có gì đó vĩnh viễnmất đi, có gì đó đang nảy mầm.

Cuối cùng,Đường Du chậm rãi nói: “Văn Tấn, lần sau anh dạy em lái xe, em sẽ lái, sau nàybọn mình thường xuyên đến chơi với chị ấy có được không?”

Câu nói củacô cuối cùng cũng xóa tan nốt chút khổ tâm còn lại trong lòng gã, gã nắm taycô, từ từ quay người lại, dìu vai cô, ánh mắt nhìn chan chứa. Đường Du hơinghiêng đầu, trong ánh mắt cô dường như có sợi chỉ nhỏ mỏng manh nối thẳng tớitrái tim gã, ánh mắt ấy dịu dàng như nước, nhưng lại kiên định, dũng cảm, khônghề do dự. Chưa bao giờ họ nhìn nhau như vậy, gần gũi đến vậy, đôi mắt cô mở thậtto, cặp đồng tử đen láy lấp lánh bao điều. Ở một góc khuất trong tim gã nhóiđau như bị đâm, gã đưa tay ghì chặt cô vào lòng. Gã ôm chặt quá, gấp quá, nhưthể muốn cô hòa tan vào cơ thể mình. Gã biết ôm chặt làm cô đau, nhưng lạikhông muốn buông lỏng tay, tim gã ngập tràn một nỗi sợ, một cảm giác day dứt,nhưng gã không dám nói ra, câu chuyện của gã thành ra lại là chuyện giữa anhtrai và chị Thang Dĩnh.

Cô cứ ngoanngoãn, lặng lẽ như thế trong lòng gã, cơn gió đêm thổi tới, gã ngửi thấy hươngthơm thoảng thoảng trên cơ thể cô, mùi sữa tắm oải hương. Hơi thở ấm áp của côphả vào lồng ngực gã, vài sợi tóc tơ vương trên trán, mề mại bay trong gió, chạmvào mặt gã, cảm giác ngưa ngứa, nhưng gã lại chẳng hề muốn vuốt ra. Rất lâusau, gã buông tay, khẽ nâng cằm cô lên hôn, nụ hôn ấm áp, êm ái, dịu dàng nhưcơn gió đêm.

Buổi tối, vềđến nhà, Đường Du đi tắm trước, buổi chiều hôm nay đã hái nho hết hơn một tiếngđồng hồ. Tôn Văn Tấn xếp nho vào tủ lạnh, lúc gã làm xong mọi thứ, tắm xong, ĐườngDu đã ngủ say.

Đệm hơi lúnxuống, cô dịch người nhường chỗ, vừa nằm xuống, gã đã ôm choàng lấy cô. Gã luônthích ôm cô ngủ như thế, lúc đầu cô chỉ quen ngủ một mình, không sao thích ứngđược, nhưng dần dần rồi cũng quen. Cô vặn vẹo người trong lòng gã để tìm một tưthế thoải mái, đang chuẩn bị ngủ tiếp, cánh tay gã đã nhẹ nhàng thọc vào trongchiếc áo choàng tắm cô đang mặĐường Du thật sự mệt, lúc đầu cô vẫn tiếp tục ngủ,nhưng dần dần, gã khiến cô không yên, cánh tay gã vuốt ve trong lớp áo choàng,rồi nhẹ nhàng lướt qua bộ ngực nhỏ xinh, căng mọng. Giọng cô run run, “Anh láixe cả ngày rồi, không mệt sao?”

Gã khôngđáp, bàn tay gã trong cơ thể cô nóng ran như có lửa, hơi thở của cô dần loạn nhịp,cô hổn hển nhưng vẫn muốn nói, định mở miệng thì bị chiếc lưỡi ấm áp, mềm mại củagã bịt lại, gã lật đè người lên cơ thể cô, không ngừng hôn.

Sau đó, gãôm cô, ngắm cô đang say sưa ngủ trong lòng, không kìm nén được, gã lại nhẹnhàng đặt một nụ hôn lên trán.
Đọc tiếp: Tình Yên Đau Đớn Thế – Chương 12
Chương12: Chúng ta không thích hợp

Đêm nàogã cũng ôm cô thật chặt, phải chăng từ trong sâu thẳm, gã có cảm giác, quan hệgiữa gã và cô đúng như Trần Thích nói, không thể lâu dài?

Hết thángTám, sang tháng Chín, Đường Du lại bắt đầu năm học mới, môn thi giáo dục thể chấtchạy tám trăm mét học kỳ trước, vì bị ngã gãy chân, phải bó bột hơn một thángnên đã bị lỡ, cô làm đơn xin thi lại. Năm học mới bắt đầu, phòng giáo vụ khoa gọiđiện thông báo để cô liên hệ với thầy giáo và các bạn phải thi lại cùng thamgia thi.

Tám rưỡisáng, các sinh viên phải thi lại đã có mặt đầy đủ trên đường chạy trong sânbóng, đến coi thi là một thầy giáo đã dạy lâu năm. Mấy sinh viên nữ trong nhómnhìn thấy vị giáo viên từ xa liền gọi: “Thầy Cố ơi, hôm nay em mệt, miễn chạycó được không ạ?” “Thầy Cố ơi, em chưa bao giờ chạy hết tám trăm mét, em khôngchạy được, linh động cho em với ạ? Em cầu xin thầy đấy.”

Năm học thứnhất, Đường Du đã từng nghe Tô Nhiêu nói rằng, thầy Cố trong khoa Thể chất, tuổitác tương đối cao, nổi tiếng là hay mềm lòng. Cô ngoái lại nhìn các sinh viên bịthi lại xung quanh, người nào cũng gầy yếu, sắc mặt nhợt nhạt nhưng lại đánh mắtrất đậm, có mấy người làm tóc xù, một số khác để tóc gợn sóng, ăn mặc rất thờitrang, có người còn diệnđôi giày cao gót đỏ. Cô nghĩ, chả trách, mấy người nàyđều thi không qua.

Thầy Cốnhìn đôi giày cao gót đỏ, nhíu mày, không nói gì, lấy đồng hồ bấm giây ra, nói:“Tất cả chuẩn bị chạy.”

Giọng một nữsinh nũng nịu: “Thầy Cố, vẫn phải chạy ạ…” giọng kéo dài.

Thầy Cốkhông để ý, nói, “Em đi đôi giày cao gót đỏ kia, thế thì chạy sao được, ra khỏihàng, các em khác chuẩn bị. Bốn phút hai mươi giây, không qua thì thi lại, đếnlúc đó lại chạy tám trăm mét.”

Có lẽ chưabao giờ thấy thầy Cố vốn hiền lành lại có tác phong cứng rắn thế, mấy nữ sinhkhông dám phản ứng, cũng không dám cầu xin nữa, tất cả cúi mặt. Khi cô gái đigiày cao gót đã ra khỏi hàng, thầy giáo hô lệnh, các sinh viên khác bắt đầuthi.

Thành tíchchạy tám trăm mét trước đây của Đường Du thường là bốn phút mười mấy giây, dù rấtsát nhưng vẫn qua. Lần này, cô vẫn chạy với tốc độ cũ. Mấy nữ sinh ăn mặc thờitrang lúc đầu chậm hơn cô một đoạn, nhưng khi hết một vòng, họ đều vượt lên. Côcó chút lo lắng, hít một hơi rồi chuẩn bị đuổi theo, không ngờ, vừa đuổi được mấybước, tim cô nhói lên từng hồi, đau đến nỗi mắt tối sầm, toàn thân mềm nhũn,hoàn toàn kiệt sức, mồ hôi túa ra, cô đành dừng lại ngay.

Thầy Cố cầmchiếc đồng hồ bấm giây quan sát đường chạy, bỗng phát hiện trên đường chạy có mộtnữ sinh ngồi sụp xuống. Ông sợ có gì bất thường, liền đi tới, cúi người hỏi ĐườngDu, “Em làm sao vậy?”

Đường Duđang choáng váng, cố hết sức ngẩng đầu lên, trước mắt cô tối sầm, không nhìn rõngười, trong miệng có mùi tanh quen thuộc. Cô gắng chịu đựng đến nỗi mặt mày nhợtnhạt như tờ giấy, chiếc áo phông thấm đẫm mồ hôi. Thầy Cố hốt hoảng, vội ngồixuống đỡ cô, “Em sao thế, có phải bị bệnh gì không?”

Đường Duxua xua tay, gượng sức để nói nhưng vừa mở miệng đã nôn ra một cục máu. Thầy Cốsợ tái mặt, lúc này, cô nữ sinh đi đôi giày cao gót đỏ nhận ra, khẽ nói: “ThầyCố, em biết bạn này, là Đường Du, học khoa Pháp khóa 2004, trước đây có lầntrên giảng đường, em cũng thấy bạn ấy nôn ra máu một lần, chắc bị mắc bệnh gìđó.”

Thầy Cố vỗnhẹ lưng cô, lo lắng nhìn, một lúc lâu sau cô mới hồi phục lại. Thầy giúp côlau vết máu trên môi, nhẹ nhàng nói: “Có bệnh sao không nói trước với thầy? Emxem em bây giờ ra nông nỗi này… có cần đến bệnh viện không?”

Đường Du đứnglên, dựa vào lan can, tình trạng đã đỡ hơn, cô từ chối ý tốt của thầy, “Không cầnđâu ạ, lần trước em đến bệnh viện kiểm tra rồi, bác sĩ nói là do mệt mỏi lao lựcdẫn đến hiện tượng ho ra máu, chỉ cần chú ý nghỉ ngơi sẽ khỏi.”

Thấy thần sắccủa cô đã hồi phục, thầy Cố cũng không khuyên gì thêm, chỉ lo lắng nói: “Em đừngchạy nữa, thầy sẽ ghi lại thành tích, em đến bệnh viện kiểm tra lại đi. Còn trẻthế này mà đã thường xuyên ho ra máu là không ổn đâu.”

Lần thứ haiho ra máu, Đường Du đã bình tĩnh hơn nhiều. Lần trước, khám cho cô là một bácsĩ Đông y, ông nói: “Lao tắc thương khí. Phổi chủ khí, khống chế việc hô hấp,nên máu từ phổi ra, không phải là nôn ra máu, chỉ là khạc ra máu, chú ý nghỉngơi, dần dần sẽ khỏi.” Nhưng lần này sao vẫn ho ra máu, cuối cùng cô quyết địnhđến bệnh viện kiểm tra lại.

Vị bác sĩsau khi nghe cô kể lại, hỏi mấy câu rồi khuyên cô đi chụp CT. May mà cô mangtheo thẻ ngân hàng, sau nửa tiếng chụp CT, đã có kết quả. Bác sĩ giơ tấm phimchụp, nhìn cẩn thận, vẻ mặt nghiêm trọng, hỏi mấy câu, cuối cùng mới nói: “CôĐường, nhà cô trước đây có ai từng mắc bệnh liên quan đến tim mạch không?”

Đường Du bỗnggiật nảy mình, nói: “Bố tôi bị bệnh tim, mới chết vì suy tim.”

Vị bác sĩ lạigiơ tấm phim lên nhìn, nói: “Ba ngày sau, cô cùng người nhà đến lấy kết luận.”

Thái độ củavị bác sĩ khiến tâm trạng Đường Du nặng trĩu, sau ba ngày từ khi ra kết quả CTsẽ đến lấy kết luận, quy định của bệnh viện từ trước đến nay vẫn thế. Nhưng lúcnày, cô không quan tâm đến điều ấy, cố hết sức che giấu sắc mặt của mình, giọngcô buồn bã: “Bố tôi qua đời rồi, một mình tôi học

đại học trong thành phố Bnày, không có người thân thích. Bác sĩ, hay là tôi đã mắc bệnh gì?”

Vị bác sĩ cầmtờ kết quả, quan sát sắc mặt cô, “Ba ngày sau, nhờ bạn bè đưa cô đến đây lấy kếtluận.”

Lần này, côcàng hoang mang hơn, vội nói: “ quả thế nào bác sĩ nói luôn đi ạ, tôi không cóbạn bè, ba ngày sau cũng chỉ một mình đến lấy kết luận thôi ạ.”

Theo nguyêntắc, bản kết luận CT của bệnh viện phải ba ngày sau mới được lấy, do cô còn làmột cô gái độc thân nên bác sĩ cần quan tâm đến tâm trạng của bệnh nhân, khôngthể tùy tiện nói ra kết quả, tuy nhiên, nghe cô nói như vậy, vị bác sĩ đắn đo mộtlúc rồi cuối cùng cũng đọc bản phân tích kết quả cho Đường Du nghe.

Từ vănphòng của bác sĩ đi ra, bước chân cô nhẹ bẫng. Những lời của bác sĩ đột ngộtnhư tiếng sét giữa trời quang, khiến cô bàng hoàng mãi. Cô lảo đảo, mới đi đượcvài bước, chưa đến thang máy đã ngồi sụp xuống chiếc ghế nhựa trên dãy hànhlang, cảm giác sức lực trong cơ thể hoàn toàn bị rút kiệt, nỗi sợ hãi cứ bủavây khiến cô thấy sợ, rất sợ. Cơ hồ là phản xạ tự nhiên, cô rút điện thoại ra gọicho Tôn Văn Tấn, nhưng ngón tay cứ rung lên bần bật, mấy lần ấn sai số. Cuốicùng cô đành bỏ cuộc, phải

Trang: [<] 1, 38, 39, [40] ,41,42 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT