|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
Thang, Trần Thích và hai chúng mình, yên tâm, không có người ngoài đâu.” Gã vừa nóivừa ôm vai cô, “Thay đồ thôi, mặc bộ quần áo bóng chyền lần trước mình mua ý, đừngcăng thẳng.”
Lên đến xe,Đường Du vẫn thấp thỏm không yên, nghĩ đến sinh nhật tổ chức ở nông trại, liềnhỏi: “Chị Thang làm kinh doanh nông trại ạ?”
Tôn Văn Tấnbật cười như nghe được câu chuyện hài hước, ngoảnh mặt sang nhìn cô nói: “Nôngtrại của chị ấy chỉ để chơi thôi. Chị ấy không ăn những thứ bán trên thị trường,trong nông trại trồng cả hoa quả, rau củ, nuôi lợn, gà, cá chẳng bao giờ ăn hếtnên toàn phải đi cho khắp nơi, năm nào cũng gọi điện cho anh và Trần Thích đếnlấy, sinh nhật cũng tổ chức ngay trong đó.”
Đường Du bỗngsực nhớ ra một chuyện: “Sinh nhật bạn mà sao không thấy anh chuẩn bị quà?”
Gã nhìn cô,chậm rãi nói: “Chị ấy còn nhiều tiền hơn cả anh, chẳng để mất thứ gì cả. Lâu rồibọn anh không tặng quà cho chị ấy nữa.”
“Hay bọnmình mua một chiếc bánh gato?”
Gã dừng lạinhìn cô, khẽ cười, kéo tay cô đặt lên đầu gối mình, giọng ấm áp: “Không phải lolắng, cũng đừng nghĩ ngợi nhiều, chỉ mấy người ăn cùng nhau bữa cơm thôi mà.Hơn nữa, còn có anh ở bên.”
Kết quả làđúng là đến một nông trại, Đường Du vô cùng kinh ngạc. Nông trại này, nằm ở ngoạiô thành phố B, ruộng khoảng sáu bảy mươi mẫu. Tôn Văn Tấn nói chị Thang muanông trại này để chơi, chuyên trồng rau quả, hoa củ nhưng Đường Du thấy từngdãy cây ăn quả, vườn nho, ruộng dưa hấu, vườn nho, rồi bát ngát rau xanh, ớt,cà, đậu cove, khoai lang… thậm chí còn có một ao cá nữa, thấp thoáng thấy bóngmấy người đang lao động, quy mô không nhỏ chút nào.
Cạnh nôngtrại có một tòa nhà nhỏ màu trắng, Tôn Văn Tấn sau khi xuống xe liền dẫn ĐườngDu về phía đó. Dưới giàn nho trước tòa nhà, có tiếng người gọi, “Văn Tấn, bên
Gã dắt taycô đi qua, gật đầu chào với người phụ nữ đang ngồi trên ghế mây: “Chị Thang.”
Người phụ nữnhếch mép cười, “Văn Tấn, dạo này bận bịu gì thế, lâu lắm rồi không gặp cậu.” rồichuyển sang nhìn Đường Du, mỉm cười, gật đầu với cô, “Lại kiếm được ở đâu ra côgái xinh đẹp thế?”
Người này hẳnlà chị Thang, chị ta mặc bộ đồ thể thao vừa khít, tôn lên đôi chân dài, trên cổcó thắt chiếc khăn lụa, tóc bới cao, trang điểm nhạt, khuôn mặt đầy đặn, nướcda trắng ngần, khi cười hai lúm đồng tiền hiện rõ, trông vô cùng xinh đẹp vàtoát lên vẻ nữ tính, cảm giác rất trẻ. Nếu Tôn Văn Tấn không nói trước, ĐườngDu chắc chắn không thể nghĩ rằng người đàn bà này đã ba mươi chín tuổi. Nghenói chị Thang mua cả một nông trại chỉ để chơi, cô đoán ra lai lịch chị ta ắtkhông đơn giản, nhưng gặp rồi mới thấy ngạc nhiên, không ngờ chị Thang mà TônVăn Tấn nói lại chính là Thang Dĩnh, nữ thần cổ phiếu của Trung Quốc. Nghe nóiThang Dĩnh khi còn trẻ là sinh viên của học viện sân khấu trung ương, khoa diễnkịch, sở trường là múa ba lê, sau này không hiểu sao lại bỏ nửa chừng khi chưatốt nghiệp, hiện nay có rất nhiều ngôi sao nổi tiếng là bạn học của chị năm đó.Những năm chín mươi của thế kỷ trước khi thị trường chứng khoán của Trung Quốcmới phát triển, trong lần giao dịch đầu tiên, chị đã kiếm được một khoản tiền lớn,sau này chơi cổ phiếu ở thành phố SZ, rồi dần trở nên nổi tiếng. Giờ Thang Dĩnhsở hữu một công ty tài chính, nhiều người đồn đại rằng có không biết bao nhiêungười vái lạy trước cửa xin chị ta dạy về cổ phiếu kỳ hạn, nhưng người bình thườngmuốn gặp Thang Dĩnh còn khó nữa là. Không ngờ lần này Đường Du lại có cơ hội dựsinh nhật của vị nữ nhân truyền kỳ này.
Cô mỉm cười,gật đầu chào.
Dưới giànnho còn có mấy chiếc ghế mây nữa, đều đã có người ngồi. Trần Thích là người ĐườngDu biết sớm nhất, Thẩm Tử Quất, trước đây cô cũng gặp ở hộp đêm, một người phụnữ ngồi cạnh Trần Thích, có khuôn mặt hơi giống Thẩm Tử Quất, chắc hẳn là phunhân của Trần Thích. Tôn Văn Tấn giới thiệu mọi người cho cô: Thang Dĩnh, TrầnThích, Thẩm Tử Tịnh, Thẩm Tử Quất. Trần Thích cũng đã biết cô từ lâu, nhưng lúcchào hỏi, trên khuôn mặt anh ta chả để lộ điều gì, như thể là lần đầu gặp mặt.Những người khác đều tạo cho cô cảm giác thân thiết, không mất tự nhiên, đặc biệtlà Thang Dĩnh, lời nói và cử chỉ đều khiến người khác thấy dễ chịu, chỉ có ThẩmTử Quất là có chút không tự nhiên, nhưng có lẽ đã bị chị gái lên lớp trước nênthái độ có thể coi là hữu h
Do ánh mặttrời không gắt, nhiệt độ ấm áp, nên sau khi mọi người đến đầy đủ, Thang Dĩnh liềnbảo mọi người ra vườn hái dưa hấu về ăn, nhân tiện mang về. Trong nông trạiđương nhiên có người làm thuê nhưng Thang Dĩnh không gọi họ đến hái giúp mà bảomọi người tự chọn. Hai người đàn ông là Trần Thích và Tôn Văn Tấn xuống ruộngchọn, Đường Du và Thẩm Tử Tịnh che ô đợi ở trên, Thẩm Tử Quất cùng Thang Dĩnhngồi dưới giàn nho.
Dưa hấutrong ruộng đều rất to, từng luống dưa trong mấy mẫu đất được chăm chút cẩn thận,tiếc là lại chỉ có rất ít quả, nếu có nhiều hơn sẽ bị ngắt đi, có những cây kếtquả rồi cũng bị ngắt đi, chị Thang sợ rằng, nhiều quá ăn không hết. Có thờigian rảnh mọi người đến đây hái, mang về cho bạn bè, bạn học cùng ăn. Hoa quả ởđây không phun thuốc thang gì, để rụng xuống lãng phí thì thật đáng tiếc.”
Dưa hấu mớihái lên vừa thơm vừa ngọt, Thang Dĩnh cười vui vẻ nhìn mọi người ăn. Ăn dưa hấuxong, bên kia có người gọi ăn cơm, tất cả lại đi vào phòng khác dùng bữa. Đồ ănđều được làm từ những thứ nuôi trồng trong nông trại như rau xanh, hoa quả, gàđồng, vịt, mùi vị rất thơm ngon. Mọi người ăn no đến nỗi không thể ngủ trưa nổi,do đó, lại tụ tập chơi mạt chược dưới giàn nho.
Đường Dukhông biết chơi, Thẩm Tử Tuất cũng không biết nhiều, chỉ có Tôn Văn Tấn, Thẩm TửTịnh, Trần Thích, Thang Dĩnh ngồi thành một bàn chơi.
Tôn Văn Tấnlo Đường Du không quen ai sẽ cảm thấy buồn, nhưng vì là sinh nhật của ThangDĩnh nên cũng không dám phật lòng chị, đành ngồi đó chơi mạc chược. Thẩm Tử Tịnhđưa mắt nhìn Tôn Văn Tấn cười mà như không, nhắc nhở em gái, “Tử Quất, em tiếpchuyện cô Đường nhé.”
Tuổi tác củaThẩm Tử Quất và Đường Du ngang nhau, nhưng do Thẩm Tử Quất từ nhỏ sống bên Mỹ,Đường Du thì không giỏi giao tiếp, nên cũng chẳng biết nói gì. Bỗng, Thẩm Tử Quấtnói: “Này, mình dạy cậu xem bói nhé, mình biết được qua một người bạn học Hoakiều, nghe nói bố bạn ấy trước đây là giảng viên nghiên cứu Kinh Dịch ở trườngđại học Đài Loan, chuyên xem bói cho các vị quan chức cấp cao bên Đài.”
Thẩm Tử Quấtđương nhiên chưa học cách xem bói của vị giảng viên đó, cô chỉ biết xem chỉtay. Đầu tiên là xem hoa tay trên từng ngón. Thẩm Tử Quất chăm chú xem từngngón tay, Đường Du lại cúi đầu vô cùng nghiêm túc. Tôn Văn Tấn vô tình ngoái đầulại, thấy Đường Du đang cúi thấp đầu, chỉ có thể thấy nửa khuôn mặt, sống mũithẳng tắp, trắng ngần, nhỏ xinh, cặp lông mày đen rậm như hai cánh quạt rủ xuống,đôi mắt chớp chớp, môi mím chặt, mấy sợi tóc rơi nhẹ trên vai cô quên không vuốtra phía trước, gã chưa bao giờ thấy dáng vẻ cô chăm chú đến thế nên cứ thẫn thờngắm.
Không biếtThẩm Tử Quất đã xem được cái gì, bỗng cô tỏ ra vừa nghiêm trọng vừa bí mật nói:“Đường vân này của cậu vừa giống hoa tay lại vừa giống luồng vân, mình chưanhìn thấy bao giờ. Nếu hoa tay, khi còn trẻ cậu sẽ gặp được người tốt, cả đời hạnhphúc, mạnh khỏe; nếu là luồng vân, nếu là luồng vân thì…”
Đường Du cườinói: “Chỗ này khi nhỏ mình không cẩn thận nên bị bỏng, sau này trông rõ hơn thìthành tròn tròn như thế này, không thấy được nét ban đầu nữa.”
Thẩm Tử Quấttỏ vẻ rất tiếc nuối, nói: “Thôi, để mình xem cái khác. Ồ, đường sinh mệnh của cậusao lại bị đứt ở giữa vậy? À, mà không đúng, phía sau vẫn còn một đường nữa,nhưng sao lộn xộn thế, ở giữa thì ngắt quãng một đoạn, có lẽ là khi còn trẻ, cậugặp phải đại hung, cũng có khả năng là…” chưa nói hết lời, Tôn Văn Tấn lúc nãycòn đang chăm chú đánh mạt chược bỗng giơ tay ra kéo Đường Du, “Bọn em đang bóilung tung gì đấy, học được gì rồi? Nào, đến đây, xem giùm anh với.”
Vừa nói, gãvừa đưa tay cho cô, Đường Du mới học được cách phân biệt giữa “hoa tay” và “luồngvân tay”, đang tò mò nên cầm tay Tôn Văn Tấn thực hành luôn. Một tay gã xoa mạtchược, tay kia đưa cô, thỉnh thoảng lại cúi đầu nhìn, trong mắt gã tràn đầy sựyêu chiều khiến Thẩm Tử Quất nhìn
mà thấyghen tị. Trước đây, cô đã từng muốn khoe tài xem bói với gã, nhưng lúc đó gãluôn tìm mọi cớ từ chối.
Đường Du duỗithẳng những ngón tay thon dài của gã, bắt chước dáng vẻ khi nãy của Thẩm Tử Quấtchăm chú phân biệt. Tay cô chạm vào tay gã tạo nên cảm giác ngưa ngứa, mangtheo cảm giác rất riêng, gã bỗng cúi đầu cười, lật bàn tay mình lại, tóm gọntay cô. Đường Du ngạc nhiên, ngẩng đầu nhìn, gã đang cười, rồi dùng sức kéo mạnhĐường Du ngồi lên đùi mình. Một tay gã ôm vai, đầu dựa trên bả vai của cô, nói:“Xem bói gì chứ, đến đánh bài cùng anh, em xem nên đánh con nào?”
Tôn Văn Tấnnhư vậy không có gì là lạ, nhưng trước mặt nhiều người, Đường Du lại hay xấu hổ,mặt cô đỏ ửng. Cô liếc nhìn x người vẫn bình thản, cô sợ rằng mình quá để ý sẽlại thành ra nhỏ mọn, đành vừa thản nhiên gỡ tay gã vừa lắc lắc đầu nói: “Anhcũng biết
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




