|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
em không biết chơi mạt chược mà.”
Gã mỉm cười,nói: “Vậy em ngồi đây giúp anh xếp bài vậy.”
“Sao anh lườithế?” Cô liếc nhìn gã.
Thẩm Tử Tịnhcười nói: “Anh ấy muốn tranh thủ lúc này trêu chọc cô Đường đấy, đừng giúp anhta xếp bài, con người này xấu lắm.”
Thang Dĩnhngồi đối diện cũng đang cúi đầu cười, Trần Thích nhìn mọi người nói, “Cậu này,từ nhỏ đã biết gạt phụ nữ rồi! Hồi nhỏ, trong khu tổ chức chiếu phim ngoài trời,cậu ấy chẳng bao giờ chịu bê ghế mà chỉ gạt các em bê giúp. Đến sân lớn rồi,cũng lại gạt các em bê ghế về. Con người này, từ nhỏ, chỉ biết gây họa cho ngườikhác thôi.”
Mặt Tôn VănTấn hơi đỏ, gã ho một tiếng rồi cất giọng: “Nói linh tinh gì thế!”
Trần Thíchđánh một con Bát Vạn, cười nói tiếp: “Cậu ta còn hại chúng tôi nữa. Còn nhớ mùađông năm nào đó, sông đều đóng băng rồi, cá vàng trong nước lạnh đến nỗi sắp chếtcóng, cậu ta liền bảo tôi đổ nước trong bể cá đi, đổi nước sôi vào, kết quảchưa đầy hai mươi phút, cá bị chết hết, làm tôi bị bố đánh cho một trận. Loàicá đó rất quý, nghe đâu là do bố tôi được bạn bè tặng, muốn mua cũng không muađược, lần đó, mẹ tôi cũng chẳng dám khuyên can gì.”
Thẩm Tử Tịnhbật cười ha hả, tiếp lời: “Không chỉ có vậy. Vào mùa xuân một năm, anh ấy lừaem nói vỏ cây dương có thể làm bông, như vậy, mùa đông sẽ chẳng phải mua chănbông nữa. Một hôm, trên đường đi học về, em nhặt một túi vỏ cây dương mang vềnhà, kết quả là bị lỡ một buổi tối học đàn, em nói với mẹ là con nhặt vỏ câydương về để làm chăn bông, liền bị mẹ mắng cho môt trận. Sau đó, em còn bị dị ứngvới sợi dương, khắp người mẩn đỏ, phải truyền dịch mất một tuần. Tiếp đó, khi họcđến phổ thông, anh ấy phải chuyển trường, bắt em và Trần Thích cũng phải chuyểnđến thành phố N, may mà sau này quen được Đại…” Thẩm Tử Tịnh bỗng im bặt, vội lấplánh, chỉ Tôn Văn Tấn nói: “Hồi nhỏ, anh ấy là như vậy, không giống với bọnmình, là con út trong nhà nên chả ai dám đánh, chỉ khổ cho bọn mình, cứ phải chịuđòn thay.”
Đường Dulúc này cũng không nén được phải bật cười. Thang Dĩnh cũng không nhịn được cười,khiến Tôn Văn Tấn cảm thấy rất ngượng. Mọi người đều vô tình, cố ý bỏ qua câu lỡmiệng của Thẩm Tử Tịnh ban nãy, nhưng Thẩm Tử Quất lúc này lại nói thêm mộtcâu, “Sau này, khi anh Văn Tấn học cấp hai tại thành phố N có quen chị Tôn Đại Ảnh,giờ chị ta…”
Thẩm Tử Tịnhsầm mặt, nói: “Tử Quất, em nói linh tinh gì thế?” Lúc này, cả bàn đang náo nhiệtbỗng yên lặng, nụ cười của Tôn Văn Tấn tắt ngấm trên mặt, thần sắc của TrầnThích cũng không được tự nhiên, Thang Dĩnh ngước nhìn trời nói: “Không chơi nữa,chẳng còn sớm sủa gì, mọi người đi hái nho đi, mang về ăn hay cho người khác đềuđược, hái xong, thì đi ăn bữa tối.”
Cả đám đồngý, chuẩn bị đứng dậy, Tôn Văn Tấn bất giác ngẩng đầu nhìn Đường Du, đúng lúc côđang nhìn gã, sắc mặt bình thản, bàn tay cô được gã ngắm khẽ cựa quậy, bất giácTôn Văm Tấn nắm chặt hơn.
Sau đấy, mọingười được Thang Dĩnh nhiệt tình dẫn ra hái nho, thực ra cũng chẳng cần họ hái,trong này có công nhân, chẳng qua là thích sự huyên náo, mới mẻ mà thôi. ThangDĩnh, Đường Du, Thẩm Tử Quất đều đội khăn, Thẩm Tử Tịnh sợ sâu nên che ô đứngnhìn từ xa, từng luống nho gọn gàng, trên mỗi cây đều lơ lửng những chùm nhochín mọng, họ dùng dao để cắt xuống.
Thang Dĩnhvừa cắt nho vừa nói: “Trần Thích, khi nào chú giúp chị tìm một người ủ rượu giỏi?Tốt nhất là người Pháp, lúc đó chị sẽ tự mình ủ rượu nho, không phải đỏ mắtngóng các cậu đến hái nho hàng ngày nữa.”
Tôn Văn Tấnkéo Đường Du ra một luống nho cách xa đó, gã phụ trách việc cắt nho, Đường Dulo đỡ những chùm nho xếp vào chiếc giỏ dưới chân. Cả hai phối hợp nhip nhàng,không nói năng gì. Không hiểu sao, cô chỉ lặng thinh, gã bỗng có chút lo lắngnhưng không dám cất tiếng.
Đường Duhoàn toàn vô thức, cô nhìn vườn nho rộng lớn trong nông trại, nói: “Chị Thanggiàu có thật, mua một mảnh đất rộng lớn ngay ở ngoại ô thành phố chỉ để trồngrau quả, nếu như dùng mảnh đất này xây biệt thự thì không biết sẽ kiếm được baonhiêu tiền.”
Tôn Văn Tấncười. “Giờ chị ấy đâu cần kiếm tiền, Trần Thích còn gọi thẳng chị là Thần Tài đấy.”Nghe Đường Du cất tiếng, trong lòng gã cũng thấy nhẹ nhõm.
Buổi tối,Thẩm Tử Tịnh không dám để cho Đường Du và Thẩm Tử Quất ngồi cạnh nhau, mà để ThẩmTử Quất đi vào bếp giúp Thang Dĩnh, Trần Thích và Tôn Văn Tấn ở bên ngoài hướngdẫn công nhân xếp nho vào thùng, trong phòng khách chỉ còn Đường Du và Thẩm TửTịnh. Qua cửa phòng khách, Đường Du có thể nhìn thấy Tôn Văn Tấn và Trần Thíchcách đó không xa. Gã đang xắn nửa ống tay áo sơ mi trắng, tác phong gọn gàng mànho nhã, vài sợi tóc vương trên trán rất tự nhiên. Không biết gã đang nói gì vớiTrần Thích, dáng vẻ đậm chất phong trần. Lúc này, trông gã vô cùng cuốn hút khiếnĐường Du nhìn say đắm.
Thẩm Tử Tịnhnhân cơ hội nói bên tai cô, “Mặc dù con người Văn Tấn tưởng như chẳng hề quantâm đến điều gì, nhưng anh ấy rất tốt, khảng khái, trọng nghĩa khí với bạn bè,có khí phách nam nhi, bấy nhiêu năm nay, làm việc gì cũng cẩn thận, tỉ mỉ,nhưng đôi lúc cũng rất yếu đuối…”
Chưa nói hết,Tôn Văn Tấn đã phủi phủi tay ngoài cửa, đi vào trong phòng khách, thấy Đường Duđang thẫn thờ, gã khẽ mỉm cười.
Đường Du vộicúi đầu, mặt đỏ tía tai.
Gã nhìn thấynhưng không nói gì, ánh mắt ánh lên vẻ âu yếm, gã đi qua cô vào nhà vệ sinh rửatay.
Sau bữa tối,Thang Dĩnh ở lại nông trang thêm mấy ngày, Tôn Văn Tấn và Trần Thích ai lái xengười nấy ra về.
Trần Thíchlái xe đi trước, nhưng Tôn Văn Tấn lái xe mà cứ nghĩ đâu đâu. Kỹ thuật lái củagã rất tốt, nhưng lần này liên tục mấy lần không kịp rẽ, suýt đâm phải xe trướcmặt, cuối cùng gã dừng xe trước một ngọn núi.
Tôn Văn Tấnmở cửa xe, từng cơn gió đêm thổi tới, gã miễn cưỡng cười với Đường Du, nói, “Cólẽ vì lúc nãy uống chút rượu nên đầu hơi choáng.”
Cô mỉm cười,“Vâng, chúng mình nghỉ một lát đi.”
Gã xuốngxe, sờ soạng tìm thuốc lá, dựa vào xe lặng lẽ hút. Nụ cười của Đường Du vẫntrên môi, cô thò đầu ra nhìn, nụ cười bỗng dần tắt ngấm. Cô từng thấy gã thoáimái trước bạn bè, nói cười rôm rả, cũng từng thấy dáng vẻ bất cần đời của gã,gã thậm chí luôn giễu cợt bản thân, nhưng khi cô ở bên, tất cả những gai góc, sắcsảo đó đều thu về, chỉ còn lại sự dịu dàng, ấm áp. Vậy mà vào khoảnh khắc này,dáng vẻ gã lại toát lên vẻ hiu, cô độc khó nói thành lời. Sực nhớ đến lời LýVăn trước đây, gã thường xuyên thẫn thờ giữa đám đông huyên náo ở Loạn thế giainhân, nhưng nếu có một ai đến nói chuyện, gã ngay lập tức trở lại sự vui vẻ, bấtcần. Nghĩ đến đây, trái tim cô như thể đang bị ai vò xé.
Đường Du mởcánh cửa bên đi xuống, vòng qua đầu xe, gã đã ra chỗ khác, đi thẳng đến trướcrào phân cách, dựa người vào lan can nhả những vòng khói thuốc. Dáng vẻ hút thuốccủa gã luôn sầu muộn, thê lương như thế, cô chợt thấy lòng mình xót xa.
Linh cảm cóngười ở đằng sau, như thể còn nhìn thấy cả đôi mắt chất chứa cảm thông lẫnthương xót của cô. Tôn Văn Tấn thấy lòng mình nghẹn ứ, lớp bụi quá khứ dângtrào trong lòng. Gã thả một vòng khói dài, chậm rãi nói: “Thang Dĩnh là em củachị dâu anh, trước đây chị ấy là người của học viện sân khấu trung ương, thànhtích rất tốt, ngoại hình cũng chiếm ưu thế. Nếu không bỏ giữa chừng thì sẽ tốtnghiệp năm 1990, nhưng sau này chị một thân một mình đi thành phố SZ, vốn đã định kết hôn rồi, nhưng vàonăm anh chị định kết hôn thì anh trai anh xảy ra chuyện, vì yêu thầm anh traianh, sau khi anh ấy qua đời, chị cứ sống đơn độc cho tới tận bây giờ.”
Gã hít mộthơi thuốc, chầm chậm nhả khói, ánh mắt nhìn xa xăm, như thể đang đắm chìm trongký ức xa xưa. Gã nói tiếp: “Sau này, khi nhận được tin, anh liền từ nước ngoàitrở về, nhưng cả nhà đã chẳng còn ai, chỉ còn mẹ nằm một mình trong bệnh viện,lúc ấy nếu không có chị Thang Dĩnh thì ngay cả tiền thuốc thang anh cũng khôngtrả nổi.”
Bên nhaulâu như vậy nhưng rất ít khi gã nhắc đến chuyện gia đình, những gì Đường Du biếtchỉ là những lời đồn trong hộp đêm Loạn thế giai nhân, cô cũng biết qua loa rằngnhà gã đã từng xảy ra chuyện, nhưng gã không kể, cô cũng không hỏi. Giờ gã đã nóira rồi, cô lại chẳng biết phải làm sao, chỉ ngơ ngác đứng đó nhìn.
“Nông trạinày là của anh trai anh trước đây, sau khi anh ấy xảy ra chuyện, Thang Dĩnh đãmua lại. Khi chị dâu anh vẫn còn sống, chị ấy một mình bỏ học đi thành phố SZ họcchơi cổ phiếu, đã nhiều năm qua rồi, có những thứ dần trở nên mai một tronglòng, không thể quay lại được. Nhưng chị ấy vẫn vậy, không muốn kết hôn, cứ rảnhrỗi là lại đến nông trại, một mình ôm ấp quá khứ, hồi ức, giữ cho riêng mình,anh cũng chẳng dám gặp chị nhiều.”
Gã tiếp tụchút, khói thuốc dày đặc trong đêm, che mờ khuôn mặt, hư hư ảo ảo, thấy cô đangnhìn gã liền cười. Nụ cười yếu ớt khiến côót xa, liền rảo bước lên ôm gã từphía sau, tay cô ôm chặt lấy gã, gã sững người nhưng chỉ lặng thinh.
Không gianvắng lặng, tay cô đặt trước ngực gã, trái tim gã như thể đang đập trong lòngbàn tay cô, chầm chậm, đều đặn. Hai người cứ lặng lẽ ôm nhau như vậy mà chẳngai nói gì, lúc này có thứ gì đó
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




