|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
Trong mộtbiển thú nhồi bông, cô ngoan ngoãn nằm gọn trong vòng tay gã, trái tim trở nênmềm nhũn. Cô chợt nhớ đến câu nói của nhân vật hoạt hình Snoopy: Hạnh phúc là mộtchú cún con ấm áp.
Tôn Văn Tấnmuốn mua con Snoopy cao ngang người ấy, gã bèn gọi ông chủ đến thương lượnggiá. Chủ gian hàng nói chất liệu bên ngoài là len nhập khẩu, bên trong là bôngtơ cao cấp, đường kim mũi chỉ chắc chắn, giá năm trăm tệ, Tôn Văn Tấn chỉ trảtám mươi tệ. Nói đi nói lại, cuối cùng ông ta cũng đồng ý bán, Đường Du chứngkiến mà thấy sững sờ. Cô ngơ ngác nhìn gã, gã cười làm mặt hề rồi dúi conSnoopy vào tay cô, dắt cô đi tìm đồ chơi nhồi bông khác. Cuối cùng họ chọn đượccả đống lớn, con thì khoa trương, con thì đáng yêu, hoặc hình dáng độc đáo, ngộnghĩnh, có rùa, thỏ và cả quạ nữa.
Gã tiếp tụctrả giá, cô ngạc nhiên nhìn. Đã từng thấy một Tôn Văn Tấn dáng vẻ chỉnh tề, từngthấy một Tôn Văn Tấn rất khó hiểu nhưng cô không ngờ lại có ngày thấy gã mặc cảmười mấy tệ như thế này.Trông vẻ mặt thất vọng của mấy người bán hàng, cô đànhnhìn mà thở dài, đáng ngạc nhiên nhất là họ vừa nói “giá này là giá xuất xưởng,không đủ vốn” lại vừa tìm dây thừng giúp gã buộc đồ lại.
Kết quả làmua được một đống thú nhồi bông nhưng chỉ tiêu hết có ba trăm tệ. Cô kéo kéotay áo gã, tò mò hỏi: “Sao lại rẻ như vậy, anh đã nói gì với họ?”
Gã ngoảnh đầusang nhìn cô, đôi mắt ánh lên vẻ đùa cợt, thì thầm: “Anh nói với họ là bọn mìnhmua đồ này về để chuẩn bị cưới, bảo họ bán rẻ một chút, nếu không, em sẽ khôngđồng ý lấy anh, thế nên họ mới bán.”
Đường Dulúng túng, mặt đỏ ửng, cúi đầu lặng thinh.
Gã nhìn cô,biết cô hay xấu hổ nên không nỡ trêu chọc, giọng gã nhỏ nhẹ bên tai: “Anh học cấphai ở thành phố N, Dương Châu không xa lạ gì với anh. Trước đây, Trần Thích vàvợ lúc rảnh rỗi thường đến Sấu Tây Hồ tâm sự, chuyên cử anh đến đây mua đồ giúpcậu ấy, anh đã trở thành khách VIP từ lâu rồi, giá mua vào của họ anh thuộc nhưlòng bàn tay.”
Chủ cửahàng giúp gã buộc đồ lại nhưng vì là thú nhồi bông nên rất cồng kềnh, không dễmang về chút nào. Tôn Văn Tấn lo lắng nhìn đống đồ chơi. Một người đàn ông ăn mặcchỉnh tề như gã lại đang lo lắng nhìn đống đồ chơi, trông thật buồn cười. Do gãđã trả giá quá sát nên mấy người chủ cửa hàng đều cười đầy ác ý. Đường Du ômcon Snoopy khổng lồ đứng bên, thấy gã bị giễu cợt cũng không nhịn được cười, gãliền ngoảnh mặt lại trợn mắt, “Em mà còn cười, lát nữa tự em mang tất cả vềnhé.”
Đường Du vộiim bặt, thay đổi chủ đề, “Anh mua nhiều thế này làm gì, sao mang về được.”
“Đây là chợđồ chơi nổi tiếng của Dương Châu, lại rẻ nữa, đến đây rồi thì mua nhiều mộtchút, tính toán làm gì.”
“Anh đâu cóthiếu tiền, vì tiết kiệm mấy trăm tệ mà mua một đống đồ, làm thế nào mang về mớilà vấn đề khó, phải tính toán chứ?”
Gã ngoảnh đầucười, vuốt vuốt tóc cô, nói: “Ngốc à, đấy mới chính là thú vui của việc tiêu tiền.”
Hành độngnhỏ này lập tức khiến cô bẽn lẽn cúi đầu lặng thinh.
Họ không thểđi về bằng xe taxi trong bộ dạng này. Trong xe không đủ chỗ để đặt đống thú nhồibông, cuối cùng lại chính chủ cửa hàng giúp họ nghĩ cách, gọi đến hai chiếc xekéo. Loại xe này là nét đặc sắc của thành phố, đằng trước là xe đạp dùng sứcngười, ghế ngồi đằng sau mô phỏng lại kiểu xe kéo thời kỳ dân quốc. Họ thuê mộtchiếc chở đồ, một chiếc chở người, nhưng họ mua quá nhiều, không thể nào nhét nổicon Snoopy khổng lồ vào, cuối cùng Đường Du đành phải ôm nó ngồi trên xe vớiTôn Văn Tấn. Đường Du lại bật cười.
Lúc này,người đạp xe bỗng hỏi: “Anh định kinh doanh hay sao mà mua nhiều thế?”
Tôn Văn Tấnnghiêm túc đáp: “Vâng, tôi chuyên kinh doanh mặt hàng này.”
Đường Du lạibật cười, Tôn Văn Tấn bình luận với người đạp xe về cửa hàng nhỏ như thế. Ngườiđạp xe thật thà bị gã làm cho tin sái cổ. Cô cười ngất ngư, thấy thế, gã càng hứngthú nói phét hơn.
Cô thật sựkhông thể gắng gượng thêm được nữa, bèn đặt ngang con Snoopy lên đùi gã, cằm dựalên vai gã nghỉ một chút. Hai má cô hồng rực, ánh mắt long lanh. Gã ngoảnh sangnhìn, cúi đầu hôn lên môi cô. Nụ hôn dịu dàng, êm ái, tinh tế, ngọt ngào khiếnngười cô mềm nhũn. Lúc này, người đạp xe thấy gã mãi mà không nói gì thêm liềnngoái đầu lại nhìn rồi vội hiểu ý quay đi.
Đã hơn bảygiờ tối, chiếc xe kéo lắc lư đi qua dãy phố có hàng cây ngô đồng, xe tiến trêncon đường bằng phẳng. Gió từ sông Cổ Vận thổi bay những ngọn tóc mềm mại trên bảvai cô, có mấy sợi vương vào cổ gã, ngưa ngứa, man mát, cảm giác vô cùng dễ chịu,lúc này, xe đang đi qua khu kiến trúc cổ, đặc sắc của Dương Châu. Cảnh sắc nàykhiến người ta có cảm giác mơ hồ, như thể đang trong một giấc mơ, gã ôm lấy cô,chỉ mong sao khoảng khắc này cứ kéo dài, kéo dài mãi, đừng bao giờ kết thúc.
Chở một xethú nhồi bông về khách sạn, mấy người Pháp vừa mới ăn cơm xong, họ không
ngớt lờikhen hai người lãng mạn, chị giảng viên trường Đại học N nhìn họ cười, hỏi:“Mua nhiều thế này làm quà tặng à?”
“Không, bọnem mang về.”
“Nhiều thế?”Chị giảng viên ngạc nhiên.
Lúc này, ĐườngDu sực nhớ là sẽ phải đi bằng máy bay từ thành phố N về thành phố B, sao màmang nổi? Tôn Văn Tấn nhìn chị giảng viên cười đáp, “Em có bạn làm trong hãnghàng không, đến lúc đó nhờ họ giúp.”
Lúc trước,Đường Du và chị giảng viên ở chung trong một phòng tiêu chuẩn, vì Tôn Văn Tấn đếnnên thuê một phòng nữa. Cô đi cùng gã về phòng, nhân viên khách sạn sau khigiúp họ mang đống thú nhồi bông lên liền đi ra. Cô sực nhớ lời gã nói ban nãyliền hỏi: “Anh thực sự nhờ bạn làm trong hãng hàng không giúp mang từng này đồvề à, anh…”
Gã đóng cửa,quay người lại ôm hôn cô, cô vẫn chưa nói hết lời, chỉ nghe thấy giọng gã: “Cónhớ anh không, anh rất nhớ em.” Không kịp đợi cô đáp lời, gã tiếp tục hôn cuồngnhiệt, câu trả lời của cô quện trong cảm xúc cháy bỏng của gã.
Tiếp sau đólà những ngày tháng tươi đẹp nhất trong đời Đường Du, nhiều năm sau nhớ lại, côhận sao cuộc đời không dừng lại ở đó. Tôn Văn Tấn không còn nhàn rỗi như trướcđây, gã liên tục phải bay về thành phố SZ xử lý công việc. Thời gian này, ĐườngDu cũng hiểu rằng, phần lớn sản nghiệp của gã đều nằm ở thành phố SZ, còn mộtphần vốn trong thị trường chứng khoán do một người bạn giúp gã quản lý. Công tycủa Tôn Văn Tấn đã hoạt động trong nhiều năm nên sớm đi vào quỹ đạo, vì thế gãkhông phải vất vả nhiều, rất ít khi ở lâu trong thành phố SZ, phần lớn thờigian là ở thành phố B.
Đường Du ởnhà, ngoài đọc sách, thỉnh thoảng cô cũng tìm hiểu chuyện bếp núc. Cô thườngtranh thủ làm lúc gã không ở nhà hoặc khi g làm việc trong phòng sách, thườngcô không có đủ dũng khí để gã nếm thử, mà chỉ một mình lén lút đổ đi. Gã dườngnhư cũng biết, nhưng không nói gì, cứ để mặc cô.
Hôm đó, côrất hứng khởi, quyết định làm món canh. Không biết cô tìm đâu ra một cái tạp dềmặc vào người, một mình bận bịu trong bếp, gã thỉnh thoảng mới liếc qua, vôtình trông thấy dáng vẻ của cô, ánh mắt bỗng sững lại, gọi tên cô. Cô ngoảnh lại,gã đang ngồi sau máy vi tính, đeo chiếc kính gọng vàng, đôi mắt lim dim sau mắtkính nhìn cô. Cô không biết gã bị cận thị, dáng vẻ đeo kính quan sát người kháccủa gã rất gợi cảm. Ánh mắt của cô như bị gã thôi miên. Sau khi chăm chú nhìn mộthồi, có thứ gì đó trong mắt gã khiến tim cô đập thình thịch, mặt nóng bừng, liềncúi đầu vội vàng đi vào bếp.
Lần này, côhọc hầm canh gà, theo chỉ dẫn, cô chặt gà thành từng miếng, chần qua nước, xàoto lửa sau đó mới hầm. Cô đã chuẩn bị đầy đủ nguyên liệu, chỉ còn đợi xào to lửa.Có lẽ ánh mắt nhìn ban nãy của Tôn Văn Tấn vẫn khiến cô lóng ngóng, cô đổ dầuvào chảo, đợi dầu nóng rồi sẽ cho gà vào, nhưng lửa quá to khiến chảo bốc lửa,cô sợ đến nỗi rơi cả cái muôi đảo xuống đất. Quá sợ hãi nên không kịp nghĩ ralà phải lấy vung đậy lại để dập lửa. Lúc này, Tôn Văn Tấn đã chạy tới, vội kéocô ra, đậy vung lại, tắt bếp ga. Khi đi ra, Đường Du lo sợ nhìn, gã bỏ kính ra, để cô dựa vào tường, nụ hôn dài, nhẹnhàng, tinh tế khiến cô vừa ngộp thở vừa không nỡ đẩy ra.
Cuối thángtám, Tôn Văn Tấn nhận điện thoại của Trần Thích, nói: “Sắp đến sinh nhật của chịThang, sẽ tổ chức tại nông trại, chị ấy có nghe nói đến Đường Du rồi nên bảo cậudẫn theo cô ấy đến.”
Tôn Văn Tấnchắc chắn sẽ đi dự sinh nhật của Thang Dĩnh, gã chỉ báo trước với Đường Du đểdành thời gian một ngày. Đợi đến sáng sớm hôm đi, vẫn đang trên giường, gã bỗngnhiên nói phải đi dự tiệc sinh nhật của một người bạn, khiến cô giật mình. Gã vỗvề, “Đừng quá căng thẳng, người này là em của chị dâu anh. Hơn nữa, con dâu xấucũng phải gặp bố mẹ chồng chứ.” Gã nháy mắt trêu chọc.
Đường Du chẳnghề hứng thú, “Sao anh không nói sớm?”
“Không sao,sinh nhật tổ chức ở nông trại, mấy người bạn tụ tập với nhau, em việc gì phảicăng thẳng thế.” Gã đưa tay vuốt tóc cô, cố tình nói để cô bớt lo lắng.
Từ khi chuyểnđến sống cùng Tôn Văn Tấn, giữa hai người như có một thỏa thuận ngầm, gã chưa từngdẫn cô đi gặp bạn bè, gã đã suy nghĩ rất nhiều, nhưng bất ngờ như vậy, cô khótránh khỏi thấp thỏm, “Có những ai ạ?”
“Chị
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




