|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
trên bàn toan đi đâu đó, lúc này túi tài liệu đập vào mắt, gã sự nhớ làlúc nãy khi vào nhà đã tiện tay đặt trên bàn, chính là bản hợp đồng Đường Du dịchmà Trần Thích vừa mới đưa. Gã lo lắng, pha chút sợ hãi, hiểu lý do vì sao ĐườngDu bỏ đi. Gã nhớ lại giọng nói lạnh như băng của cô lúc nãy, chẳng có xưng hô,cũng chẳng đợi trả lời mà đi luôn. Gã giận bản thân mình, không kịp nghĩ ngợigì liền gọi điện ngay. Cô không nghe, số máy cứ nhảy nhót trên màn hình điệnthoại, một giây, hai giây… không có phản ứng gì, cuối cùng mới vang lên câu trảlời tự động: “Thuê bao quý khách vừa gọi không có tín hiệu trả lời, xin quýkhách vui lòng gọi lại sau.”
Cô khôngnghe máy, gã tiếp tục gọi, mắt nhìn chằm chằm vào màn hình di động, gọi đến lầnthứ ba cô mới nghe, “A lô, là anh ạ, hôm nay có lẽ em ở đây không về, muộn quá,không có tàu điện ngầm, một mình em. À, phải rồi, điện thoại em sắp hết pin, emdập máy đây.”
Dứt lời liềntắt điện thoại, gã không kịp nói câu nào, cô luôn luôn như thế với gã, chẳng cóxưng hô, chưa từng hỏi han hay bày tỏ thái độ. Gã cất di động, mở cửa bước xuốnglầu. Gã muốn biết tại sao, vội vã từ châu Phi trở về, chỉ vì một túi tài liệumà cô lỡ đối xử như thế.
Vừa mới uốngrượu xong, gã cũng chẳng nghĩ là sau khi uống rượu là không được lái xe, vẫn đinhư bay trên đường, may mà đêm khuya, lượng xe không nhiều. Đến trước khu trọ củaĐường Du, gã gọi điện thoại cho cô, chỉ nói đúng một câu: “Anh ở ngoài cổng,mau ra mở cửa” rồi tắt máy.
Tôn Văn Tấnkiên nhẫn chờ đợi, gã biết trong khu còn có các sinh viên khác trọ, do vậykhông ấn chuông cửa. Nhưng đợi rất lâu mà Đường Du vẫn chưa ra.
Một lúcsau, tiếng chuông điện thoại của gã vang lên. LàĐường Du, “Em đi ngủ rồi, khôngra mở cửa đâu, anh về đi.”
Lúc này,Tôn Văn Tấn không thể nhẫn nại thêm được nữa, gã cười lạnh lùng: “Anh biết em vẫnchưa ngủ, em có mở cửa không, em nghĩ nếu không mở thì anh không vào được sao?”
Đường Du dodự một lát, cuối cùng cũng ra mở, ánh đèn trong phòng khách đùng đục, cô cố nặnra một nụ cười, bóng cô lờ mờ trong ánh sáng u ám. Nhưng gã không quan tâm, nụcười miễn cưỡng của cô khiến gã càng tức tối. Cổng vừa đóng, gã kéo cô đi vềphòng cô. Vào đến nơi, gã liền đóng cửa lại, ấn cô dựa lưng vào tường, mắt nhìnthẳng vào mắt cô: “Anh ngồi trên máy bay mười mấy tiếng đồng hồ từ châu Phi vềđây, một ngụm nước cũng chưa kịp uống, em nói đi là đi, em giận dỗi thì giận dỗi,muốn không nghe điện thoại thì không nghe sao?”
Trong phòngkhông bật đèn, cửa vừa đóng lại thì chút ánh sáng trong phòng khách cũng gầnnhư tắt hẳn. Trong không gian tối đen chỉ ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên ngườigã, cô không dám nhìn gã, chỉ đẩy gã ra, “Không phải, em không giận dỗi, muộn rồi,không có tàu điện ngầm nên không về nữa, chẳng phải đã nói là điện thoại của emsắp hết pin rồi sao?”
Tôn Văn Tấntóm chặt vai cô, nghiến răng nói: “Được, bây giờ anh lái xe đến rồi, anh đón emvề.”
Dứt lời, gãkéo tay cô ra mở cửa, lúc này Đường Du mới vùng vằng giật ra, “Đừng, muộn rồi,em không muốn về.”
Gã quay người,một tay rờ tìm công tắc bật đèn, Đường Du khẽ nói: “Đèn bị hỏng rồi, chủ nhà vẫnchưa gọi người đến thay.”
Tôn Văn Tấnsững người, gã tức đến nỗi bật ra tiếng cười nhạt, “Phòng không có đèn, vậy màkhông muốn về chỗ anh, rốt cuộc là tại sao?”
Đường Dukhông đáp, cả hai im lặng. Một lát sau, Tôn Văn Tấn nhớ lại lời Trần Thích nói,“Cô gái này, không đùa cợt được đâu”, lòng gã bỗng thấy xót xa. Cô quá nhạy cảm,tự tôn, vì sự bắt đầu tệ hại nhất kia mà giờ đây chỉ cần một biến cố nhỏ cũngkhiến cô chạy trốn. Gã nhớ đến túi tài liệu, cổ họng nghèn nghẹt, khô ráp, nóikhông thành tiếng, một lúc sau gã mới nói: “Tiểu Du, tình cảm anh dành cho emlà nghiêm túc.”
Đường Du khẽcười, nụ cười mang chút thê lương, bất lực và tự giễu, “Đừng nói với em những lờinhư thế, với em, anh không cần phải vòng vo, tốn công tốn sức làm gì.”
Gã khôngnói gì, bất chợt ôm lấy cô. Cô run rẩy trong lòng gã, cái ôm rất chặt, như thể buôngtay ra cô sẽ tuột mất và cũng như thể gã muốn xua tan sự sợ hãi và bất an tronglòng cô.
Trong bóngđêm mờ mịt, chỉ nghe thấy tiếng thở khe khẽ và tiếng trái tim đang đập thình thịchcủa hai người, họ cứ ôm chặt nhau như thế. Mặt gã vùi vào tóc cô, giọng nghẹnngào: “Túi tài liệu đó là Trần Thích đưa, trước đây anh thực sự không biết.”
Nói xong,gã chờ đợi, nhưng Đường Du không nói gì, gã lo lắng buông cô ra mới phát hiệnnước mắt nhạt nhòa trên khuôn mặt. Gã đau đớn lau đi những giọt nước mắt rồi lạiôm chặt cô, nói khẽ khàng bên tai: “Tiểu Du, anh hứa sau này nhất định sẽ tốt vớiem.”
Cô không biếtđã khóc trong lòng gã bao lâu, cuối cùng mệt quá, thiếp đi. Tôn Văn Tấn cẩn thậnbế cô đặt lên giường, trong bóng tối, gã giặt chiếc khăn, lau mặt cho cô rồi mớiôm cô ngủ.
Sáng hômsau, Đường Du tỉnh dậy trước, cô vốn dễ tỉnh giấc. Tôn Văn Tấn vẫn đang ngủ,hai người ngủ trên chiếc giường đơn nhỏ hẹp, gã ngủ trong tư thế không thoảimái, chân tay không duỗi ra được, nhưng vẫn ôm chặt cô. Không muốn làm gã tỉnhgiấc, nên phải khéo léo lắm cô mới ra được khỏi giường, vừa mới đánh răng rửa mặtxong, khi quay vào, gã cũng đã tỉnh dậy, thấy cô đang cúi người lấy quần áotrong tủ, trên sàn nhà có một chiếc va li đang mở sẵn, trong đó có sách và mộtsố đồ dùng hàng ngày, hình như cô đang thu dọn hành lý. Gã vẫn hơi mơ hồ, dùđây là phòng cô thuê, nhưng nhớ lại buổi tối hôm qua, trong gã vẫn có dự cảm gìđó. Gã tóm khuỷu tay cô hỏi, “Em định đi đâu?”
“Hôm nay,em phải đi thành phố N với mấy người Pháp, đưa họ đi thăm vùng Giang Triết, hẹntừ rất lâu rồi.”
Thấy gã vẫnnhìn mà không nói gì, cô bổ sung thêm: “Nghĩ là anh ở châu Phi nửa tháng mới vềnên em đồng ý với chị khóa trên, có lẽ phải đi trong một tuần.”
Lúc này gãmới thấy yên tâm, thở phào nhẹ nhõm.
Chỗ ở củaĐường Du không có bàn chải, khăn mặt dự phòng, vì phòng cô trọ không có chỗ vệsinh, tắm rửa riêng mà dùng công cộng. Cô đành đưa gã bộ mà cô chuẩn bị mangđi, nhưng rõ ràng có gì đó không tự nhiên. Tôn Văn Tấn lại tỏ ra rất thoải mái,trước khi ra phòng vệ sinh, còn hỏi, “Bàn chải của em đâu?”
Tôn Văn Tấnlà người rất sạch sẽ, cô biết, nhưng gã đã hỏi vậy, cô đành lấy bàn chải củamình đưa ra. Gã cầm lấy rồi quay người ra cửa đi về phía phòng vệ sinh. Khuôn mặtĐường Du ửng đỏ.
Tôn Văn Tấnđánh răng, rửa mặt xong, Đường Du cũng thu dọn đồ đạc đâu vào đấy, gã giúp côxách hành lý ra cổng, trước khi đi, gã hỏi, “Chủ nhà này có phải ở trên tầnghai không?”
Đường Du sữngngười, gật đầu: “Vâng, đúng ạ.”
Tôn Văn Tấngiơ tay lên nhìn đồng hồ, kéo cô đi lên lầu, gõ cửa phòng chủ nhà, may mà chủnhà cũng dậy sớm. Chủ nhà đương nhiên biết Đường Du, nhưng không hiểu Tôn Văn Tấnlà ai, bà ngơ ngác nhìn Đường Du.
“Là thếnày, bạn gái cháu trước đây có thuê phòng của bác, sau này chúng cháu khôngthuê nữa, muốn trả lại phòng, đến để nói với bác một tiếng.”
Bà chủ nhàquan sát thần sắc của Đường Du, cảnh giác nói: “Quý này sắp qua một tháng rồi,tiền phòng không trả lại được đâu.”
Tôn Văn Tấnkhẽ cười, “Không được thì thôi ạ, cảm ơn bác.” Dứt lời liền quay sang Đường Duhỏi: “Em còn cần làm thủ tục gì nữa không?”
Trước khithuê phòng cô đã ký hợp đồng thuê, nhưng chưa nộp tiền đặt cọc, giờ đã vượt quáthời hạn thuê nửa năm rồi, nếu không thuê nữa, chỉ cần nói với chủ nhà một tiếngcũng phù hợp với nội dung quy định trong hợp đồng. Đường Du lắc đầu, sao côkhông nghĩ ra là Tôn Văn Tấn đưa cô lên đây để trả phòng, tuy nhiên cô nói: “Emvẫn còn ít đồ trong phòng.”
“Đưa em rasân bay xong, anh sẽ quay lại lấy giùm em.”
Đường Dunói với chủ nhà: “Phòng và đồ đạc lát nữa bác có cần kiểm tra không ạ, nhưngchìa khóa thì cháu không thể đưa đưa bác bây giờ.”
Chủ nhà xuatay, “Thôi, thôi, cô là sinh viên, không cần kiểm tra đâu, chuyển xong đồ, buổichiều mang chìa khóa lên đây cho bác, bác ở nhà cả ngày.”
Đường Du đếnsân bay trước, chị khóa trên và mấy người Pháp đến sau. Chị khóa trên nhìn TônVăn Tấn, Đường Du có chút căng thẳng, cô giới thiệu gã sơ qua với mọi người,“Đây là bạn của em, đây là chị khóa trên.”
Tôn Văn Tấnlịch sự bắt tay, rồi chào hỏi mấy người Pháp. Nhân lúc làm thủ tục lên máy bay,chị khóa trên nhắc nhở Đường Du một số việc, vì trước đây, Đường Du chỉ dịchtài liệu, đây là lần đầu tiên đi cùng người nước ngoài, nên không tránh khỏi lolắng. Chị ta nói, “Đừng lo, em chỉ cần phụ trách một số việc chính trong chuyếnđi rồi dẫn họ về. Bên thành phố N đã cử người đi cùng, là một giảng viên tiếngPháp trường đại học N, chuyên dẫn khách đi thời gian nghỉ hè, người này kinhnghiệm nhiều, có cô ấy hướng dẫn, em sẽ có cơ hội học hỏi nhiều trong suốt chuyếnđi.”
Làm xong thủtục lên máy bay, trước khi vào kiểm tra hải quan, Đường Du tạm biệt Tôn Văn Tấn,mới đi được vài bước, gã bỗng giơ tay kéo lại, dang rộng hai tay ôm chặt cô. Gãôm rất chặt, khiến cô ngộp thở. Cô thấy hơi kỳ lạ, nhưng không nói gì, ngoanngoãn để gã ôm. Lúc gã buông tay, Đường Du mới sực nhớ đây là nơi kiểm tra antoàn, đông người qua lại, mấy người
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




