watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:00 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8499 Lượt

tắc riêng củanhau.

Ưu điểm củaĐường Du là, cô không để ý đến quá khứ của Tôn Văn Tấn, lại càng không quan tâmđến tương lai của hai người. Hoàn toàn không giống với Chu Nhiễm hay Tô Nhiêu,nhưng chính điều này khiến gã thấy đau lòng, và càng thêm cẩn trọng. Gã luônbăn khoăn cảnh ngộ nào khiến một cô gái vừa mới bước qua tuổi hai mươi lại cótrái tim lãnh đạm đến vậy, lãnh đạm đến nỗi khiến gã thấy đau lòng. Ý nghĩ nàythường làm gã bừng tỉnh giữa đêm khuya, mỗi lần như vậy, gã lại ôm thật chặt côvào lòng như thể sợ cô tuột khỏi vòng tay.

Đầu tháng bảy,trường cho nghỉ hè, việc kinh doanh của Trần Thích ở châu Phi gặp trục trặc,Tôn Văn Tấn phải qua bên đó một tuần. Hôm trở về thành phố B, Thẩm Tử Tịnh bụngmang dạ chửa tự lái xe đi đón khiến Trần Thích sợ hết hồn, luôn miệng trách. ThẩmTử Tịnh cười nói: “Đây chẳng phải là chút thể hiện thành ý của em sao? Anh VănTấn giúp chúng mình chuyện lớn như vậy, đã bận bịu cả tuần ở châu Phi. À, đúngrồi, hôm nay em đã chuẩn bị rất nhiều món ở nhà, mau lên xe trước đi, bọn emthưởng công anh hậu hĩ.”

Trần Thíchđặt hành lý vào cốp xe, nói: “Tử Tịnh, thôi dừng dọa anh nữa, để anh lái, Văn Tấn,mau lên xe đi, bà xã mình mấy trăm năm nay không nấu ăn rồi, cậu đúng là cóphúc đấy.” Anh ta vừa nói vừa đỡ lấy hành lý từ tay Tôn Văn Tấn.

Tôn Văn Tấncười nói: “Hôm nay mình bận chút việc không đến chỗ cậu được.”

“Ồ, làm mấtmặt bạn bè quá, vừa mới từ máy bay xuống thì bận việc gì cơ chứ, hay là người đẹpđang đợi ở nhà?”

Thẩm Tử Tịnhcũng cười, “Văn Tấn, nếu thật sự vừa ý rồi thì giới thiệu để mọi người biết mặt,đừng có giấu giếm khiến con gái nhà người ta tủi thân. Hơn nữa, anh cũng đâucòn trẻ, nên nghiêm túc xem xét vấn đề này rồi.”

Trước sựtrêu chọc đầy hàm ý của Trần

Thích và lời nói ân cần của Thẩm Tử Tịnh, Tôn VănTấn tỏ ra hơi ngượng ngùng. Gã sờ sờ mũi, mặt hơi ửng đỏ, “Được rồi, vợ chồng cậuvề trước đi, mình bắt xe về.”

Cuối cùng,Trần Thích vẫn tự mình lái xe đưa Tôn Văn Tấn về nhà trước, rồi mới cùng vợ về,xe dừng lại ngay dưới bên dưới tòa biệt thự của Tôn Văn Tấn.

Tôn Văn Tấnmở cửa xe, vòng ra cốp lấy hành lý, không ngờ Trần Thích cũng theo sau, hỏi nhỏ:“Có phải là cô Đường Du đấy không?”

Tôn Văn Tấnhơi sững người.

Trần Thíchcố hạ thấp giọng, nói: “Trong thời gian cậu giải quyết công việc ở châu Phi,mình đã đoán được, có phải cô ấy đang đợi ở nhà không? Một hôm Tử Quất đi uốngrượu, say xỉn bị Tử Tịnh mắng một trận, nó vừa khóc vừa nói trông thấy cậu ởcùng một cô sinh viên của Học viện ngoại ngữ, khoa tiếng Pháp.”

Tôn Văn Tấnkhông nói gì.

Trần Thíchđi vòng qua xe, không biết lôi ở đâu ra một túi tài liệu, bên trong là một xấpgiấy tờ, đưa Văn Tấn nói. “Mình biết là cô ấy, đây là hợp đồng trước đây cô ấydịch, mình không dùng tới.”

Tài liệu đềuđược niêm phong kỹ, chẳng cần mở ra Tôn Văn Tấn cũng đoán được nội dung, lúc ĐườngDung nhận về, dịch xong đều niêm phong kỹ rồi mới gửi đi. Trần Thích nói: “Hợpđồng của bọn mình do bộ phận dịch thuật chuyên ngành của chính phủ phụ trách.Đường Du là do mình bảo Tử Tịnh tìm, mình biết từ lâu là cậu và cô ta có gì đókhông bình thường. Cô gái này, cậu càng không đùa cợt được đâu.”

Chuyện gãvà Chu Nhiễm trước đây, Trần Thích cũng đã từng khuyên, nhưng lúc đó gã khôngnghe. Giờ đây, Trần Thích vẫn dùng giọng điệu đó, gã thấy có chút không thích hợp,muốn phản bác lại gã và Đường Du không như Trần Thích nghĩ, nhưng chẳng thể nàonghĩ ra được lý do nên đành im lặng.

Trần Thíchnhư đoán trước được phản ứng của bạn nên cười châm chọc, “Mình chẳng biết nóigì hơn, giờ cậu cũng không còn trẻ, sao phải khổ sở thế, trái tim cậu còn chinhchiến được mấy lần sóng gió nữa?”

Trên đườngvề, Thẩm Tú Tịnh tò mò. “Lúc nãy, anh nói gì với Văn Tấn mà khiến mặt mũi anhta méo xệch thế?”

Trần Thíchrầu rĩ nói: “Đang có người phụ nữ chờ cậu ta ở nhà, chắc lần này là nghiêmtúc.”

“Cô ta thếnào, nghiêm túc thì tốt chứ sao, bảo anh ấy dẫn đến xem sao. Nếu cô gái ấy có vẻổn thì vợ chồng mình khuyên bảo Văn Tấn, đừng để lỡ nữa.”

“Chính làngười mà lần trước Tử Quất nói đấy.”

“Là cô gáiTử Quất nói thì có gì không ổn chứ, chỉ cần anh ấy nghiêm túc là được. Lần trướcem trông dáng vẻ của Tử Quất thì có lẽ nghiêm túc thật. Điệu bộ ban nãy của VănTấn chắc chắn không phải đóng kịch, anh sao thế, anh ta nghiêm túc thì có gìkhông tốt, anh lo lắng như vậy có phải cô gái kia có vấn đề gì không?”

“Em khônghiểu đâu…” Trần Thích nắm chặt tay thành nắm đấm, nghĩ một lát rồi nói, “Em cònnhớ Chu Nhiễm chứ?”

“Là cái côtrông hơi giống với Đại Ảnh phải không?”

Trần Thíchkhông đáp lời.

Thẩm Tử Tịnhcòn nhớ Chu Nhiễm, chuyện của cô ta, cô cũng không biết nhiều nên tò mò hỏi:“À, đúng rồi, anh vẫn chưa kể cho em sau này cô Chu Nhiễm ấy ra sao. Lúc đầu,chẳng phải Văn Tấn còn định kết hôn với cô ta đấy thôi, sao sau này lại nghenói cô ấy làm ở hộp đêm nhỉ?”

“Ôi trời, cậuVăn Tấn này, cả đời cũng chẳng nhờ vả gì được phụ nữ. Cậu ấy dự định sẽ kết hônvới cô gái đó, mua cả nhẫn cưới rồi, kế hoạch là sẽ đính hôn trước, đợi cô ta tốtnghiệp xong rồi cưới. Chu Nhiễm, em đã gặp rồi, bình thường vốn rất đa nghi,khiến Văn Tấn vô cùng mệt mỏi, động một tí là dọa chia tay, vì thế Văn Tấn địnhđính hôn trước để cô ta yên tâm. Nhưng chẳng hiểu sao, Chu Nhiễm lại biết chuyệncủa Tôn Đại Ảnh, Tôn Văn Tấn cũng thừa nhận là có chuyện đó. Cô ta ngày càngtra khảo, lần này không dọa chia tay nữa mà lợi dụng lúc Văn Tấn không có ở nhàliền lẻn vào phòng sách xé hết ảnh của Tôn Đại Ảnh. Không những thế còn rủ traivề nhà, rồi gọi điện cho Văn Tấn chứng kiến. Em biết là chuyện của Tôn Đại Ảnhnăm đó ảnh hưởng lớn đến cậu ấy thế nào. Chu Nhiễm đúng là không biết điều. Kếtquả là hai người chia tay, Chu Nhiễm ngày nào cũng đến cầu xin Tôn Văn Tấn khiếncậu ta không về thành phố B trong một thời gian dài. Sau đó, cô ta làm ở hộpđêm, giờ thì loại khách nào cũng tiếp, không ai khuyên ngăn được, Tôn Văn Tấnnăm lần bảy lượt cho tiền nhưng cô ta không nhận, Văn Tấn vì chuyện này mà haotổn bao nhiêu là công sức.”

“Em thậtkhông ngờ Chu nhiễm lại lợi hại đến nỗi khiến Văn Tấn thê thảm như vậy.” Thẩm TửTịnh nghĩ mà thấy sợ.

Trần Thíchdo dự một lát rồi chậm rãi nói: “Cô gái đang ở trong nhà Văn Tấn bây giờ, còngiống Tôn Đại Ảnh hơn cả Chu Nhiễm, nhìn có vẻ rất lạnh lùng, điềm đạm nhưnghoàn cảnh gia đình lại chẳng ra làm sao, e là còn luôn thấy bất an hơn cả ChuNhiễm. Em còn nhớ lần trước anh bảo tìm giúp anh một cô phiên dịch tiếng Phápkhông? Em còn hỏi sao dịch nhiều thế mà chẳng để làm gì, chính là cô ta đấy. Côta làm việc ở hộp đêm kiếm tiền đóng học phí, mỗi tháng kiếm được hơn một nghìntệ, có người cho nhiều tiền và nhận nuôi nhưng cô ta không đồng ý. Đợt đầu năm,Tôn Văn Tấn chẳng phải ngày nào cũng đến hộp đêm Loạn thế giai nhân đó sao, cậuấy giúp được đến đâu thì đều đã giúp, nhưng không lộ diện, cũng không trực tiếpnói với hộp đêm khai trừ cô ta nên nhờ anh liên hệ với công ty dịch thuật tạoviệc làm giúp đỡ. Đến bây giờ Văn Tấn cũng không dám đưa cô ta dù chỉ một đồng.Em cũng thấy dáng vẻ cậu ta khi nãy, không nghiêm túc thì còn được chứ nếunghiêm túc thật, rồi sau này cô ta lại phát hiện ra điều gì thì cũng nguy, chỉe kết thúc còn bi thảm hơn so với Chu Nhiễm.”

Tôn Văn Tấngõ cửa, một lúc sau Đường Du mới ra mở. Nhìn qua mắt thần gắn trên cửa cô thấygã, hơi ngạc nhiên, vì gã bảo là sẽ ở châu Phi trong nửa tháng, cô mở cửa, nói,“Sao anh về sớm vậy?”

Trong thờigian ở châu Phi, Tôn Văn Tấn luôn cố hết sức để rút ngắn hành trình, vội vộivàng vàng trở về, chỉ vì muốn về sớm. Không ngờ, gặp nhau rồi, gã lại chẳng biếtnói gì, chỉ cười cười, “Xong việc là anh về ngay.” Vừa nói, vừa đi vào nhà, đặttúi tài liệu đang cầm trên tay lên bàn, để va li sang một bên, nói: “Anh đi tắmcái đã.”

Đường Du biếtgã là người sạch sẽ, vào phòng tắm rồi, Tôn Văn Tấn vẫn nghĩ về những lời TrầnThích nói lúc nãy, lại nghĩ Đường Du đang ở bên ngoài, lòng gã rối bời. Bấy giờ,gã nghe thấy Đường Du gõ gõ vào cánh cửa kính, “Em vẫn còn chút đồ để ở nhà trọ,giờ đi lấy.”

Không đợigã phản ứng, cô nói xong liền đi ngay. Gã ở trong phòng tắm nghe thấy tiếngđóng cửa, nhưng không kịp níu giữ, tắm xong bước ra, đã chẳng thấy bóng dáng côđâu. Ngồi trong phòng khách, gã cảm thấy uể oải, ở trên máy bay mười mấy tiếngđồng hồ, không ăn uống gì, vừa xuống máy bay là lập tức về đây luôn, nhưng saocô lại thế. Trước đây, nhìn thấy cô dịch đến nửa đêm cũng không dám giục, côchuyển đến đây, nhà trọ không ở nữa nhưng vẫn thuê, gã cũng không dám can hệ.Thấycô ngày nào cũng phải chen chúc trên tàu điện ngầm, gã cũng không can thiệp gì,giờ cô lại đột nhiên bỏ đi, gã còn có thể nói được gì? Tâm tư của cô sâu hútnhư biển, vô cùng tự tôn lại nhạy cảm, yếu đuối nên gã chẳng dám can thiệp vào.

Gã nghĩ màthấy chán, liền đi đến tủ rượu lấy rượu, vừa uống vừa nghĩ những lời Trần Thíchnói, cảm giác mọi thứ thật vô vị. Bỗng nhiên, gã đặt ly rượu xuống, cầm bộ chìakhóa

Trang: [<] 1, 32, 33, [34] ,35,36 ,51 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT