|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
Pháp thì không nói làm gì, nghĩ đến chịkhóa trên cũng ở đó, mặt cô đỏ ửng.
Cô đang thẹnthùng, vuốt vuốt tóc, không ngờ, gã bất chợt hôn. Nụ hôn chứa đầy cảm xúc khiếncô không thể cưỡng lại. Cô cảm nhận được sự lưu luyến của gã. Một lát sau, gãbuông tay, mắt cúi xuống nhìn cô, giọng nói ôn hòa mà kiên định, “Anh đợi em về.”
Đường Dukhông dám nhìn chị khóa trên, gật đầu, mặt đỏ lựng, đi vào trong khu vực kiểmtra an toàn.
Đọc tiếp: Tình Yên Đau Đớn Thế – Chương 11
Chương11: Hạnh phúc là một chú cún con ấm áp
Trên máybay, Đường Du ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ. Mấy người Pháp đều nhắm mắt nghỉ ngơi,cô thẫn thờ nhìn trời mây bên ngoài, bỗng thấy nhớ Tôn Văn Tấn. Lần nào ở bêngã, cô cũng không sao kháng cự nổi, nhưng dù bên nhau có hạnh phúc nhường nào,khi vừa rời xa trong lòng cô lập tức dâng trào nỗi buồn lo và cảm giác lạnh lẽo,càng hạnh phúc lại càng lo lắng cho tương lai, như thể hạnh phúc của họ chỉ cóngần ấy, giờ dùng nhiều thì sau này sẽ chỉ còn lại sự lo lắng thôi vậy.
Mấy ngườiPháp trước đó đã đàm phán chuyện kinh doanh tại thành phố B, công việc xong rồilại nhân tiện muốn đi du lịch thăm thú miền Nam Trung Quốc, lộ trình tổng cộnglà bảy ngày, chủ yếu muốn tìm hiểu kiến trúc nhà vườn phương Nam, cuối cùng sẽđáp thẳng máy bay từ thành phố N về Pháp.
Thành phốN, Tô Châu, Hàng Châu… trong suốt lộ trình, Dương Châu là điểm cuối cùng. Kế hoạchthăm thú Dương Châu chỉ trong một ngày, thời gian tương đối gấp gáp, ngày hômsau sẽ đưa họ về thành phố N để đáp máy bay về nước. Mặc dù, thành phố N là quêhương của Đường Du nhưng cô không hiểu biết nhiều về các thành phố lân cận. Vịgiảng viên tiếng Pháp của trường đại học N giới thệu cho cô về Dương Châu khi họngồi tàu hỏa, điểm du lịch chính liền có: Sấu Tây Hồ, Cá Viên, Hà Viên, BìnhSơn Đường. Vì thời gian không nhiều, đương nhiên không thể thăm thú hết toàn bộDương Châu, mà chỉ đi thăm một số địa điểm chính.
Buổi sáng cảđoàn đến một khu nhà vườn nổi tiếng, buổi trưa ăn cơm tại phòng trà Phú Xuân,nơi có rất nhiều món đặc sản nổi tiếng lâu đời của Dương Châu như: thịt cua bămviên vàng xuộm, đầu cá mè ninh nhừ, nước canh ngon ngọt; miến khô nấu, ăn rất mềm;thịt muối trong suốt óng ánh, thơm phức; tôm nõn xào trắng nõn nà; còn có cảbánh bao Phúc Xuân, cơm rang Dương Châu… khiến mấy nguời Pháp vui sướng ăn tớiđã miệng. Buổi chiều, khi nắng đỡ gắt, họ liền vội vàng đi thăm Sấu Tây Hồ. Họkhông đi thuyền mà chỉ đi dạo quanh hồ một vòng, Đường Du thấy chân mình hơi mỏi.Chập tối, khi ngang qua chiếc cầu hai bốn nhịp, cô ngồi nghỉ một lát, bỗng TônVăn Tấn gọi điện thoại đến, cô nói mấy câu với vị giảng viên rồi đi tránh sangmột bên nghe máy.
“Em đang ởhồ Sấu Tây
“Vâng, ngàymai đưa họ về thành phố N đáp máy bay về nước.” Thực ra không cần nói lộ trìnhthế nào, cô đều cho gã hay, nếu không, chắc gã sẽ không biết hôm nay cô đến SấuTây Hồ, chỉ vì giờ nói ra, nghĩ sắp được về nên cảm giác thật ngọt ngào.
“Em đang ởcạnh chiếc cầu hai mươi tư nhịp đúng không?”
Cô sững người,“Sao anh biết?”
Gã khẽ cười,“Em ngoảnh lại nhìn đi.”
Giọng nóitrong điện thoại rất rõ, như thể ở sát bên tai. Cô giật mình, như có cảm ứng,chầm chậm quay người lại thì trông thấy gã. Cô cầm di động trên tay ngơ ngác,niềm vui mừng chợt ào đến khiến cô muốn cười to nhưng e ngại, cô mím chặt môinhưng không sao kìm chế được nên đành cúi thấp đầu.
Tôn Văn Tấnđến bên nhẹ ôm cô, nói: “Ngày mai về nên anh đến đón em.”
Lời nói củagã khiến trái tim cô mềm nhũn.
Trở vềđoàn, Tôn Văn Tấn chào hỏi mấy người Pháp. Họ đã biết gã với những nụ hôn đầy cảmxúc khi ở sân bay thành phố B nên cười đầy ẩn ý, thấy thế, Đường Du lại e thẹncúi đầu. Chị giảng viên thấy dáng vẻ tràn đầy hạnh phúc của Đường Du và Tôn VănTấn lại đang nắm tay cô nữa nên cũng đoán được quan hệ giữa hai người, chị gậtđầu chào gã, Tôn Văn Tấn cũng lịch sự đáp lại.
Đi dọc venhồ, một người Pháp bỗng nhiên muốn chụp ảnh Đường Du và Tôn Văn Tấn, đúng lúcnày mọi người đã đi đến bậc Hy Xuân, chị giảng viên nói: “Đi lên bậc Thân Thủy,đó là nơi chụp ảnh đẹp nhất của cây cầu hai mươi bốn nhịp này.”
Tôn Văn Tấnrất tự nhiên ôm Đường Du để người khách Pháp chụp hình, vị này nói, sau khi vềPháp, nhất định sẽ gửi ảnh qua cho họ.
Không còn sớmnữa, đã sắp đến giờ Sấu Tây Hồ đóng cửa, chị giảng viên định đưa họ ra cửaĐông, sau đó dẫn về khách sạn, Đường Du đã đi cả một ngày nên thấy đầu hơichoáng.
Đang đicùng cả đoàn, lúc ra đến cửa, Tôn Văn Tấn bất ngờ kéo cô sang một bên. Lúc này,từng nhóm đôi ba người đang đi qua cổng, chị giảng viên đã đưa đoàn người Phápra bên ngoài, cô không biết gã sẽ làm gì nên có chút căng thẳng.
Gã nhìn vẻmặt cô, cười, “Để chị ấy đưa họ về khách sạn.”
“Không được.”
“Dù sao giờnày họ cũng mệt rồi, về khách sạn, ăn cơm xong thì đi nghỉ, chẳng cần phải dịchgì đâu, hơn nữa còn có chị kia nữa, để anh dẫn em đến một nơi.”
Thoáng mộtcái, Đường Du ngoái đầu nhìn lại, đoàn người Pháp không phát hiện ra hai ngườitách đoàn, đã chẳng thấy bóng dáng họ ở cổng. Tôn Văn Tấn nhân cơ hội, nói:“Hay em gọi điện cho chị kia, để anh nói, có được không?”
Ánh hoànghôn chiếu vào mặt Tôn Văn Tấn, ánh mắt gã sáng rực nhìn cô, ánh mắt ấy chất chứasự mong đợi. Nghĩ đến việc gã cất công đến Dương Châu đón, trái tim cô mềmnhũn, không nhỡ chối từ, nói: “Vậy, để em gọi điện hỏi chị ấy.”
Chị kia hợptác với Đường Du trong suốt chuyến đi, biết tính cô lãnh đạm, lần đầu đi dịchnhưng rất biết giữ bổn phận, làm việc chín chắn hơn so với tuổi. Hiếm khi thấycô đưa ra yêu cầu như thế, lại nghĩ đến đoàn người Pháp cũng đã mệt, ăn xong sẽnghỉ ngơi cũng chẳng có nhu cầu phiên dịch nên cũng thoải mái đồng ý, còn chúccô đi chơi vui vẻ nữa.
Kết quả làgã dẫn cô quay ngược lại, đi một đoạn thì đến một cánh cổng, ra khỏi Sấu Tây Hồchưa được bao xa đã đến một con phố chuyên bán thú nhồi bông. Những con thú tonhỏ được bày bán khắp phố, gã nắm chặt tay cô, hào hứng nói: “Dương Châu là nơixuất khẩu đồ chơi nổi tiếng cả nước, thú nhồi bông ở đây có chất lượng tốt, đượclàm rất kỹ lưỡng, giá cả lại phải chăng, ai đến Dương Châu du lịch đều khôngquên tới dãy phố này.”
Đường Duđang sững sờ thì Tôn Văn Tấn đã ngồi trước một cửa hàng, tay gã ôm một con thúbông rất to lắc qua lắc lại, môi cong lên hệt như một đứa trẻ, lắc lắc một lúc,gã quay lại vẫy Đường Du, “Em mau qua đây.”
Thú nhồibông đối với Đường Du giờ đây có vẻ không hợp thời lắm bởi cô đã hơn hai mươituổi, đã qua cái thời mơ mộ, hơn nữa cô là người sớm trưởng thành nên chưa baogiờ nghĩ sẽ mua một con thú nhồi bông to mang về. Nhưng có lẽ giấc mơ về thú đồchơi này chẳng bao giờ là cũ trong lòng các cô gái. Những đứa trẻ lúc nhỏ đượcbố tặng thú nhồi bông đều tỏ ra vô cùng hạnh phúc, khi đã trưởng thành, nếu đượcbạn trai tặng thì điều ấy nói lên sự che chở, cưng chiều của chàng trai đối vớingười anh ta yêu, Đường Du chưa bao giờ được sở hữu thứ đồ chơi này.
Cô xúc độngnhìn gã. Thú nhồi bông được bày bán la liệt trên mặt đất vì bây giờ đang là mùahè, việc kinh doanh không được vào cầu cho lắm. Mấy ông chủ kê bàn xích lại ngồiđánh bài, Tôn Văn Tấn vẫy tay gọi, chọn một con thú nhồi bông đưa cô. Con thúcao ngang đến người, bên ngoài là chất liệu len nhập khẩu, bên trong được nhồibằng những sợi bông mềm mại, khi ôm vừa thấy ấm áp vừa dễ chịu, cảm giác nhưmình đang tự cưng chiều mình. Cô khẽ bật cười, ông chủ cửa hàng chẳng hề thấykhó tính, cứ để mặc cô ôm. Đường Du cuối cùng đặt nó xuống, giống như một đứatrẻ, cô ôm con này đến con khác, niềm hứng khởi dâng trào, sau đó dừng lại trướccon Snoopy còn cao hơn cả cô.
Khi còn họcphổ thông trung học, cô đã từng xem phim hoạt hình “Snoopy”, còn nhớ Snoopythích dùng máy đánh chữ viết tiểu thuyết, nó viết vô cùng cần mẫn, khổ nỗi bàigửi đi luôn bị trả lại nhưng nó chưa từng nản chí, có người thường xuyên chế giễunó là loài phổ biến “một hào mua được cả tá”. Cậu chủ của nó là Charlie Brown,một kẻ bất lực, bất tài, luôn làm điều trái ngược, ngay cả cái tên của con thúcậu yêu quý và tên của người em gái ruột cũng không nhớ. Cậu yêu thầm một cô bạncùng lớp nhưng chưa bao giờ dám thổ lộ. Cậu thích thả diều, nhưng diều của cậuchả bay được lên trời. Cậu là tay ném bóng, đội trưởng đội bóng chày, nhưng lạilà một đội trưởng bất tài và bị coi thường nhất, chưa từng thắng một trận đấunào. Tuy nhiên, mỗi lần Charlie Brown bị đả kích, ngồi buồn bã bên hồ, Snoopyluôn ngồi bên cạnh cậu, chẳng nói năng gì, chỉ lặng lẽ ở bên. Lúc này, cho dùCharlie Brown bất tài bất lực đến đâu, cho dù Snoopy chỉ là loại một hào mộttá, và dù thế giới này chẳng ai coi họ ra gì thì họ vẫn luôn ở bên nhau, khônghề đơn độc. Cảnh Snoopy ngồi lặng lẽ bên hồ cạnh cậu chủ Charlie Brown đón chờánh bình minh đã từng khiến Đường Du thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Cô thẫn thờ ômcon Snoopy bằng bông vào lòng.
Không biếtTôn Văn Tấn đã đến bên tự khi nào, Đường Du đang ôm con chó bông còn cao hơn cảmình, vậy mà Tôn Văn Tấn từ phía sau ôm trọn được cả cô và con Snoopy.
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




