watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:56 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4041 Lượt

mà cái tính háo sắc vẫn chẳng chừa! Nhìn cái vẻ hả hê của cậu lúc nãy, thiếu điều đã nhào tới liếm mặt cô ta!”
Tiếu Thiên Vũ cười hì hì nhìn cậu: “Cậu ghen à? Bất quá hỏi trước rõ ràng, cậu rốt cuộc ăn dấm chua của ai? Là cô ấy hay là tôi? Đây là hàng xóm của cậu, ngẩng đầu không thấy, cúi đầu lại gặp, thật là tốt a, vài năm nay hình như cậu không để ý ai hết phải không? Nếu cậu không muốn bị cô ta tranh giành tôi từ tay cậu, muốn có được toàn bộ con người tôi, yên tâm, tôi sẽ chiều theo cậu, từ nay về sau giữ thân như ngọc.”
“Tôi khinh! Cậu bớt ghê tởm chút! Cút qua một bên đi!” Bị Tiếu Thiên Vũ nói thế Bùi Mình có chút đỏ mặt, liền nổi giận đùng đùng mắng mỏ, ngồi vào bàn tiếp tục cầm đũa ăn cơm. Bỗng nhiên thấy thức ăn trên bàn, từ thịt cá đến canh đều bị động qua.
“Tiếu Thiên Vũ! Ai cho cậu ăn ở trong chén hả! Đồ khốn nhà cậu định để tôi không ăn được gì phải không!” Ném chiếc đũa đi, Bùi Minh nhảy ra khỏi chỗ ngồi, chạy tìm túm lông kia. Tiếu Thiên Vũ đã sớm chạy đến phòng ngủ, chui vào dưới sàng.
Tôi là con cún nhỏ của cậu – Chương 04
Chương 04

Trên mặt đất ngổn ngang toàn sách và sách: Harry Potter, Sinh vật ngoài hành tinh thần bí, Tuyển tập câu chuyện về những vị thần, Chuyện lạ đêm mưa, Bí mật các vị thuốc Đông y, Chiêm tinh bối toán. . . . . . Tiếu Thiên Vũ trở mình, nhìn chúng đầy xem thường: “Toàn mấy thứ nhảm nhí!”
“Nhảm nhí? Trong đây không biết chừng có phương pháp giúp biến từ chó thành người đấy, chẳng lẽ cậu không muốn thoát khỏi cái lớp chó con này sao?” Bùi Minh liên tiếp ném tất cả những quyển sách li kỳ trên giá sách xuống.
Như thế nào không muốn? Bộ cậu nghĩ mỗi ngày nằm úp sấp thế này ngó người ta thì sung sướng lắm hả? Tiếu Thiên Vũ không nói, việc cấp bách trước mắt chính là nghĩ biện pháp cởi bỏ cái vỏ cẩu này!
Đến khi sách đã chất thành một ngọn núi cao dưới đất, Bùi Mình mới thôi không ném những cuốn còn lại trên giá xuống nữa, đi đến bên cái đống lùng nhùng ấy. Tiếu Thiên Vũ cũng lẽo đẽo bên cạnh, móng vuốt của chó không có cách gì lật sách nên hắn bèn dùng lưỡi liếm, bất chấp hành động ấy là đẹp hay khó coi. Xoay sở nửa ngày, phương pháp từ chó biến thành người đâu không thấy, chỉ thấy đống hổ lốn bí phương đan dươc. Hai người ngồi bên cạnh đống sách, thở dài, phải làm sao bây giờ a?
***
Bùi Minh ôm một đống lớn gì đó lảo đảo mở cửa vào nhà, một hai ném xuống đất. Tiếu Thiên Vũ chạy nhanh đến nghênh đón, nhỏ giọng hỏi: “Cậu đi lục tìm khắp nơi đấy hả? Mấy thứ này là gì?” Nhìn qua nhìn lại cái bị to nằm trên đất, mặt cũng càng lúc càng trắng bệch ra. Vôi sống, cỏ khô, nước đái ngựa. . . . . . Tiếu Thiên Vũ hét toáng lên: “Mấy cậu thứ này là cậu tìm hả?”
Bùi Minh tu nước ừng ực, thở hổn hển lấy hơi: “Thế chả lẽ đi cướp về, tất cả cũng vì cậu mà tôi đã lục tung cả cái thành phố này lên! Thứ này trong siêu thị làm gì có, tôi phải chui vào hang cùng ngõ cụt mà mò ra đấy! Tôi có cảm giác cứ như mình bị người ta hạ độc ẻm bùa lên người không bằng!”
Căm giận nói xong, Bùi Minh đặt mông ngồi lên sô pha.
“Đống này. . . . . .là cho tôi ăn hả?” m thanh của Tiếu Thiên Vũ biến dạng hệt như bị ai bóp méo, còn có vẻ run rẩy.
Bùi Minh gật gật đầu: “Chưa hết đâu, còn có cả thằn lằn sống, chuột sống, da rắn, phân dơi, mấy thứ này cũng khó tìm lắm. Tôi sẽ lên mạng đặt hàng cho cậu.”
“Đừng! Không cần!” Tiếu Thiên Vũ lắc đầu như vũ bảo, làm ơn chừa đường cho tôi sống với!
Bùi Minh khoát tay ngăn lại: “Sao lại không, cái gì cũng phải nhanh chóng, dứt khoát mà làm, khó lắm mới có dịp mà ha!”
“Bùi Bùi, trước đây tôi có chút không phải với cậu, cho nên nếu cậu muốn bào thù, thì hãy đến đây mà bóp cổ để tôi chết một lần cho xong.” Tiếu Thiên Vũ bi thương, đem hai móng vuốt nhét vào miệng.
***
Trên sàn nhà bày la liệt bình, chai, lọ, hủ, Bùi Minh ra vẻ nghiêm trọng ngồi dưới đất hí hoáy. Bùa cũng vẽ, mặc kệ trên đấy viết quái gì, cứ thế mà dán lên trán Tiếu Thiên Vũ. Giấy vàng cũng đốt, coi như là Tiếu Thiên Vũ đốt cho Ngọc Hoàng đại đế — Bùi Minh niệm trong miệng: Jesus à, chúa cứu thế à, tâm tốt hay xấu gì có lẽ ngài nhìn đã biết, xin ngài rũ lòng thương chừa cho hắn ta một con đường sống đi mà!! Hổ nháo hơn nửa ngày cũng chẳng thấy chút hiệu quả gì, Bùi Minh bắt đầu loay hoay với cuốn ‘Harry Potter và viên đá phép thuật’.
“Một chút muối~~ lông khổng tước~~ một chút vôi~~ nửa cái lổ tai lừa. . . . . .” Bùi Minh một bên đọc y như trong sách ra, một bên ném mấy thứ được nhắc đến vào chén thủy tinh. Tiếu Thiên Vũ với gương mặt khủng bố chòm vào nhìn ngó, màu nước trong chén thủy tinh trên tay Bùi Minh đã chuyển từ trong suốt sang đen ngòm. Mấy thứ không rõ nguồn gốc gì đấy đang nổi lềnh bềnh bên trong.
“Còn chưa giống lắm, a, máu chó ~~~” Bùi Minh vừa nói xong liền bắt gặp ngay ánh mắt lạnh buốt của Tiếu Thiên Vũ, nhanh chóng lắc đầu ngoày ngoạy: “Không có cũng không sao.”
Khuấy nửa ngày, Bùi Minh vừa lòng nhìn thành phẩm trong tay, cẩn thận đưa cho Tiếu Thiên Vũ: “Ngoan, uống hết đi! Sẽ nhanh chóng có hiệu quả!”
Tiếu Thiên Vũ lui về sau ba bước, nhìn cái thứ dị hợm kia: “Nói nghe nè, cậu nếu thật muốn cái mạng này thì không cần phải rắc rồi vậy đâu, chạy đi lấy cọng dây thừng đến, thắt cổ tôi là xong, khỏi màu mè”
“Cậu còn muốn biến trở lại thành người không? Thử đi, biết đâu lại có hiệu quả?” Bùi Minh kiên nhẫn khuyên giải, hai tay bưng chén nước đến, Tiếu Thiên Vũ sợ hãi, càng lui nhanh về phía sau.
“Cậu không nhìn thấy à! Như thế làm sao mà uống?”
“Tôi mất nửa ngày mới làm ra được nó, cậu dám không uống!”
“Cậu uống trước đi rồi tôi uống!”
“Vô nghĩa! Biến thành chó là cậu! Này, đứng lại đó cho tôi!”
Tiếu Thiên Vũ thực thông minh đã nhanh chóng cong đuôi trốn dưới gầm giường, giường Bùi Minh hơi thấp, có cố vươn dài tay ra cũng với không tới Tiếu Thiên Vũ. Bùi Minh ngồi lên giường, thấp giọng: “Thiên Vũ, ra đi mà! Cậu trốn dưới đó để làm gì chứ!”
Tiếu Thiên Vũ nằm trong vành đai an toàn, cao giọng đáp: “Nam tử hán đại trượng phu, nói không ra là không ra!”
Ầm ĩ nửa ngày, trời cũng nhanh bị mang đi nhuộm đen. Bùi Minh đem vứt hết mấy thứ hầm bà lằng kia, tất cả đều là gạt người! Tiếu Thiên Vũ cũng chui ra khỏi gầm giường, uể oải nằm dài trên sô-pha.
Bùi Minh bước ra từ nhà tắm, đến cạnh sô-pha, xách đầu Tiếu Thiên Vũ lên.
“Làm gì vậy?”
“Tắm rửa!”
“Oa!” Không đợi Tiếu Thiên Vũ kịp phản đối, đã bị ném vào một chậu nước ấm. Tiếu Thiên Vũ ngoi lên khỏi chậu nước: “Tôi nói có sai bao giờ, cậu chả dịu dàng gì sất!” Bùi Minh nhấn đầu hắn xuống: “Đối với cậu. . . . . . Không cần!”
Đổ dầu gọi lên đầu, chà từ trên xuống dưới. Tiếu Thiên Vũ được xoa nắn như thế thoải mái vô cùng, híp mắt ngã vào tay Bùi Minh.
“Nhìn không ra à, cậu phục vụ cũng thành thục quá hen.” Tiếu Thiên Vũ đư
ợc mát-xa thư thái, liền bắt đầu trêu chọc.
Bùi Minh liếc hắn một cái: “Nhà tôi từng nuôi chó! Sau khi tôi ra trường thì không nuôi nữa, ai ngờ tôi lại nhặt được một con thế này! Lại còn là một con chó mặt dày vô sĩ nữa chứ!”
Tiếu Thiên Vũ lắc lắc đầu: “Này cũng là duyên phận, đúng hay không? Nga u ~~”
Đột nhiên, Tiếu Thiên Vũ trợn tròn hai mắt, hai chân chó ôm lấy tay Bùi Minh, thân mình nằm yên không nhúc nhích.
Bùi Minh một bên tẩy một bên nhìn hắn: “Làm sao vậy?”
Bỗng dưng, Bùi Minh đỏ mặt. Thứ ở giữa hai chi sau của chó nhỏ đang nằm trong tay cậu.
“Chó lưu manh!”
“Ối trời! Sao lại mắng tôi, còn không phải do cậu xoa nắn à! Ai u! Nhẹ tay a!” Tiếu Thiên Vũ gào khóc thảm thiết, cái thứ “kia kìa” bị áp bức dưới bàn tay Bùi Minh, đau đến mức chỉ còn biết cầu xin tha thứ.
Đêm đã khuya, Bùi Minh bị một ngày huyên náo làm cho mệt mỏi, vừa ngã người lên nệm đã chìm sâu vào giấc ngủ. Trên chiếc gối bên cạnh, Tiếu Thiên Vũ cuộn thành một trái cầu, cũng say giấc mộng.
***
Thân mình bị ôm lấy một cách mạnh mẽ, có đôi tay đang nhẹ nhàng mơn trớn. Sức nóng từ thân thể chạy vọt lên trên mặt, hừng hực thiêu đốt. Bùi Minh há to miệng thở hỗn hển, không biết làm sao. Gò má, môi đều bị hôn, trên cơ thể là đôi tay đang sờ lung tung. Tại sao có thể như vậy? Không phải vừa mới cùng một chỗ ăn cơm sao? Như thế nào lại đột nhiên bị đè ở dưới? Không biết, cũng không muốn biết. Nhưng bị ôm hôn như thế, thực thoải mái. Tựa hồ chuyện mà bản thân mong chờ cuối cùng cũng xảy đến.
Thằng bạn thân nhất cũng là thằng trời đánh nhất, Tiếu Thiên Vũ chết tiệt! Hiện tại đang nằm đè lên người cậu làm cái chuyện hết sức là bất chính. Thứ giữa hai chân đang được vuốt ve, thật chịu không nổi mà! A ~~ Bùi Minh khẽ hừ một tiếng, từ trong mơ tỉnh lại.
Tim đập điên cuồng, Bùi Minh ôm lấy hạ thân, thở cũng chẳng dám thở. Ông trời ơi!
Muốn dọa chết người sao! Tại sao lại nằm mơ một giấc mộng như thế, dọa người mà. . . . . . Xuất tinh trong mơ cũng không phải việc mới mẻ, tốt xấu gì cũng là người trưởng thành rồi. Nhưng sao lại mơ bị cái thằng kia ôm vào lòng như thế chứ, hù chết người đó!
Lặng lẽ đứng lên đi vào toilet, thay một cái underwear mới, Bùi Minh lòng tràn đầy xấu hổ mà nằm lại vào giường. Nhất định là ban ngày chịu quá nhiều kích thích mới có thể nằm mơ một giấc

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,18 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT