watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:01 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12027 Lượt

tiếp theo cô đem cái đầu được cắt ngắn, mặc áo gió đi đến, với tư thế chiến thần Athena nghênh đón sự khiêu chiến của cậu.

Điền từ thơ cổ bao giờ cậu cũng quên. Cô dạy cậu cách thuộc lòng: "Đai áo lỏng cài không hối hận, tương tư héo úa cả thân gầy"[5"> giải nghĩa là giảm béo, trước mắt nàng ta đang làm chuyện này; "Thăm thẳm đường tu muôn dặm, ta sẽ kiếm tìm trên dưới đó đây"[6"> ý nói là đi thang máy không biết dừng lại ở tầng nào; "Bờ tây mưa đổ, bờ đông nắng, rằng bảo vô tình lại hữu tình."[7"> là đài khí tượng đang thông báo thời tiết.

5"> Hai câu cuối trong bài “Điệp luyến hoa” của thi nhân đời Bắc Tống

[6"> Trích "Ly tao" của Khuất Nguyên, bản dịch của Nhượng Tống

[7"> Trích "Trúc chi từ" của Lưu Vũ Tích

Thời kỳ trưởng thành buồn khổ, không ổn định với những tròđùa vô nghĩa khôi hài dần xa dần. Mùa hè năm đó vừa oi vừa nóng, ve trên cây ầm ĩ khiến con người tâm phiền ý loạn. Cô úp mặt vào sách Anh văn của cậu ngủ thiếp đi, không biết mơ thấy gì, vẻ mặt cười thật ngọt ngào. Cậu sờ ngực mình nơi trái tim bỗng nhiên đập nhanh hơn, mặt trời chói chang nhô lên trên đỉnh đầu. Thời tiết tháng Sáu giống như tâm tình của cậu, thay đổi thất thường, trong tiếng sấm vang chớp giật bất thình lình, mưa rền gió dữ, cậu dầm mưa đến toàn thân ướt đẫm, đành phải chạy về nhà.

Cậu lại bắt đầu tìm trò đùa cợt cô. Cô thường tức giận đến mặt đỏ tai hồng, uy hiếp cậu sẽ báo lại cho ba mẹ cậu biết, nhưng một lần cũng không có hành động. Cậu tưởng rằng họ có thể mãi mãi dừng lại ở mùa hè đó.

Hình ảnh bắt đầu trở nên mất trật tự, vỡ vụn. Vô số người hiện ra trước mặt cậu, vây cậu quanh chính giữa, chỉ chỉ trỏ trỏ cậu, nước miếng tung bay không biết nói những gì. Mà cô, mặc chiếc váy dài đến bàn chân, quay lưng về phía cậu mà đi tới trước, càng đi càng xa, bất kể cậu có gào thét thế nào thì cô vẫn không hề quay đầu lại, giống như một tia sáng thoắt cái biến mất.

Cả người Tạ Đắc khó chịu mà tỉnh lại, trong cổ họng như chứa lửa, đau đầu, tuyệt vọng. Màn đêm vô tận, gian phòng trống trải, chỉ có một mình cậu. Ngửi được mùi rượu trên cơ thể mình, cậu chồm dậy tắm rửa. Đứng trong phòng tắm giữa hơi nước mù mịt, nhìn chính mình mờ nhạt trong tấm gương, những người đó những việc đó trong giấc mơ lại hiện lên trong đầu cậu, rõ ràng như tạc.

Cậu đột nhiên nghĩ không có cách nào chịu được. Muốn thì phải đi tranh thủ, cho dù cô từ đầu đến cuối cũng không có để ý tới cậu. Vì sao nhất định phải để ý những thứ này?

Cô đã trở về, một lần nữa xuất hiện ở trước mặt cậu, chủ động gọi điện thoại cho cậu, vậy cũng đủ rồi.

Trước khi hết giờ làm Tân Ý Điền nhận được điện thoại của Tạ Đắc, nói phải mời bù cho cô bữa cơm chưa kịp đãi hôm qua.

"A –, rất xin lỗi, tôi có hẹn với người khác rồi." Cô thấy được Tạ Đắc không hài lòng, vội trấn an cậu: "Ngày mai có được không? Tôi mời."

"Ngày mai tôi phải về Thượng Lâm." Cậu nói từng câu từng chữ, "Không thể đổi hẹn sao?"

Tân Ý Điền rất bối rối, cuối cùng vẫn là nói không được. Cô đã hẹn với Ngụy Tiên ăn món Thái. Họ mặc dù đang ở cùng thành phố, nhưng mà hẹn hò lại không nhiều. Vậy mà Ngụy Tiên gọi điện nói công ty có việc gấp, bữa tiệc tối không thể làm gì hơn phải hủy bỏ. Cô rầu rĩ không vui mà tan sở, ban đầu dự định chạy về nhà trang điểm tỉ mỉ một phen rồi mới đến nơi hẹn, thế này chỉ có thể cùng đồng nghiệp dạo phố ăn quán ven đường.

Hết giờ làm mọi người cùng nhau xuống lầu, dọc đường cười cười nói nói. Tâm tình cô thật tệ, cúi đầu một mình đi sau cùng. Kèn xe hơi đột nhiên vang lên, làm cô hết hồn nhanh chóng tránh sang bên nhường đường. Một chiếc Mercedes đen chầm chậm lướt tới, dừng lại cách cô khoảng một mét. Kính xe hạ xuống, Tạ Đắc với cặp kính mát quay đầu lại phía cô. Cô rất bất ngờ, "A, sao cậu lại tới đây?"

Cậu đẩy cửa xe bước xuống, tháo kính mát đi tới trước mặt cô, đứng trước rất nhiều đồng nghiệp của cô mà hỏi cô: "Bây giờ có thể đổi hẹn được rồi sao?" Ngữ khí nho nhã lễ độ, động tác vô cùng lịch sự.

Các đồng nghiệp nữ khi thấy cậu thì toàn bộ dùng khẩu hình không lên tiếng mà "Wow", hướng cô nháy mắt ra hiệu nói nhỏ: "Đây chính là bạn trai cô sao? Hèn chi giấu kỹ không chịu mang theo. Hoàn toàn bị shock rồi nha." Mọi người trêu đùa cô xong, nháy mắt đi trước.

"Tại sao mỗi lần cậu đều xuất hiện như thế này. . . khéo thật?" Tân Ý Điền nhìn cậu cười, trong mắt tràn ngập thán phục và ngạc nhiên.

Cậu mỉm cười, "Có thể là vì tôi tha thiết chân thành muốn mời chị ăn cơm. Nhưng mà không biết có làm chị cảm động hay không."

Cô lấy tay chống cằm làm dáng ngẫm nghĩ, "Ừm, việc này à. . ."

Cậu kiên nhẫn đợi cô ra quyết định.

"Nếu như cậu đồng ý mời tôi ăn Haagen-Dazs." Cô trêu cậu xong, không nhịn được mà vỗ tay bật cười, dáng vẻ thật ngây thơ hồn nhiên.

Cậu cũng cười theo, làm động tác mời, thay cô mở cửa xe.

"Ăn ở đâu?" Tân Ý Điền nhìn những tòa cao ốc lướt qua hai bên đường mà hỏi.

Tạ Đắc ngoảnh đầu nhìn cô, nhướn mày nói: "Ăn tối xong sẽ mời chị ăn Haagen-Dazs."

Hai người đến Tứ Hợp Viện gần bờ biển. Tân Ý Điền thò đầu vào cửa hé mở một nửa nhìn bên trong, trang trí, bày biện phía trong hoàn toàn không giống một nhà hàng, hoài nghi hỏi: "Chúng ta không tới nhầm chỗ chứ?"

"Cảnh vật ở đây khá yên tĩnh."

Cả khuôn viên chỉ có mỗi hai người họ. Quần áo và đồ dùng hàng ngày trên giá phơi nắng và bàn cờ tướng chưa kịp thu dọn trên bàn trà phía hành lang, chứng minh nơi này có người cư ngụ. Đồ trang trí trong khuôn viên, bất luận là bức tranh treo tường, chuông gió dưới mái hiên hay là nét điêu khắc trên cửa sổ, đều rất tinh tế đặc biệt, chứng tỏ thú thưởng thức của chủ nhân rất cao nhã riêng biệt. Một dãy đèn lồng đỏ treo dọc đường đi, đá cuội rải thành đường mòn hai bên chậu hoa cảnh đủ kiểu dáng. Ngay chỗ rẽ có một cái cổng hình vòm được phủ bằng mảng xanh của cây cối bất thình lình hiện lên trước mắt cô, trên khung nở đầy hoa tươi hồng hồng trắng trắng. Ngẩng lên nhìn xung quanh, ngôi sao trên đỉnh đầu như mưa, xa xa ngọn đèn dầu leo lét, toàn bộ cảnh tượng như mộng như ảo. Có lẽ đây chính là chốn thế ngoại đào viên.

Cô kìm lòng không đậu dừng bước chân, ngoảnh đầu lại nhìn Tạ Đắc, xác nhận bản thân không phải đang mơ mộng hão huyền.

Đi vào trong phòng, bên trong thắp xấp xỉ gần một trăm ngọn nến, được đỡ bằng những đế nến kim loại với kiểu dáng cổ xưa. Ánh nến mờ ảo khiến tất cả trở nên không chân thực, tựa như "Hoa chẳng là hoa, sương chẳng phải sương" không xác định được. Thức ăn đã được bày biện trên bàn, là phong cách Châu u, trên một cái bàn gỗ dài khác được xếp một hàng rượu Tây.

Tân Ý Điền không biết hình dung sự chấn động của mình như thế nào. Mọi thứ trước mắt mình tựa như một giấc mơ, lại như là một bài thơ. Từ trước đến giờ cô chưa hề được người khác dụng tâm đối

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT