|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
qua đời lúc cô còn học cấp hai, còn mẹ chỉ là một giáo viên tiểu học, tiền lương hai mươi năm qua có tăng cũng không vượt quá hai ngàn đồng, chẳng lẽ kêu cô hỏi cha dượng Thẩm Gia Sơn? Tiền du học năm thứ nhất là do Thẩm Gia Sơn chi ra, khi đó mặt tiền bạc cô không có độc lập, đến giờ vẫn còn canh cánh trong lòng. Do đó, cho dù Thẩm Gia Sơn có đem chiếc Rolls-Royce đưa trước mặt cô, cô tuyệt đối sẽ không nhận.
Nhưng mà cô không thể để cho một nhà già trẻ Ngụy gia coi thường cô. Lần trước Ngụy Tiên nói cô có chi tiền sửa sang, bởi vậy trên tờ chứng nhận bất động sản có thêm tên cô, kết quả gặp phải phản đối của những người có liên quan trong nhà. May là cô tính tình rộng rãi, nói đùa: "Có thêm tên hay không với việc đầu bạc răng long không có tí quan hệ nào, cũng không ảnh hưởng chúng ta đăng ký kết hôn. Cho nên giấy bất động sản này, cứ như ban đầu là hay nhất, giảm bớt phiền phức." Trái lại Ngụy Tiên rất kiên trì, nói chờ đến khi họ kết hôn xong, nhất định phải thêm tên của cô vào.
Hai người quyết định về Tân gia một chuyến, chính xác mà nói, là Thẩm gia. Vương Nghi Thất được biết họ phải đi Thượng Lâm, "Thật tốt quá! Em cũng có việc phải đi, nhưng mà tự mình lái xe, đang muốn kiếm bạn đồng hành, nếu không một người mà lái xe suốt bảy tám tiếng đồng hồ thật sự chịu không thấu. Chừng nào thì anh chị đi? Em có thể chiều theo thời gian của hai người."
Tân Ý Điền đối với đề nghị của cô vẫn do dự. Bất luận là đặc điểm, tính cách hay là những sự gặp gỡ, việc đã trải qua, hai người không phải cùng một loại người. Ngay từ đầu cô đã "Thế làm phiền em quá" để mượn cớ từ chối. Nhưng mà Vương Nghi Thất gọi điện thoại tới, thái độ thành khẩn mà nói: "Không phải anh chị làm phiền em, mà là em cần sự giúp đỡ của anh chị. Bạn trai chị biết lái xe chứ? Một mình em lái không nổi một đoạn đường xa như thế đâu."
Tân Ý Điền hỏi ý kiến của Ngụy Tiên, anh nói có thể giảm bớt tiền vé máy bay, cớ sao mà không làm. Cô đành phải đồng ý thôi. Một buổi sáng thứSáu, ba người từ Bắc Kinh xuất phát.
Chiếc xe một mạch tiến về phía Nam, nhìn phong cảnh dọc đường nhàm chán mà lại tương tự nhau làm Tân Ý Điền mệt mỏi muốn ngủ. Lúc đầu là Vương Nghi Thất lái, lái rồi lái cho đến khi mí mắt nặng xuống, Ngụy Tiên lại không ngừng nói chuyện với cô để tránh làm cô buồn ngủ. Được nửa đường sau khi ăn uống nghỉ ngơi xong xuôi, đổi thành Ngụy Tiên lái. Còn hơn để Vương Nghi Thất lái lạng qua lạng lại, Ngụy Tiên lái xe thận trọng như tính tình của anh, bởi vậy đến tận trời tối đen cả nhóm mới đến Thượng Lâm.
Sau khi đưa họ đến nơi cần đến, một mình Vương Nghi Thất lái xe đi.
Đứng trước cửa sắt nhà họ Thẩm, Tân Ý Điền tần ngần không bấm chuông. Mẹ Tân biết họ muốn tới, từ sáng sớm đã bắt đầu trông, rất chú ý nghe động tĩnh bên ngoài. Nghe được tiếng xe, bà vội vàng chạy ra, mở cửa nhìn, vui vẻ nở nụ cười, trách mắng: "Đứng ngây ra ở bên ngoài làm gì? Mau vào, mau vào." Nói xong tay bà xách hành lý trong tay Ngụy Tiên, hỏi anh: "Đi đường mệt không?"
"Bác à, để con cầm, để con cầm." Ngụy Tiên vội đoạt hành lý, chuyển sự chú ý của bà, "Không mệt, chỉ là hơi đói bụng."
Mẹ Tân nở nụ cười, "Cơm sắp xong rồi. Sáng sớm mẹ cố ý đến chợ cá phía nam mua một con ba ba thật lớn, chưng cách thủy đó." Quay đầu nhìn kỹ khuôn mặt của con gái đang đứng ngay cái đèn trên hành lang, yêu thương mà nói: "Con sao lại gầy như này? Ở bên ngoài không có ăn no hay sao?"
Tân Ý Điền có chút dở khóc dở cười, "Đương nhiên ăn no mà."
"Khí sắc cũng không tốt. Thân thể là năng lực cách mạng. . ."
Tân Ý Điền nhanh chóng cắt ngang bà, "Đó là do ngồi xe mệt thôi."
Thẩm Gia Sơn nghe được tiếng động đi ra. Ông khoảng sáu mươi tuổi, tóc hoa râm, vóc người gầy guộc, ánh mắt vẫn sắc bén như xưa, tư duy vẫn minh mẫn, mặc dù cơ thể có chút đau nhức vặt vãnh, nhưng không có bệnh gì to tát. Tân Ý Điền nhìn thấy ông, khách sáo gọi một tiếng "Bác Thẩm". Ông nhiệt tình bắt chuyện hai người: "Ngồi xuống rồi nói, ngồi xuống rồi nói."
Tân Ý Điền giúp mẹ bưng thức ăn lên bàn. Một người thanh niên khoảng hai mươi tuổi mặc áo sơ mi gắn đầy hột màu xanh ngọc, người sực nứt mùi nước hoa từ trên lầu đi xuống, mái tóc bóng lưỡng ẩm ướt chải hất phía sau. Cô chăm chú nhìn kỹ, mới nhận ra cậu thanh niên ăn mặc hoa hòe hoa sói này là Thẩm Quân Hòa.
Thẩm Gia Sơn thấy thằng con thay giày, sắc mặt không vui mà nói: "Ăn xong đã, mày lại muốn đi đâu nữa?"
Thẩm Quân Hòa tăng tốc động tác, cầm chìa khóa xe, đầu cũng không quay lại chạy thẳng ra ngoài, tiếng nói từ ngoài cửa vọng vào, "Đi ra ngoài một chút."
Qua một lát, một người mặc đồ ngủ, cô gái sắc mặt tái nhợt như u hồn lướt vào phòng khách, tiến đến Thẩm Gia Sơn đang xem tin tức: "Ba có thể chỉnh nhỏ âm thanh một chút không? Con đau đầu, ồn muốn chết." Thẩm Gia Sơn thở dài, tắt TV, ngồi vào bàn ăn.
Mẹ Tân cẩn thận dè dặt nói: "Quân An, người con hôm nay có khỏe hơn chút nào chưa?"
"Không có." Mặt cô cứng nhắc không chút thay đổi mà nói.
"Còn Kỳ Kỳ? Đang ngủ sao?" Mẹ Tân thấy cô không trả lời, nhanh chóng múc một bát canh ba ba để trước mặt cô. Ngửi thấy mùi cá, cô nhíu nhíu mày, chụp cái bát đổ vào thùng rác bên chân, "Con không ăn cái này." Cô ăn vài đũa rau xanh, một hột cơm cũng không đụng liền đi.
Mẹ Tân ở phía sau gọi một tiếng "Quân An", Thẩm Gia Sơn không nhịn được nói: "Mặc kệ nó, chúng ta ăn." Ông vô cùng thất vọng đối với đứa con gái này. Nhưng mà con gái không ra gì này, cuối cùng cũng là máu mủ mình sinh ra.
Cuộc trò chuyện bên bàn cơm đơn giản chỉ là một ít chuyện lặt vặt liên quan đến công việc và sinh hoạt. Cả nhà dường như không có hứng nói chuyện, vội vã ăn xong kết thúc bữa cơm.
Từ khi bắt đầu cấp hai Tân Ý Điền học nội trú trong trường, Thẩm gia cũng không có phòng riêng cho cô, do đó cùng với Ngụy Tiên ở phòng dành cho khách. Đứa bé phòng kế bên khóc ầm ĩ vẫn chưa dừng lại, làm cho cô không cách nào ngủ được. Mẹ Tân gõ cửa đi vào, ngồi đầu giường cô, nói nhỏ: "Quân An cũng đáng thương lắm, đứa bé sinh ra chưa được nửa năm thì ly hôn. Mọi người nên thông cảm cho nó một chút."
"Con cái cũng có rồi, sao phải ly hôn?"
"Trước đây chúng nó kết hôn mẹ và lão Thẩm không tán thành. Thằng đó không phải người tốt, lừa gạt Quân An có thai đứa bé, cái này không kết hôn cũng phải kết hôn thôi. Bài bạc đem cả của hồi môn của Quân An thua sạch, trở mặt muốn ly hôn nó. Quân An chết sống không chịu. Lão Thẩm tức giận giậm chân, hận chính mình già cả mắt mờ, đem con gái gả cho thằng súc sinh như thế, bắt Quân An phải ly hôn. Quân an đứa trẻ này, tốt xấu chẳng phân biệt được, trái lại đi hận lão Thẩm."
Tân Ý Điền nghe chuyện Thẩm gia cảm thấy như xem phim nhiều tập chiếu trên tivi, đối với việc này không có phát biểu ý kiến.
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




