|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
ở Bắc Kinh, trước mắt còn đang trong giai đoạn đàm phán, thủ tục phức tạp, phải cân đối các mặt có liên quan với nhau, sau đó cậu e rằng phải đến Bắc Kinh công tác thường xuyên.
Tân Ý Điền nghe cậu nói những việc này bình thường tự nhiên giống như đang bàn luận về thời tiết ăn uống, không khoe khoang cũng không oán giận, buộc phải dừng chân quan sát cậu tỉ mỉ, trong lòng khá nhiều xúc động, cười nói: "Ố là la –, người giàu có nha! Ngay cả nhà tôi còn chưa mua nổi nè." Người trước mắt này, tuổi còn trẻ, đã phú lại quý, không còn là cậu thiếu niên hay nổi nóng mà cô quen thuộc nữa. Nghĩ đến mới nãy cậu vậy mà hạ mình vì cô tháo đồng hồ điện, trong một lúc không khỏi hoảng hốt, sợ hãi dâng lên lại có chút đắc ý. Nói cho cùng không phải ai cũng có vinh hạnh thế này, dù rằng sự việc đột nhiên xảy ra.
"Mua được rồi thì làm sao? Nhà cửa và hạnh phúc lại không phải từ đồng nghĩa." Cậu không cho là đúng.
"Nhưng cũng không phải từ trái nghĩa mà!" Tân Ý Điền nói thầm, chính cậu có rất nhiều nhà cửa, đương nhiên không cách nào lĩnh hội được sự thê lương của bộ tộc vô gia cư ăn nhờ ở đậu chúng tôi đâu. Do đó thay đổi đề tài khác, "Ngày đó xuống máy bay, là Vương Nghi Thất đưa tôi về đó, tôi còn chưa cảm ơn em ấy tử tế."
"Hai người làm sao mà biết nhau?"
"Trò chuyện tán gẫu liền quen thôi, lúc về Bắc Kinh chúng tôi ngồi cùng nhau đó."
Cậu "Ờ" một tiếng, không hề nói thêm. Bóng đêm bao phủ khiến Tân Ý Điền không thấy rõ biểu hiện trên mặt cậu, âm thầm tự kiểm điểm có phải đã giẫm lên mìn nổ hay không, vạch áo cho người xem lưng. Cô tranh thủ cứu mình, chỉ vào quầy bán quà vặt phía trước nói: "Tôi muốn ăn kem." Đi vào mua một hộp vùi đầu ăn, cái này dù sao sẽ không nói bậy nữa.
Tạ Đắc đem ống cầu chì mới mua thay vào, đèn điện sáng một chút lại tắt. Cậu thở dài, "Hết cách rồi, nổ đồng hồ điện rồi, chỉ có thể đổi đồng hồ điện."
Lăn qua lăn lại đến bây giờ, Tân Ý Điền ngược lại không gấp gáp như lúc trước, không có điện thì không có điện, ngày mai bàn tiếp. Cô đứng ở nơi ánh đèn cầy yếu ớt cào ăn tiếp hộp kem mới nãy chưa ăn xong.
Không có việc gì làm, Tạ Đắc nhàm chán ngồi ghế sofa nhìn cô ăn kem. Bóng đêm từ bốn phương tám hướng vây quanh cậu, ngọn lửa trên đèn cầy lập lòe nhảy múa trước mắt cậu, giống như một cái miệng đang nhúc nhích lại giống như một trái tim đang đập.
Tân Ý Điền cào khoảng hai ba muỗng thì ăn hết kem, kiếm ly giấy rót nước đưa cho cậu, "Nước lạnh, không có nước nóng." Cô làm ra một vẻ mặt xấu hổ, xoa xoa hai tay nói: "Tối nay thực sự làm phiền cậu rồi."
Cậu chậm rãi đứng lên, "Cái gì cũng giúp khôngxong."
"Nếu thế, là tôi vô dụng, trước đây những việc như điện nước đều là Ngụy Tiên làm hết. Làm hại cậu bữa cơm cũng không ăn được, bận cả tối mang bụng trống rỗng về nhà, thực sự là ngại quá."
Cô nói khách khí như vậy, khoảng cách hai người chợt đẩy xa hơn. Bốn phía vắng vẻ không tiếng động, cái bóng cô dưới sự chiếu rọi của ánh đèn cầy biến thành một người cao to, từ mặt đất kéo thẳng lên đến trần nhà. Tạ Đắc nhìn cô trầm mặc không nói, cuối cùng thấp giọng nói: "Tôi đi đây". Tân Ý Điền muốn đưa cậu xuống lầu, cậu nói một câu dứt khoát "Không cần", đóng cửa rời khỏi.
Nghe tiếng bước chân cậu xuống lầu càng lúc càng xa, Tân Ý Điền ngồi vùi vào chỗ mà lúc này cậu ngồi. Đèn cầy sắp tàn, tia sáng như hạt đậu, cảnh này khiến cô đối với Tạ Đắc lúc nãy phải chăng trở nên mê hoặc, mà cuộc gọi của Ngụy Tiên khiến cô một lần nữa trở lại hiện thực.
Ngày hôm sau nhân viên công tác Cục điện tín đến đổi đồng hồ điện mới, kiểm tra đường dây phát hiện đèn treo trong phòng cô bị chập mạch.
Ngụy Tiên đi công tác trở về, bảo Tân Ý Điền đến nhà anh ăn cơm. Tân Ý Điền chôn trong chăn không chịu dậy, làm nũng nói: "Em không đi."
"Ngoan, ăn một bữa rồi về."
"Không cần, mẹ anh không thích em."
"Nói bậy! Lúc nào mẹ cũng hỏi anh sao em không đến nhà ăn cơm."
"Mắt thấy con trai một tay nuôi lớn sắp bị người khác cướp đi, trong lòng người phụ nữ nào sẽ sung sướng chứ? Em mới không cần tự đưa mình đến nhà làm bẽ mặt."
Ngụy Tiên cười trách mắng cô, "Nói bậy nói bạ, em nhiều chuyện quá! Rành rành là mình lười biếng không muốn dậy."
Nói là nói như thế, Tân Ý Điền vẫn ngoan ngoãn đến nhà họ Ngụy ăn trưa. Cô tay chân lanh lẹ giúp mẹ chồng tương lai nhặt rau, rửa rau, lột tỏi, bưng thức ăn, tranh thủ để lại ấn tượng tốt cho hai người lớn nhà họ Ngụy về một đứa con hiền dâu thảo. Trên bàn cơm, mẹ Phạm Hiểu Vân của Ngụy Tiên hỏi họ dự định kết hôn lúc nào.
Tân Ý Điền cắm đầu cắm cổ ăn. Ngụy Tiên nói còn sớm, không vội.
"Sớm cái gì nữa, con cũng gần ba mươi rồi." Phạm Hiểu Vân giáo huấn con trai, lại quay đầu cười với Tân Ý Điền: "Theo thống kê khoa học này, độ tuổi sinh sản thuận lợi nhất là từ 24 đến 30 tuổi, một khi qua độ tuổi này, chính là những sản phụ lớn tuổi, rất nguy hiểm đó."
Thà mặc kệ cái thống kê khoa học này có chính xác hay không, Tân Ý Điền chỉ có gật đầu "Ừm Ừ À" cho là có.
Đứng đầu cả nhà Ngụy Chí Thanh khụ một tiếng, nói: "Tuổi tác các con không nhỏ nữa, cũng nên cân nhắc việc kết hôn đi. Căn hộ ở Thược Dược Cư cho các con làm phòng tân hôn, trang trí tự mình trang trí. Hai ông bà già này mua cho tụi con dụng cụ gia đình, thế nào?"
Tân Ý Điền tự nhiên không dám đưa ra ý kiến phản đối. Ngụy Tiên suy nghĩ một chút nói: "Việc này còn phải hỏi qua mẹ của Điền Điền." Dừng một chút lại nói giỡn: "Người ta nói không chừng chưa muốn đem con gái yêu gả cho con đâu." Anh có khuôn mặt điển hình của người phương Bắc, mặt chữ điền, lông mày rậm, tầm vóc cao to cường tráng, khiến người ta tràn ngập cảm giác an toàn.
Phạm Hiểu Vân vỗ tay con trai với phong thái bảo vệ: "Không sợ, con trai mẹ cũng không kém! Đúng chứ?"
Tân Ý Điền nhíu mày với Ngụy Tiên, pha trò cười.
Chương 03: Thất Thương Quyền
[4"> Thất thương quyền là môn quyền pháp trấn sơn của phái Không Động, nổi tiếng cùng với nhân vật Tạ Tốn trong Ỷ Thiên Đồ Long Ký. Môn quyền phổ này đòi hỏi người khi bắt đầu luyện đã phải đạt một trình độ nội công rất cao có thể dẫn khí đến mọi huyệt đạo, thu phát tùy tâm tùy ý. Nếu nội công chưa đủ khi luyện sẽ hại đến chính bản thân người luyện: Ngũ hành trong cơ thể con người, tâm thuộc hỏa, phế thuộc kim, thận thuộc thủy, tì thuộc thổ, can thuộc mộc, lại thêm âm dương nhị khí, một khi luyện Thất Thương Quyền thì bảy cơ quan đó đều bị thương tổn. Công phu luyện Thất Thương Quyền cao hơn một mức, chính cơ thể nội tạng mình lại bị tổn hại thêm một mức.
Dạo này Tân Ý Điền khá là phiền muộn.
Dựa theo thông lệ phổ biến, hai người kết hôn, bên nhà trai cho nhà cửa, của hồi môn bên nhà gái ít nhất cũng phải là chiếc xe hơi có giá trị tầm tầm. Ba cô
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




