watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:01 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12020 Lượt

nào khác mà, nếu không cũng chẳng ra hạ sách này. Đồ khốn nạn Lý Thiệu Minh, chính là nên đánh. Hai người phía sau ấy, anh cho em mượn một lát, em cam đoan sẽ không gây phiền phức nào đến anh." Cô chỉ chỉ vệ sĩ đi theo Tạ Đắc đứng cách đó không xa.

Tạ Đắc càng nghe thì sắc mặt càng kém, lạnh giọng quát: "Cô là loại đàn bà lưu manh sao? Hở ra là đánh người!"

Sắc mặt Vương Nghi Thất từ trắng biến thành đỏ, lại từ đỏ chuyển sang xanh, trầm giọng nói: "Vậy ông ta đánh tôi thì sao? Cái đạo lý này phải đòi lại làm sao? Sở dĩ anh nói như vậy, chẳng qua là vì anh cho tới bây giờ chưa từng yêu tôi!"

Tạ Đắc đứng lên, từ trên cao mà lạnh lùng nhìn xuống cô, ngoảnh đầu đi khỏi.

Cậu chưa đi được mấy bước, điện thoại lại rung lên, hai chữ "Tân Ý" nhấp nháy trên màn hình. Còn chưa kịp hít một hơi thật sâu, cậu đã ấn phím nghe đặt ngay bên tai.

"Lúc tôi đi làm để rơi điện thoại trên sofa trong phòng khách, về nhà mới thấy cuộc gọi của cậu." Tân Ý Điền giải thích. Cô vừa nói vừa vào phòng ngủ, lần mò bật công tắc đèn trên tường, đột nhiên một tia sáng chói mắt xẹt qua, zzz một tiếng, phụt tắt hết đèn.

"Á?"

Tạ Đắc nghe thấy tiếng kêu khác thường của cô, hỏi làm sao vậy.

"Nổ bóng đèn rồi, trong nhà không có đồ dự phòng, tôi phải xuống lầu đi mua, lát nữa gọi lại cho cậu." Cô vội vã nói xong liền ngắt điện thoại. Đến khi cô đi ra mới phát hiện toàn bộ căn nhà một mảng tối đen như mực, ánh đèn từ tầng lầu đối diện xuyên qua cửa sổ phòng bếp chiếu vào, cho thấy chẳng phải là bất ngờ cúp điện.

Cô bạn Tiểu Quách cùng thuê nhà từ trong phòng mình nhảy ra, gào oa oa: "Sao lại không có điện? Sao lại không có điện? Anime của em đang coi gần hết rồi, laptop đột nhiên tối đen!"

Cô lần lượt bật công tắc đèn từng phòng, y như cũ không thấy một tí ánh sáng, Tiểu Quách đi theo phía sau cô hỏi: "Hay là chưa đóng tiền điện?"

"Không thể nào? Lần trước chị đóng luôn một lần hơn 600 tiền điện.''

"Có lẽ lần này chúng ta xài quá nhiều. Bên ngoài khu phố có máy ATM của ngân hàng Công Thương, có thể nộp tiền điện, em đi nộp. Tối nay nhất định phải đem bộ anime này coi cho bằng hết, thà bị treo mỏ, hơn là đi chết."

Chưa đến mười phút, Tiểu Quách thở hồng hộc chạy về nhà, người chưa tới cửa đã nghe thấy tiếng: "Có điện chưa, có điện chưa?" Câu trả lời nhận được là một căn phòng tối tăm.

"Chị Tân, em qua nhà bạn em ở một đêm." Cô mang theo laptop chạy đi mất. Tân Ý Điền đi vài bước, không đụng phải cái này thì cũng chạm phải cái kia, đành phải nhàm chán ngồi ngơ ngẩn trong phòng tối như bưng. Điện thoại nhắc nhở có tin nhắn mới, mở ra xem, lại là Tạ Đắc, hỏi cô đèn đóm xong hết chưa. Cô đáp chưa, lập tức cậu gọi điện thoại tới — "Sao thế?"

"Không biết nữa, tất cả đèn đóm trong nhà không sáng. Công ty quản lý nhà cũng tan sở rồi, chỉ đành đợi sáng mai mới giải quyết thôi."

"Có thể do cường độ dòng điện quá lớn, cầu chì tự động ngắt. Chị lật công tắc xuống."

"Cầu chì là cái gì? Công tắc ở đâu?" Cô nghe mà không hiểu ra sao.

Tạ Đắc bảo cô mở đồng hồ điện ra. Cô mò mẫm đến chỗ lên cầu thang, trên nắp đồng hồ điện treo một ổ khóa, mà chủ cho thuê nhà khôngcó đưa chìa khóa cho cô. Tạ Đắc hỏi cô có mấy loại dụng cụ như kềm nhổ đinh hay không, bẻ khóa ra. Cô lắc đầu, "Không có. Nhưng tôi có thể hỏi mượn hàng xóm." Ngụ đối diện cô là gia đình ba người địa phương, trong nhà ắt hẳn có mấy thứ dụng cụ này. Gõ cửa không thấy ai đáp, có lẽ họ dắt con đi chơi cuối tuần rồi.

Cô đành chịu mà quay về gọi điện cho Tạ Đắc. "Xem ra hết cách rồi. Bỏ đi, tắm rửa ngủ sớm một chút là được thôi." Nghĩ đến chuyện tắm táp, lúc này cô mới nghĩ đến máy nước nóng cũng cần điện mà. Ngồi trong bóng tối, cô mới sâu sắc lĩnh hội được nhà bác học vĩ đại Edison.

"Thật ra vẫn còn cách." Tạ Đắc dừng một chút nói, "Đem cái nắp bên ngoài tháo xuống là được." Lúc nhỏ cậu không biết làm hỏng không ít thiết bị điện trong nhà.

"Tôi không biết làm sao mà tháo xuống." Tân Ý Điền nhìn đồng hồ điện trên tường mà nhức đầu, khung bằng kim loại trên bề mặt lan ra áng sáng yếu ớt lạnh lẽo.

"Chị ở đâu?" Tạ Đắc vốn dĩ đã trở về phòng, lúc này cầm chìa khóa xe ra cửa.

"Cậu đến Bắc Kinh sao?" Tân Ý Điền ngạc nhiên mà hỏi, liền nói tiếp: "Không gì đâu, một đêm không có điện mà thôi, ngày mai bên quản lý nhà sẽ đến. Đêm rồi, cậu không cần đến đâu."

"Không phiền đâu, đến nhanh thôi. Chị đi mua đèn cầy trước đi, dù sao tháo đồng hồ điện tôi cũng thành thạo."

Tân Ý Điền bỗng nhiên bật cười, nhớ đến một việc lúc trẻ. Khi đó cậu ta vẫn là một cậu bé, miễn cưỡng có thể gọi là thiếu niên, giống như những cậu bé khác, mê mẩn với các loại thiết bị máy móc.

Cô thắp đèn cầy vừa mua, thu dọn qua loa phòng khách một chút, Tạ Đắc liền đến. Sau khi lên lầu cậu không vào nhà, xem trước đồng hồ điện một tí, nói cô cần phải tháo đinh ốc trên bốn góc nắp hộp xuống, Tân Ý Điền giơ đèn cầy kề sát cậu để thấy rõ hơn, nhón mũi chân ngửa mặt hỏi: "Tìm thấy cầu chì chưa?" Cô ngửi được trên người cậu tản mát ra một mùi hương ngòn ngọt nhẹ nhàng, lúc ẩn lúc hiện, lúc có lúc không. Trong đầu vẫn lờ mờ đang nghĩ là thứ gì, mùi dầu gội đầu, sữa tắm cũng không có mùi hương dễ chịu như vậy, dầu thơm lại càng không nhẹ nhàng thoang thoảng như vậy.

Tạ Đắc tháo công tắc xuống, đèn trong nhà vẫn không có phản ứng. Cậu trầm ngâm một hồi, động tác thuần thục mà gỡ một chiếc đũa mỏng manh, đó là cái ống dài khoảng hai ba xen-ti-mét, đón lấy ánh sáng để nhìn, nói: "ống cầu chì nổ rồi."

"Vậy phải làm sao?" Tân Ý Điền vẻ mặt thất vọng nhìn cậu.

"Đổi cái khác." Bị cô dùng ánh mắt tín nhiệm như vậy nhờ cậy, cậu cảm thấy mình biến thành một người hùng.

“Siêu thị ở ngoài có bán không?"

Cậu không biết rõ, vì vậy không lên tiếng.

Tân Ý Điền nghĩ nghĩ rồi nói: "Nếu không chúng ta cùng đi? Tôi không biết phải mua loại nào nữa." Anh mắt nhìn cậu tràn ngập mong mỏi và kỳ vọng.

Hai người xuống lầu, sánh vai đi đến một siêu thị lớn gần khu phố. Ngửi được mùi bánh mì

bay ra từ quầy phía trong, lúc này Tân Ý Điền mới phát hiện mình đói bụng."Tôi còn chưa ăn cơm nữa, cậu ăn chưa?"

Buổi tối cậu hầu như chưa ăn, vừa nãy lại bận liên tục, bây giờ cũng hơi đói bụng. Tân Ý Điền thấy cậu không nói lời nào, tự mình quyết định cầm hai khúc bánh ngọt, đi ra tính tiền, lấy một túi nhựa trong đó đưa cho cậu, "Ăn dằn bụng trước đi. Lát nữa có điện rồi tôi nấu cơm cho cậu, trên đường đi làm về sẵn dịp mua thức ăn rồi." Nói xong áy náy cười với cậu.

Hai người vừa đi dọc đường vừa ăn. Tân Ý Điền hỏi cậu đến Bắc Kinh làm gì. Cậu theo sự thật mà nói, nói muốn mở một tòa nhà thương mại

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT