|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
rất bận."
"Đổng Toàn, ngay cả anh cũng muốn lừa gạt tôi?"
"Cô Vương, cô hiểu lầm rồi, sáng nay cậu Tạ có một hợp đồng rất quan trọng phải ký, vì việc này mà trong công ty từ trên xuống dưới bận gần cả tháng nay rồi."
Cô ta hình như tin tưởng đôi chút, đột nhiên hỏi: "Anh đang ở đâu?"
Đổng Toàn nhìn thoáng qua Tân Ý Điền, "Tôi đưa bạn của cậu Tạ đến sân bay."
"Thần thánh phương nào, phải làm phiền anh đưa, tôi mới không tin."
Đổng Toàn vô cùng bất đắc dĩ, "Cô Vương, tôi thật là đang trên đường đi sân bay."
Đối phương "Cốp" một tiếng ngắt điện thoại.
Tân Ý Điền nghĩ thầm đây có lẽ là nợ phong lưu của Tạ Đắc. Quả là người không phong lưu uổng phí tuổi trẻ mà.
Đến sân bay, Đổng Toàn giúp cô đổi thẻ lên máy bay, sau khi làm hết xong mọi thủ tục mới rời khỏi. Trong lúc cô chuẩn bị lên máy bay, thì nhận được điện thoại của Tạ Đắc, bảo cô khoan hãy vào, nói cô ra ngoài ngay.
"Cậu có việc bận của cậu, không cần vội vội vàng vàng chạy đến đây đâu, mọi việc anh Đổng đều giúp tôi chuẩn bị xong hết rồi." Tân Ý Điền rất không quen với việc niềm nở sốt sắng bất ngờ như vậy, vội vàng từ chối.
Nhưng mà cậu chỉ nói một câu: "Đây là việc nên làm."
Tân Ý Điền đành phải bảo cậu lái xe từ từ, chú ý an toàn.
Phòng phát thanh đại sảnh sân bay đang thúc giục hành khách đăng ký lên máy bay. Tân Ý Điền đứng dậy, vẻ mặt nôn nóng nhìn phía cửa, không biết cậu có đến kịp không. Cuối cùng thời gian đăng ký chỉ còn mười phút, Tạ Đắc toàn thân tây trang xuất hiện ở đại sảnh sân bay. Cậu mặc một bộ âu phục tối màu, thắt cà vạt hoa văn sọc xéo đỏ đen, tay cầm chìa khóa và điện thoại chạy nhanh đến cô. Đôi giày nện trên nền đất lát đá hoa vang lên tiếng "thùng thùng thùng –", tiết tấu mạnh mẽ như tiếng tim đập.
Trong lòng Tân Ý Điền nhịn không được huýt sáo một tiếng. Cậu ta thế mà có thể đem bộ âu phục cứng ngắc quy tắc như thế mặc thành tuấn tú mê người như vậy, phong độ phi phàm. Cậu là thanh niên như thế đấy.
Cậu dừng trước mặt cô, hai người chỉ cách nhau một bước chân. Cậu thở hổn hển, nhếch khóe miệng, lộ ra một nụ cười nhàn nhạt, "Cuối cùng cũng đến kịp."
Cậu như thế mà cười, Tân Ý Điền ngây người một hồi, ngẩng đầu nhìn chằm chằm cậu. Trong đôi đồng tử của cậu phản chiếu hình bóng của cô thật rõ ràng, cô giống như bị mê hoặc không tự chủ được cũng cười theo.
"Tôi đã căn dặn trước rồi, lát nữa chị cứ theo đường dành cho khách quý mà vào, chúng ta có thể trò chuyện nhiều hơn một chút." Cậu chỉ hướng phía bên phải và nói. "Đi theo tôi." Tuy nhiên có người gọi họ.
"Tạ Đắc!" Vương Nghi Thất xách theo một túi du lịch, ngơ ngẩn đứng ở đó nhìn hai người họ.
Tạ Đắc tỏ ra rất bất ngờ, "Sao cô lại ở đây?"
"Hôm nay em về Bắc Kinh. Vẫn muốn nói với anh vài câu, vừa mới đến công ty anh." Giọng cô trách móc, cặp mắt nhìn trừng trừng vào Tạ Đắc.
Tân Ý Điền liếc mắt vào thẻ lên máy bay trong tay cô, hai người vậy mà lại cùng chung máy bay!
Hình như Tạ Đắc không hài lòng lắm khi thấy cô, thái độ lạnh nhạt, chỉ "Ừ" một tiếng, không nói nữa, hoàn toàn mặc kệ cô có xấu hổ hay không.
Vương Nghi Thất thấy hướng đi của họ không đúng, hỏi: "Hai người không phải từ đây lên máy bay?" Cô liếc nhìn bên cạnh Tân Ý Điền, giọng nói thật lạnh lẽo mà lướt qua.
Tân Ý Điền không hề muốn dính dáng gì đến Tạ Đắc liền đi vào lối khách quý, vội vàng lắc đầu nói: "Không có, tôi phải lên máy bay rồi." Cô vẫy vẫy tay với Tạ Đắc, "Tôi đi đây, cảm ơn cậu đến tiễn tôi. Hoan nghênh cậu lần sau đến Bắc Kinh, tôi nhất định sẽ tiếp đãi cậu thật tốt." Xoay người để lại một bóng lưng thật tự nhiên.
Tạ Đắc không có biểu hiện nào nhìn theo người đi xa, xoay người cũng muốn đi.
Vương Nghi Thất kéo cậu lại, cậu nhíu mày tỏ vẻ không hài lòng. Cô giậm giậm chân, giọng căm hận nói: "Sao anh một chút lương tâm cũng không có? Không có việc gì em lại khua chiêng gõ trống khắp nơi kiếm anh?" Cô nhìn đồng hồ đeo tay, kêu ối trời ơi, "Không kịp rồi, em phải lên máy bay rồi, lát nữa gọi điện cho anh sau. Lần này thật sự có việc phải cần anh giúp đỡ."
Tạ Đắc nới lỏng cà vạt một cách thô lỗ, vào siêu thị mua một gói thuốc lá. Chưa hút xong một điếu, thư ký đã gọi điện thoại tới tìm anh. "Tạ Tổng, Đại hội tuyên dương lúc một rưỡi chiều nay có cần tổ chức không?"
"Cần." Cậu xoắn đầu lọc thuốc trong tay, đi về phía bãi đậu xe.
Chương 02: Gần như vậy, xa đến thế
Lên máy bay, Tân Ý Điền dò số ghế ngồi. Ngồi bên cạnh cô làmột ông trung niên béo phì, giống như quái vật to lớn chắn hết chỗ ngồi, khiến cô chỉ có thể không ngừng lách qua lùi vào trong. Tân Ý Điền hỏi ông ta có thể dịch chân qua một chút xíu không, ông ta đảo con mắt thờ ơ hờ hững. Vương Nghi Thất thướt tha yểu điệu đi tới, nở một nụ cười ngọt ngào với ông ta, hỏi ông có thể đổi chỗ ngồi với cô hay không. Mắt ông ta sáng lên, lập tức trả lời không thành vấn đề, hay tay chống tay ghế, động tác khó khăn mà đứng dậy, đi xa rồi mà còn không quên ngoáy đầu lại nhìn Vương Nghi Thất.
Tân Ý Điền thấy vậy muốn cười, vẫn là nhịn xuống. Vương Nghi Thất chào hỏi cô, ngồi xuống cạnh cô. Hai người bắt đầu tán gẫu, phần lớn thời gian là Vương Nghi Thất hỏi Tân Ý Điền đáp.
"Cô công tác ở Pháp hai năm rồi tại sao còn muốn về nước thế? Người Pháp không phải là nửa năm làm việc nửa năm nghỉ ngơi sao, không việc gì thì đi mấy nước Châu u khác du lịch, giải khuây, những ngày thoải mái thanh thản biết bao."
"Công việc ở Pháp thấy cũng không tốt lắm, so với lương bổng công nhân viên cũng không cao, có nghề nghiệp mà không có tương lai. Về nước thì cơ hội nhiều hơn chút, chí ít không có phân biệt đối xử, còn có triển vọng lên lương thăng chức nữa."
"Cô có thể kiếm một anh chàng Pháp đẹp mã, toàn bộ vấn đề đều sẽ giải quyết hết." Vương Nghi Thất dùng giọng điệu chế giễu mà nói.
Tân Ý Điền bật cười, "Tôi vẫn thích người Trung Quốc hơn." Đàn ông Pháp nếu nói cho dễ nghe thì gọi là lãng mạn đa tình, nói khó nghe thì là tay chơi, không chịu trách nhiệm, đương nhiên là có người này người khác không ai giống ai.
Vương Nghi Thất hỏi cô nhiêu tuổi, "Tôi không biết nên xưng hô với cô là chị hay là em nữa."
Những lời cô ta nói Tân Ý Điền nghe vô cùng 'thoải mái' quá đi, được biết cô với Tạ Đắc bằng tuổi nhau, che miệng cười cười, "Chị lớn hơn các em đúng năm tuổi đấy, bạn nhỏ à."
Cô ta nghe vậy cười nhạt, "Em không làm bạn nhỏ đã nhiều năm rồi."
Hai người nói nói, máy bay đến nơi rất nhanh. Vương Nghi Thất được biết cô không có ai đến đón, cực lực mời cô ngồi chung xe của bạn mình. Tân Ý Điền thấy người đợi xe taxi xếp hàng vòng trong vòng ngoài kéo dài tới ra ngoài đường, còn không biết phải đợi đến khi nào, đành phải nhận ý tốt của đối phương, nhờ họ thả cô
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




