watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:01 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12024 Lượt

Đứa bé phòng bên yên lặng được một lúc, lại khóc ré lên. Cô day day chân mày, hỏi: "Sao mà khóc dữ dội như vậy, một mình em ấy chăm sao?"

Mạ Tân gật đầu: "Nó đối với đứa bé bảo bối này rất bướng, không dễ dàng chịu cho người khác ôm. Mẹ không dám nhúng tay. Không biết đứa bé này xảy ra chuyện gì, cứ đến tối lại khóc."

"Thế còn Thẩm Quân Hòa?"

"Quân Hòa? Quân Hòa dù sao suốt ngày không có ở nhà."

"Họ không làm khó dễ mẹ chứ?"

"Này, mẹ đến đây nhiều năm như vậy rồi, có cái gì làm khó mẹ chứ." Mẹ Tân cười cười với cô. Tân Ý Điền cảm thấy nụ cười của mẹ mình có chút miễn cưỡng .

"Lão Thẩm không tệ đâu." Cuối cùng mẹ Tân nói một câu.

Tân Ý Điền tựa đầu giường nhìn nếp nhăn trên mặt mẹ mình, trong lòng thầm nghĩ: như vậy không hẳn là không tốt. Cô kéo chắn nằm xuống, nhẹ giọng nói: "Mẹ đi ngủ sớm một chút đi, đừng làm mình mệt. Con cũng muốn ngủ."

Chiều ngày hôm sau Ngụy Tiên trở về Bắc Kinh. Tân Ý Điền vốn định phụ mẹ thêm một ít, do đó xin nghỉ thêm một ngày, nhưng mà bầu không khí áp lực trong Thẩm gia cùng với tiếng khóc thâu đêm của đứa bé, làm cô thà rằng cùng Hà Chân chen chúc trong ký túc xá, cũng không muốn quay lại Thẩm gia.

Hà Chân ở lại giảng dạy, ở trong ký túc xá giáo viên. Có học sinh trong lúc lên lớp ngang nhiên nghi ngờ cô "Có soạn giáo án không vậy", làm cô tức giận đến mặt cũng tái xanh. Tân Ý Điền vỗ vai cô nói: "Cậu vẫn là còn trẻ chưa có kinh nghiệm mà, lần saomà có đứa nào bất kính với cậu, cậu phải uy hiếp nó muốn đánh rớt nó." Hà Chân chủ yếu phụ trách phần học thí nghiệm, thời khóa biểu thứ Hai sắp xếp đầy nhất, có ba lớp học phải làm thí nghiệm, cơm trưa toàn ăn tại văn phòng, do đó sẽ không đếm xỉa đến kẻ rãnh rỗi Tân Ý Điền này.

Tân Ý Điền nhàn rỗi nhàm chán đành phải một mình đi loanh quanh trong Thượng Đại. Cô đứng trước bảng thông báo quản lý học viện đọc chuyện to việc nhỏ, trên một tờ thông báo đơn điệu vô vị, lịch học các lớp, phiếu điểm vậy mà cũng cảm thấy thú vị dạt dào. Góc trái bên dưới có một tờ thông báo khẩn cấp màu vàng, bị tờ thông báo văn phòng khoa che khuất hơn phân nửa, mặt trên viết chính là: những sinh viên sau đây có học phần môn tự chọn chưa hoàn thành, để không ảnh hưởng đến việc tốt nghiệp, xin mời mau chóng liên hệ với giáo viên đứng lớp thi lại. Phía dưới là danh sách các tên, cuối cùng bất ngờ lại là tên Tạ Đắc.

Cô không cho rằng Tổng tài của tập đoàn Tạ thị lại có thời gian chú ý tới cái tờ thông báo không bắt mắt này. Suy nghĩ một lát, tiện đường đến văn phòng khoa hỏi Tạ Đắc còn thiếu bao nhiêu tín chỉ. Sinh viên vừa học vừa làm ở văn phòng khoa nói cho cô, môn học tự chọn có bốn loại: văn sử, tự nhiên, khoa học xã hội, nghệ thuật. Không cần phải học hết các học phần theo quy định mới được, mà là mỗi một loại đều phải đạt được một tín chỉ nhất định mới có thể tốt nghiệp. Tổng tín chỉ của Tạ Đắc đủ rồi, nhưng phần lớn là của tự nhiên, khoa học xã hội, nghệ thuật loại còn thiếu 1.5 tín chỉ.

Cô quyết định đùa Tạ Đắc một tí. Cô chạy đến trạm điện thoại công cộng gọi cho cậu, cố ý hạ giọng nói: "Sinh viên Tạ Đắc phải không? Đây là văn phòng khoa."

Tạ Đắc rất bất ngờ vì điện thoại trường học thế mà gọi đến số di động cá nhân của cậu. Không kịp nghi ngờ, cậu khách sáo nói: "Là tôi. Xin hỏi có chuyện gì?"

"Môn tự chọn của cậu chưa đủ tín chỉ, sợ rằng phải kéo dài thời hạn tốt nghiệp."

"Tôi đã tính qua số tín chỉ của môn tự chọn, dù thế nào cũng đủ rồi mà."

"Môn nghệ thuật cậu còn thiếu 1.5 tín chỉ."

Cậu trầm ngâm một hồi lại hỏi: "Thưa cô, như vậy xin hỏi có thể thi lại không?"

Tân Ý Điền thầm khen cậu phản ứng nhanh, vội vã nói: "Không thể."

Cậu bắt đầu cảm thấy không bình thường. Bài chuyên ngành bị nợ còn có thể thi lại, huống chi đây là môn tự chọn chẳng quan trọng gì. Số điện thoại cậu lưu ở trường là số đối ngoại, tuyệt đối không thể gọi được số cá nhân của cậu, càng huống chi trường học sẽ không dùng hình thức gọi điện thoại thông báo cho sinh viên chưa đủ tín chỉ. Thấy được chính mình bị đùa giỡn, mặt cậu biến sắc, lạnh giọng hỏi: "Cô là ai?"

Trong điện thoại truyền đến tiếng cười khúc khích của đối phương, "Hey, tiểu Tạ Đắc, đừng nghiêm túc như thế mà. Cậu gọi tôi một tiếng cô giáo, cũng không sai đâu. Trước đây tôi từng dạy thêm cậu mà, cậu không có quên chứ?"

Bị cô trêu chọc như vậy, Tạ Đắc dở khóc dở cười, hừ nói: "Aiz, không nên nói giỡn thế này."

"Được rồi được rồi, nếu như cậu tức giận, tôi có thể xin lỗi. Nhưng mà phần học tự chọn môn nghệ thuật của cậu còn thiếu 1.5 tín chỉ, việc này là thật đó, có dán tờ thông báo đấy, nhớ phải tìm giảng viên thi lại nha." Nói xong cô định ngắt điện thoại, Tạ Đắc vội nói chờ một chút, "Sao chị biết tôi không đủ tín chỉ? Chị ở Thượng Đại?"

"Đúng vậy, tôi về thăm mẹ tôi, tiện thể đến thăm Hà Chân."

Cậu lập tức nói: "Buổi tối tôi về trường học, chúng ta cùng nhau ăn một bữa cơm, thế nào?"

Tân Ý Điền lắc đầu, "Không được rồi, tối nay tôi phải bay về Bắc Kinh, ngày mai phải đi làm."

"Chừng nào?"

"Sáu rưỡi. Trước khi đến sân bay tôi phải về Thẩm gia một chuyến, sợ rằng ăn không kịp, lần sau đi."

Tạ Đắc yên lặng ngắt điện thoại, ngoảnh đầu nhìn ngoài cửa sổ. Bên ngoài trời quang không mây, tươi sáng xinh đẹp, tràn ngập sinh khí. Nghĩ đến cả ngày bản thân bị nhốt trong phòng làm việc, vĩnh viễn họp mãi không xong, ký mãi không hết, sự kích động muốn chạy trốn lại nảy sinh trong lòng cậu, càng lúc càng nhanh, nhanh đến nỗi cậu muốn bất chấp tất cả để xuất hiện trước mặt cô .

Thư ký gõ cửa phòng tiến vào thông báo cậu có cuộc họp, làm cho sự

kích động này đang sinh sôi bị bẻ gãy giữa chừng. Cậu bảo thư ký pha cho cậu một tách trà, đây là cậu họp hành quanh năm thành thói quen.

Buổi tối theo thường lệ là giao thiệp, xã giao. Uống đến say khướt mới về, quần áo cậu cũng không cởi, ngã vào giường ngủ luôn. Cậu nằm mơ một giấc mơ rất dài. Lúc đầu cậu chỉ có năm tuổi, cưỡi trên cổ anh trai đi hái trộm nho trong vườn người khác, hái trộm xong ôm trong áo chạy về nhà, hai người không thèm tắm, sóng đôi ngồi dưới tán cây ăn nho. Thấy ăn sắp hết, mắt cậu đảo tới đảo lui, nói với anh trai là mẹ mới gọi anh đấy, đợi ông anh quay lại, trên mặt đất chỉ còn lại một đống vỏ nho.

Hình ảnh đột nhiên biến chuyển, cậu trở thành một cậu thiếu niên nghịch ngợm. Một cô gái cột tóc đuôi ngựa, lưng đeo cặp sách đến dạy cậu học thêm. Trên tay cậu quấn một con rắn xanh xuất hiện trước mặt cô, muốn làm cô sợ chạy đi; thừa dịp cô trong toilet, đổ nước cà chua lên ghế cô, đợi cô ngồi xuống mới dùng vẻ mặt vô tội mà nhắc nhở cô; ra oai như đem kẹo cao su vừa nhai xong dính vào tóc cô, giọng điệu coi thường mà đuổi cô đi. Ngày

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT