|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
lợi cho sự bình phục sức khỏe của mẹ, mà cậu, mong muốn nhờ chuyến du lịch lần này có thể giải tỏa được tâm trạng áp lực duy trì trong nhiều ngày nay.
Trong khoảng thời gian này, khi Tạ Đắc đi du lịch thì Tân Ý Điền trải qua những ngày trong bệnh viện. Hà Chân sắp sinh, nhờ Tạ Đắc sắp xếp, nên được ở trong phòng bệnh hai giường. Mẹ Hà có đến thăm một lần, bởi vì trong nhà có việc không thoát ra được, liền về trong ngày. Lục Thiếu Phong ba mẹ ly dị, anh theo ba, quan hệ mẹ con rất mờ nhạt. Sau đó người cha lại có gia đình mới, sinh được một cặp song sinh trai gái. Khi Lục Thiếu Phong kết hôn ông muốn trả kỳ đầu tiênđể mua nhà cho anh, bà vợ vì chuyện này mà cãi lộn, ông đành phải quên đi. Do đó con dâu Lục gia sinh con, việc lớn như vậy mà Lục gia chẳng ai quan tâm. Lục Thiếu Phong vừa phải đi làm vừa phải chăm sóc cô vợ sắp sanh, bận bịu đến sứt đầu mẻ trán. Hà Chân cô độc một mình nằm trong viện, Tân Ý Điền thấy vậy không nỡ, cô và Lục Thiếu Phong hai người luân phiên trông nom. Cô ban ngày, Lục Thiếu Phong buổi tối.
Hà Chân khó sinh, cuối cùng chọn cách sinh mổ, mẹ con bình
an. Lục Thiếu Phong gọi điện cho mẹ anh báo cô sinh con gái. Mẹ Lục nói vẻ rất lãnh đạm: "Con gái cũng tốt, lần sau sinh con trai, hợp lại thành chữ "Tốt"[20">. Bà đến bệnh viện thăm con dâu cho có lệ, từ nay về sau không còn lộ diện.
[20"> Con gái là 女, con trai là 子, hợp lại thành chữ 好, có nghĩa là tốt
Mẹ Tân nghe nói Hà Chân sinh con, đặc biệt hầm canh gà để Tân Ý Điền mang vào bệnh viện. Hà Chân ngồi trên giường uống canh gà, nước mắt một giọt rơi xuống.
Tân Ý Điền dè dặt ôm đứa bé mới sinh, an ủi cô: "Khóc cái gì, cậu xem bé gái dễ thương không nè, không la không khóc, ngoan ngoãn ngủ."
Hà Chân chỉ vào cái giường trống sát tường nói: "Cậu xem người ta sinh con đối xử ra làm sao! Chồng, ba, mẹ, ba chồng, mẹ chồng, thân thích, bạn bè, bà mối, bảo mẫu, nguyên một nhà, như châu báu che chở trong tay. Cái cảnh xuất viện mới nãy cậu cũng thấy rồi, nhiều người chen chúc trên hành lang đứng không đủ. Như chiến binh, anh hùng được hoan nghênh chiến thắng trở về. Cậu ngẫm lại mẹ con tớ xem, một người tới thăm cũng không có."
"Đừng đau lòng, cái cô ở giường đó ngày hôm qua còn than phiền, nói bên trái một đống người, bên phải một đống người, ầm ĩ bên tai làm cô ta không thanh tịnh nổi. Cô ta còn hâm mộ cậu đó. Tớ ôm con bé qua chỗ y tá đây. Cậu cũng mệt mỏi rồi, ngủ một giấc cho khỏe, đừng có nghĩ đông nghĩ tây nữa, đừng gây khó dễ cho mình. Ở cữ không được khóc, sẽ lưu lại di chứng đó." Từ phòng sinh đi ra, cô ngồi ghế trên hành lang, lẳng lặng nhìn đứa bé đang ngủ say trong lòng.
Đây là một sinh mệnh hoàn toàn mới, tất cả mọi người đều từ một điểm bé nhỏ như vậy bắt đầu hành trình đủ kiểu đủ loại của đời người. Nghĩ tới đây, cô nhất thời sợ hãi than không ngớt. Cô nhớ tới cảnh lần trước đi thăm bác Tạ và việc ông ấy qua đời, đột nhiên phát hiện với đa số người mà nói, bệnh viện là nơi bắt đầu, cũng là nơi kết thúc . Có người chết đi, có người sinh ra, cứ thế vòng đi vòng lại. Sinh mệnh tựa như một trận thi đấu tiếp sức vô cùng vô tận, có người ra đi, lập tức có người bổ sung tiến đến, để giống loài nhân loại mãi mãi sinh sôi nảy nở.
Đối lập với cái chết của bác Tạ là sự sống của bé gái, Tân Ý Điền nảy ra một loại cảm giác rất kỳ diệu. Loại cảm giác này khiến cô tạm thời thoát khỏi con người và vật trước mắt, đối với chuyện sống chết của bản thân bỗng chốc lấp đầy sự tôn kính. Cô gập đầu ngón tay quệt mũi bé gái, mỉm cười nói: "Hoan nghênh con đến thế giới này."
Y tá đi tới, động tác thành thạo ôm bé gái mang đi.
Khi Tạ Đắc du lịch về, tháng giêng đã qua một nửa. Tân Ý Điền lúc đầu gặp lại cậu, suýt chút nữa không nhận ra, nhếch miệng cười nói: "Hey, chào chàng, hắc mã hoàng tử, xin hỏi tiểu nữ có thể ngồi xuống đối diện chàng không?"
Đối với câu trêu chọc của cô, Tạ Đắc đứng lên, ánh mắt cũng không nâng lên, tự mình giúp cô kéo ghế, hỏi cô muốn ăn gì. Tân Ý Điền sáp lại gần, trước nơi đông người kéo cổ áo cậu xuống. Cậu đột nhiên đỏ mặt, giữ chặt tay cô, hỏi cô muốn làm gì. Tân Ý Điền thấy cậu hiểu lầm, vui ơi là vui, "Em chỉ muốn xem thử cả người anh phơi nắng bị đen hay là chỉ có mặt đen thôi."
Cậu thấp giọng hừ nói: "Gấp cái gì, buổi tối cho em xem thoải mái."
"Xì, lưu manh." Tân Ý Điền cười mắng, lại hỏi cậu: "Du lịch thế nào? Qua những nơi nào, có cái gì ăn ngon chơi vui không, có gặp phải cô nào tươi xinh không, nói em nghe đi."
Cậu lười biếng nói: "Chả có gì vui, nhưng mẹ anh lại rất thích, thân thể phục hồi không ít, có thể về nhà."
"Du lịch dù sao cũng là một việc làm cho người ta thích thú, sao lại không có gì vui?"
"Có cái gì chơi vui đâu, suốt ngày ở cùng mẹ anh, không phải mua đồ thì là thắp hương bái Phật. Anh sắp thành Đường Tăng rồi, thấy miếu liền vào, gặp Phật liền bái."
Tân Ý Điền tỉ mỉ quan sát vẻ mặt cậu, có chút lo lắng, nhưng dùng giọng điệu nói giỡn: "Sao anh không có chút tinh thần nào vậy? Sao giống thiếu niên trẻ đẹp u sầu quá. Là anh thiếu tiền người ta hay người ta thiếu tiền anh?"
Tạ Đắc có vẻ rất uể oải, cậu day day ấn đường, chống tay trên trán, khẽ nói: "Gần đây anh thường thường nằm mơ, ngủ không được."
"A? Mơ gì?"
"Mơ khi còn bé, giống như thước phim điện ảnh. Một đoạn phim này rồi nhảy đến đoạn phim khác, rời rạc, ba, mẹ, anh hai, còn có anh. . ."
Tân Ý Điền nghe cậu nhắc đến Tạ Hậu, ngực động một cái, dịu dàng nói: "Anh quá nhớ họ rồi. Người chết không thể sống lại, anh đừng quá– "
Tạ Đắc cắt ngang cô, "Anh không nghĩ rằng họ mất, họ chỉ đi một nơi khác, ở Thiên quốc cao hơn thế giới mà chúng ta tồn tại."
Tân Ý Điền sững người, qua hồi lâu lại nói: "Anh nghĩ như vậy cũng không hẳn là không thể." Cô suy tư một lát, lại nói: "Giả như sự thực đúng như anh suy nghĩ, thế giới mà chúng ta tồn tại chỉ là nơi quá độ từ thể xác đến linh hồn, cuối cùng cũng phải đi, như vậy sống là một chuyện làm con người ủ rũ cỡ nào! Nó chẳng qua chỉ là giấc mơ, cơ bản không phải sự thật, mà chúng ta còn đang sống trong sự vui vẻ."
"Cho nên, nhân sinh như khói lửa, rực rỡ chỉ là một cái chớp mắt, tiêu tan mới là vĩnh hằng."
Tân Ý Điền bất đắc dĩ kêu lớn: "Anh là người ủng hộ quan điểm bi quan sao, em không nên thảo luận với anh mấy chủ đề này. Dù sao em chỉ biết là, chỉ cần em còn sống, thì phải qua cái chết, còn nếu đã sống, không bằng sống cho tốt, hưởng thụ cuộc sống trước mắt so với mấy cái khác quan trọng hơn. Cho nên em phải hưởng thụ món ngon, anh rốt cuộc ăn hay không ăn?"
Tạ Đắc bị cô trách móc như vậy, có chút xấu hổ, sờ sờ mũi cầm đôi đũa. Tân Ý Điền gắp một ít rau đặt trong bát cậu, dùng giọng điệu gia trưởng: "Ăn cho hết, không được bỏ mứa." Cậu ngẩng đầu nhìn cô, nói với vẻ nghiêmtúc: "Anh không thích em nói kiểu này với anh. Anh là bạn trai em, không phải con nít."
Tân Ý Điền thấy cậu nghiêm túc đưa ra kháng nghị thế này, buồn cười,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




