watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:01 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 12065 Lượt

vươn tay nhéo nhéo mặt cậu, cười nói: "Nhìn anh kìa, không phải con nít thì là gì?" Cậu đột nhiên đứng lên, hai tay băng qua bàn ăn nâng đầu cô, đầu lưỡi luồn vào miệng hôn cô. Tân Ý Điền hoảng sợ không ngớt, sợ lật đổ đồ ăn, hai tay nửa giơ, nửa người trên bất giác nghiêng về trước phối hợp với màn đột kích bất thình lình của cậu, cả người cứng đơ một chỗ không nhúc nhích được. Khi cô nhận ra được hai tay có thể tự do hoạt động liền đẩy cậu ra, nhìn xung quanh, không biết nhân viên phục vụ có tránh được hay không, dù sao cũng không có ai, nửa dỗi nửa giận nói: "Anh làm gì vậy, người ta chảy máu rồi nè." Nói đoạn sờ sờ khóe môi bị cậu cắn sứt da, trong miệng có vị nhàn nhạt.

Sau đó cô không thèm để ý gì tới cậu, ăn xong tỏ ý muốn về Thẩm gia. Tạ Đắc không đòi giữ lại, lái xe đưa cô về. Cô hơi buồn bực, trước khi xuống xe thì giận dỗi: "Ngày mốt em phải về Bắc Kinh."

Tạ Đắc "ừ" một tiếng, không tỏ ý gì khác. Cô thầm mắng "đồ ngốc", cũng không chào tạm biệt cậu, mở cửa xe ra ngoài.

Ngày hôm sau cô đi thăm Hà Chân đang ở cữ, ngắm bé gái nằm trong lòng cô nói: "Wow, đứa bé lớn nhanh quá đi, mới vài ngày, đã thay đổi hình dáng, trắng trắng mũm mĩm, tóc vừa đậm màu vừa dày, trưởng thành khẳng định là một đại mỹ nữ. Tự cậu có thể mặc quần áo, tắm cho bé được không?"

Hà Chân lắc đầu, "Hiện giờ không dám, đều do mẹ tớ thay đồ cho bé."

Mẹ Hà qua tết xong thì đã đến, già trẻ lớn bé Hà gia ba đời sống trong một phòng ký túc cho giảng viên không quá hai mươi mét vuông. Mẹ Hà thấy con gái tủi thân như vậy, không thể không đứng ra thương lượng với nhà thông gia về việc mua nhà cho bọn trẻ, nói tụi nhỏ có con rồi, không thể như trước đây có thể sống tạm bợ, người lớn hai nhà mỗi bên ra phân nửa, thay bọn họ thanh toán tiền nhà kỳ đầu tiên. Ba Lục Thiếu Phong không nói với bà vợ, len lén cầm một trăm ngàn tệ ra, nói là tiền lì xì cho cháu gái. Từ nay về sau Lục Thiếu Phong ngày lễ ngày tết mỗi lần về nhà ông già, đều không thể thiếu mẹ kế kể khổ bên tai, kiếm tiền gian nan ra sao, giá cả thì đắt đỏ quá đáng, khoản chi tiêu cho hai đứa song sinh thật kinh người vân vân, làm anh sau này không dám đến.

Hà Chân thở dài nói: "Thật ra ba mẹ tớ đâu có tiền, trông coi vài mẫu đất trồng cây ăn quả, cả năm bận bịu hết mức, cũng không kiếm ra mấy chục ngàn tệ, gặp phải mùa màng thất thu, thì lỗ vốn. Tiền tớ mỗi tháng gửi về nhà, ba mẹ đều giữ lại gửi tiết kiệm, gốc lẫn lãi đều đưa lại cho tớ."

Tân Ý Điền thở dài, "Tấm lòng bậc cha mẹ thật đáng kính. Cậu vội mua nhà như vậy, còn không phải là vì bé gái? Ngay cả bộ quần áo đẹp một chút còn tiếc rẻ không mua."

Hà Chân kéo cái chăn nhỏ đắp đứa bé, "Sinh con rồi mới hiểu được, nuôi con mới biết lòng cha mẹ. Lần đầu nhìn thấy con bé, cái loại tình cảm này chưa từng có, là từ chỗ sâu sâu nhất trong đáy lòng mình toát ra. Lúc đó liền nghĩ, vì con bé, mình sẽ làm hết tất cả, cái gì cũng có thể từ bỏ, kể cả mấy thứ gọi là mạng sống, tự do, tôn nghiêm."

Tân Ý Điền nhớ đến câu nói không biết của ai: phụ nữ rất yếu đuối, mà người mẹ lại rất vĩ đại.

"Tạ Đắc về rồi à? Chuyện phòng sinh còn chưa cám ơn cậu ấy. Tụi mình cùng đường, người ta chỉ cần một cú điện thoại là giải quyết xong, còn bảo anh Đổng gọi. Có đôi khi thực sự nghĩ tiền không phải là vấn đề, mà là kém nhau về giai cấp."

Lời Hà Chân kéo suy tư của Tân Ý Điền từ trong không trung quay về, "À, không sao, không cần cảm ơn, dù sao anh ấy cũng chẳng để bụng. Cậu muốn cảm ơn anh ấy không bằng cảm ơn tớ. Dạo này tâm trạng anh ấy không tốt lắm, ít để ý anh ấy thì hơn."

"Ba cậu ấy đi cũng gần một tháng rồi hả? Quá đau thương không phải tốt lắm, phải có tiết chế, nếu không sẽ rất tổn thương đến cơ thể và tâm lý."

Tân Ý Điền trầm ngâm nói: "Tính cách anh ấy không dễ bộc lộ ra ngoài. Không giống người bình thường, gặp phải những chuyện sinh lão bệnh tử, vui buồn lẫn lộn, theo thời gian trôi đi có thể dần dần biến mất, loại bỏ, quên lãng. Anh ấy không giống vậy, bên ngoài thoạt nhìn không có việc gì, trên thực tế căn bản không có loại bỏ sạch sẽ, bộ phận tàn dư lưu lại nơi nào đó, thời gian càng dài tích tụ càng nhiều, đến khi không chịu nổi –, tớ cũng không biết sẽ xảy ra gì."

"Vậy chẳng phải rất nguy hiểm sao? Giống như bây giờ." Hà Chân thè lưỡi, qua một hồi lại nói: "Có cách gì để cậu ta không chú ý đến chuyện đó không, đừng suốt ngày nghĩ tới những chuyện không vui, nếu không sống mệt lắm."

Tân Ý Điền lắc đầu đáp: "Aizz, đừng nói nữa. Ngày mai không phải lễ tình nhân sao, hôm qua tớ cố ý nói ngày mốt phải về Bắc Kinh, nhấn mạnh là ngày mốt, ngày mười bốn tháng hai. Anh ấy lại còn nói được, làm tớ tức xém chút thì đạp cửa luôn."

Hà Chân cười nói: "Ôi, sao không giống người đi du học Pháp về thế, phong cách lãng mạn như thế, lễ tình nhân xem ra lại lập như tết âm lịch rồi."

Tân Ý Điền làm mặt xấu, "Một tháng trước tớ đã nghĩ, lễ tình nhân phải tặng gì cho anh ấy, vì thế vắt hết óc, kết quả anh ấy hoàn toàn coi việc không đáng lo. Cho nên tớ quyết định sẽ tạo kích thích nho nhỏ, làm cho anh ấy không có việc gì làm thành cả ngày miên man suy nghĩ, "to be or not to be, that is the question–", có điều cần cậu phối hợp nha." Cô nói với vẻ thần bí, khiến Hà Chân nhịn không được hỏi cô phải phối hợp thế nào.

Chương 17: Lễ tình nhân bất ngờ

Trước khi Tạ Đắc tan sở thì nhận được cú điện thoại lạ, là số điện thoại cố định trong cùng thành phố, người gọi đến là một phụ nữ nói với giọng lạnh lùng: "Anh hãy nghe cho kỹ, bạn gái anh đang trong tay chúng tôi, tiền chuộc một triệu tệ. Nếu anh dám báo cảnh sát, chúng tôi lập tức giết con tin." nói xong liền cúp máy. Cậu ngây người một lúc, không biết chuyện gì xảy ra, hít sâu một hơi, sau khi ổn định tinh thần liền gọi cho Tân Ý Điền, không ngoài dự đoán của cậu điện thoại tắt máy, lại gọi lại số máy lúc nãy.

Điện thoại bàn không ngừng reo. Hà Chân nhìn màn hình hiển thị số di động rồi hỏi Tân Ý Điền, "Có cần nghe máy không?" TânÝ Điền mắng: "Cậu khùng hả, không ăn qua thịt heo cũng không thấy heo chạy à? Đương nhiên không thể nghe." Cô rút dây điện thoại ra, ký túc xá trong tích tắc yên tĩnh trở lại.

Hà Chân hỏi: "Cái trò vui của cậu có hơi quá không? Lỡ cậu ta báo cảnh sát thì phải làm sao? Tớ nhất định phải chết, không thiếu cảnh bị cảnh sát cho ăn mắng á."

Tân Ý Điền phất tay, "Yên tâm đi, anh ấy đã được huấn luyện, sẽ biết cách ứng phó loại chuyện bắt cóc tống tiền, biết nên làm thế nào mà, sẽ không báo cảnh sát đâu. Việc tớ lo là, anh ấy sẽ không mang theo một triệu tệ tiền mặt thiệt chứ? Lỡ như trên đường bị mất? Tớ đền không nổi đâu. Biết vậy nói năm trăm ngàn được rồi."

Đồng mưu tức giận nói, "Cậu nên nghĩ làm thế nào để dẹp yên ông cọp

Trang: [<] 1, 50, 51, [52] ,53,54 ,71 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT